Home Radio online Hạt giống tâm hồn Thiếu Nữ Cài Hoa

Thiếu Nữ Cài Hoa

SHARE

Radioplus.vn: Hạt giống tâm hồn: Thiếu Nữ Cài Hoa

  1. Thiếu Nữ Cài Hoa

“ Tình yêu thương đến chẳng vì

một lý do nào, nhưng bất cứ một

 nguyên nhân nào dù nhỏ bé cũng

có thể bắt đầu cho một tình yêu.”

  • Khuyết danh

Mary là một nhân viên đồ họa có tài của công  ty tôi. Hằng ngày , gần như vào đúng một giờ nhất định, cô chậm rãi bước vào phòng làm việc, với một bông hoa cài trên mái tóc. Mary luôn cài lên tóc mình một bông hoa , bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Thường thì đó là một đóa hoa phù hợp với màu trang phục , cài phía sau suối tóc màu nâu hạt dẻ bóng mượt. Trong những dịp như tiệc mừng giáng sinh tại công ty , việc cài hoa có vẻ thích hợp vì nó tạo nên không khí rộn rã, vui tươi. Nhưng trong giờ làm việc thì điều đó trở lên lạc lõng và khiến nhiều người xầm xì bàn tán, nhất là những đồng nghiệp nữ. Một vài người tỏ ra khó chịu về việc này. Họ lên án tính mơ mộng quá đà của Mary , thậm chí còn cho rằng cô ấy đã vi phạm những “nguyên tắc cần thiết “ cho sự nghiêm túc trong môi trường làm việc . Chẳng ai gọi cô ấy bằng tên thật, mà bằng những cái biệt danh như “đóa hoa di động” hoặc “hoa nữ “ mỗi khi trò chuyện với nhau, chẳng hạn như:

  • Không biết đóa hoa di động đã hoàn thành bản thiết kể cho dự án Wal-Mart chưa nhỉ? – Cậu hỏi như thế thường được cất lên với một nụ cười  chế giễu.
  • Tất nhiên là xong rồi. Cô ấy luôn làm rất xuất sắc mà.

Có thể ai đó sẽ đáp như vậy, kèm theo nụ cười thán phục. Chẳng ai có thể phàn nàn về công việc của Mary. Cô ấy thật sự có tài.

Chúng tôi luôn thắc mắc vì sao Mary lại cài hoa nhưng chưa  ai hỏi thẳng Mary lý do vì sao cô lại làm như vậy. Có lẽ nếu một ngày nào đó, Mary xuất hiện mà không có bông hoa hồng nào như thường lệ, chắc mọi người sẽ ngạc nhiên lắm.

Thế rồi một hôm, Mary không cài hoa thật. Đợi đến khi cô ấy mang bản dự án vào phòng tôi, tôi thắc mắc:

  • Sao hôm nay cô không cài hoa? Tôi đã quen nhìn thấy cô cài hoa đến nỗi cảm thấy như thiếu thiếu một cái gì ấy!
  • Ồ , vâng ! – Mary lặng lẽ đáp bằng một giọng buồn buồn. Điều này thật khác với tính cách sôi nổi, trẻ trung thường ngày của cô. Tôi cảm giác có một điều gì đó hơi bất ổn.
  • Cô không sao chứ? – Tôi hỏi, dù hy vọng rằng sẽ nghe thấy câu đáp: “Không sao, tôi vẫn bình thường”.

Mary ngước mắt lên nhìn tôi. Nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sậm ấy, tôi linh cảm rằng mình đã chạm vào một điều gì đó lớn lao hơn chuyện cài hoa nhiều.

  • Vâng! – Cô ấy nói khẽ. – Hôm nay là ngày giỗ của mẹ tôi. Tôi rất nhớ bà. Vì thế nên tôi hơi buồn chút ít.
  • Tôi hiểu rồi! – Tôi bối rối, cố tỏ ra thông cảm , nhưng cũng không muốn khuấy đông thêm cảm xúc buồn rầu của cô ấy. – Tôi biết điều này thật khó khăn với cô.
  • Không . Tôi không sao đâu. Tôi biết mình có vẻ đa cảm một tí. Nhưng dẫu sao, đối với tôi, hôm nay là một ngày buồn. Ông biết không…Và cô ấy bắt đầu kể cho tôi nghe câu chuyện của mình.
  • Mẹ tôi bị bệnh ung thư. Bà mất lúc tôi chỉ vừa mười lăm tuổi. Đó là một cú sốc quá lớn với tôi, bởi vì mẹ con tôi rất gần gũi nhau. Mẹ rất yêu và hiểu tôi. Khi biết mình sắp chết, bà đã thu lại những lời chúc và nhắn nhủ dành cho mỗi sinh nhật của tôi, từ năm tôi mười sáu tới năm tôi hai mươi lăm tuổi. Hôm nay là sinh nhật lần thứ hai mươi lăm của tôi. Hồi sáng , tôi đã xem cuốn băng video cuối cùng bà chuẩn bị.
  • Ồ tôi thật sự cảm động khi biết chuyện này. – Tôi nói, lần này với sự cảm thông sâu sắc trước tâm trạng của Mary.
  • Cảm ơn lòng tốt của ông. Thật ra , hôm nay tôi không cài hoa cũng có lý do riêng. Khi tôi còn bé, mẹ thường cài hoa lên tóc tôi. Một ngày nọ, khi bà đang nằm viện, tôi mang vào cho bà một bó hoa hồng mới hái ở vườn nhà. Cầm bó hoa trên tay, mẹ đưa tới gần mũi để có thể ngửi thấy mùi thơm của nó. Thế rồi bà rút ra một bông , kéo tôi lại gần. Bà vuốt tóc tôi, cài bông hoa ấy lên tóc tôi, như bà vẫn hay làm hồi tôi còn nhỏ xíu. Cuối ngày hôm ấy bà mất.

Nước mắt của Mary lăn tròn.

  • Thế là từ đó trở đi tôi luôn cài một bông hoa trên tóc- nó làm tôi có cảm giác như mẹ vẫn còn ở bên tôi, dù chỉ về mặt tinh thần. Thế nhưng…, – cô thở dài. – Hôm nay, trong cuốn video dành cho ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm của tôi, mẹ nói rằng bà rất tiếc vì không được ở bên cạnh chăm sóc, bảo ban cho tới khi tôi thực sự trưởng thành. Bà muốn nhìn thấy một dấu hiệu thuyết phục nào đó để chứng tỏ tôi không còn bé bỏng nữa.

Tôi gật đầu đồng tình:

  • Tôi hiểu, đó là mong muốn của tất cả những người mẹ.
  • Vì thế tôi suy nghĩ, dấu hiệu mà tôi có thể dành cho mẹ là gì? Đó chính là việc cài hoa. Tôi từ bỏ thói quen từ xưa đến nay của mình, một dấu hiệu để chứng tỏ với mẹ rằng tôi đã hoàn toàn trưởng thành

Đôi mắt mơ màng với dòng hồi tưởng. Mary nói tiếp:

  • Tôi thật may mắn được làm con của mẹ. Nhưng tôi không cầm phải cài hoa để nhắc nhở mình về những kỉ niệm ngày xưa nữa . Đó chỉ là dấu hiệu bên ngoài của những kí ức quý giá về mẹ – chúng vẫn ở mãi trong tim tôi dù tôi không còn cài hoa lên tóc…Ồ, đây là bản dự án. Tôi mong là ông sẽ hài lòng về nó.

Mary trao cho tôi bộ hồ sơ đã chuẩn bị chu đáo, có chữ kí của cô và hình một đóa hoa nhỏ vẽ tay bên dưới – lý hiệu của riêng cô.

Không biết bao nhiêu lần tôi đã nghe câu: “Đừng bao giờ phán xét người khác khi chưa hiểu rõ về họ”, vậy mà tôi đã không làm được như vậy.Tôi đã đánh giá một cách sai lầm về cô gái trẻ này, đã khó chịu với việc cài hoa của cô khi chưa hiểu rõ về nguyên nhân sâu xa của nó. Tôi từng tự hào cho rằng mình hiểu biết và nắm vững từng chi tiết của công ty, biết rõ chính xác vai trò, chức năng của từng người một, nhưng chỉ một tâm tư nhỏ của cô nhân viên có năng lực nhất, tôi lại không buồn tìm hiểu. Thật là sai lầm khi tôi từng cho rằng đời sống cá nhân của một con người không liên quan gì đến công việc của họ, vì thế nên vứt bỏ tất cả lại trước khi bước vào cánh cửa văn phòng. Nhưng Mary đã dạy cho tôi được nhiều điều. Hôm ấy , tôi đã biết rằng đóa hoa mà cô gái trẻ ấy cài trên tóc là biểu tượng cho tình yêu dạt dào của cô, là cách thức để cô duy trì sự gắn vó với người mẹ trẻ đã mất đi khi cô còn thơ ấu.

Tôi chăm chú xem bản dự án của Mary, vô cùng hài lòng vì nó đã được thực hiện bởi một người sáng tạo, kỹ lưỡng và có một chiều sâu tâm hồn cũng như năng lực cảm xúc tuyệt vời. Các công trình của cô ấy luôn luôn xuất sắc , bởi cô luôn sống bằng trọn vẹn trái tim mình. Đó là một bài học để nhắc nhở tôi rằng, bản thân mình cũng cần phải sống bằng trọn vẹn trái tim.

_ Thanh Nhân

Theo Flower In Her Hair

 

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

SHARE
Previous articleCái Nút Áo
Next articleHãy Thức Dậy Bằng Nụ Cười
*Họ tên đầy đủ: Nguyễn Thị Bích Ngọc *Biệt danh: Mun Nguyễn *Ngày, tháng, năm sinh: 9/1/2000 *Cung hoàng đạo: Ma Kết.... "Ẩn sâu trong vỏ bọc lạnh lùng của Ma Kết là 1 trái tim giàu cảm xúc." *Nơi ở: Quê em Đông Anh, Hà Nội. *Nghề nghiệp: Hiện đang là học sinh trường THPT Cổ Loa *Gmail: heocon9120@gmail.com *Tính tình: được mọi người nhận xét là có tính trẻ con, đôi khi tự kỉ một mình...^.6... *Sở thích: thích xem hoạt hình, thích ăn vặt, nghỉ học thích được đi chơi, đi du lịch, thích đọc tiểu thuyết,... *Sở trường: không rõ bởi có rất nhiều tài lẻ...^v^... *Trang web ưa thích: Radioplus, facebook,... *Tên tiểu thuyết ưa thích: Bí mật tình yêu phố Angel, Kì án ánh trăng, Tấm vải đỏ,... *Tên tác giả ưa thích: Girlne Ya, Quỷ Cổ Nữ, Hồng Nương Tử, Tiểu Ni Tử.

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here