Home Radio online Hạt giống tâm hồn Bức thư gửi mẹ của teddy – Mẹ ơi! con xin lỗi.

Bức thư gửi mẹ của teddy – Mẹ ơi! con xin lỗi.

482
0
SHARE
Mùa Hạ Sớm
  1. mẹ ơi! con xin lỗi

Mẹ ơi, con xin lỗi!

Hôm nay là lần đầu tiên con viết thư cho mẹ. Con cũng không dám nghĩ là nó lại khó khăn đến như vậy. Khó để nói lên những tâm sự con giấu bấy lâu, khó để làm cho mẹ hiểu được những gì con đã trải qua…

Mùa Hạ Sớm
Mùa Hạ Sớm


Mẹ biết không, khi con vừa cất tiếng khóc chào đời thì người đầu tiên ôm con vào lòng, người đầu tiên cho con tình thương là mẹ. Mẹ đã cho con cuộc sống
 Rồi đến khi con tập nói, tập bò, tập đi.

mẹ luôn bên cạnh con, nâng đỡ con dậy mỗi khi con té ngã. Ở bên mẹ con thật hạnh phúc biết bao. Ngày đầu tiên đi học, mẹ cũng dắt tay con vào lớp. Thời gian trôi qua thật nhanh cấp 1, cấp 2, rồi cấp 3… mẹ luôn bên cạnh khuyên bảo những lúc con gặp khó khăn. Mẹ đối với con là một vĩ nhân, là hình tượng cho con học hỏi. Rồi con cũng vào Đại học. Mẹ luôn đặt vào con niềm hy vọng nhỏ nhoi, đó là mong con được thành tài, có sự nghiệp, mong con có được gia đình hạnh phúc. Con biết chứ, cha mẹ nào mà chả mong con cái được như thế. Con yêu mẹ nhiều lắm.

tra-lanh-va-sua-nguoi


Nhưng cuộc sống thật khắc nghiệt. Con sinh ra không giống như bao thằng con trai khác, con sinh ra trong một sự trớ trêu của tạo hóa. Mẹ ơi, CON LÀ GAY….. con không thích con gái, con chỉ thích nhìn con trai. Mẹ ơi, con xin lỗi. Ngay từ lớp 1 con đã cảm thấy mình có gì đó không ổn, rồi đến năm lớp 7 con đã biết yêu, mẹ còn nhớ Huy Vũ không? Đó là người đã làm con phải biết bao lần say đắm, mẹ có còn nhớ là con đã nhiều lần nói với mẹ về nó không? Lúc đó con cũng chẳng biết mình là ai nữa.

Rồi năm lớp 10 con cũng đã từng mến Trọng, nhưng sau đó con đã nhận ra mình là ai và biết được rằng thế giới này ko dành cho con. Thật sự là cấp 3 con đã yêu, yêu nhiều lắm nhưng con chỉ yêu con trai. Đã có lúc con thử với con gái nhưng tất cả chỉ là giả tạo, đó không phải là yêu, đó chỉ là lừa dối chính bản thân mình. Mẹ ơi, con xin lỗi.

em-yeu-anh-chang-trai-it-tuoi-hon-em-2

Con biết là bây giờ mẹ đang khóc, khóc nhiều lắm nhưng con cũng rất đau khổ khi viết thư cho mẹ. Con không bao giờ dám nói với mẹ điều này. Con nhìn bề ngoài thì vui vẻ nhưng con sống bằng nội tâm, bằng chính cái ngoài lạc (quan) trong bi. Cái ngày mà mẹ biết con như vậy, mẹ đã khóc, khóc nhiều lắm, con tim con như nhói đau, con chỉ muốn mình chết đi để không làm mẹ phải đau khổ như vậy. Con đã hứa là sẽ sửa nhưng như vậy chả khác gì làm sắt biến thành vàng. Mọi điều con cứ giữ trong lòng. Mẹ có biết hằng đêm con đã khóc nhiều lắm, con khóc vì mẹ, con khóc vì sự tủi thân, vì sự cô đơn trong chính trái tim, con chỉ muốn mình không còn trên đời này nữa.

Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết là mẹ khóc, con cũng đang khóc. Cuộc sống đầy rẫy sự bế tắc. Nếu con bị bại liệt thì mẹ cũng vẫn thương con, nếu con bị câm điếc thì mẹ vẫn thương con, nhưng con là gay thì đó là một sự sỉ nhục cho cả dòng họ, một tên tội đồ. Ước gì con chết ngay từ khi mới lọt lòng để mẹ ko phải có đứa con như vậy, ước gì con là một người bình thường… Nhưng trớ trêu, tại sao con phải lọt vào 3% của dân số, tại sao con lại yêu con trai. Mẹ ơi, đừng tự dằn vặt mẹ, mẹ không có lỗi khi sinh ra con, chính tạo hóa đã sinh ra con như thế. Nếu con ở Iran thì có lẽ con đã bị treo cổ vì tội là người đồng tính. Nhưng có lẽ chết đi vẫn là cách tốt nhất để không phải đau khổ.

Con đã gặp rất nhiều người giống con, ai ai cũng có tâm sự như vậy. Gia đình là nỗi buồn lớn nhất trong cuộc đời của chính họ. Bế tắc trong cuộc sống, sự cô đơn trong trái tim và sự căm ghét, không chấp nhận của gia đình đã đẩy họ vào bước đường cùng… tự tử, đó là cách đơn giản nhất để không còn đau khổ cũng như không còn làm cho gia đình cảm thấy bị sỉ nhục. Con đã mất đi mấy đứa bạn chỉ vì thế.

Mẹ, con yêu người ấy nhiều lắm, nhưng càng yêu con càng cảm thấy đau đớn hơn. Vì mẹ, vì con không muốn làm mẹ phải khóc vì con nữa. Con tự hỏi rằng nếu con không được sinh ra thì mẹ sẽ không bao giờ đau khổ, không bao giờ phải buồn vì con. Phải chi con có thêm thằng anh hay đứa em trai thì con cũng không phải dằn vặt chính bản thân mình như thế, mẹ chỉ tống cổ con ra đường và coi như con không tồn tại, đằng này con lại là con một, là cháu đích tôn. Mẹ ơi con xin lỗi. Con biết là con sẽ xuống âm ty, con sẽ bị đày ngàn kiếp vì tội bất hiếu nhưng con vẫn chỉ muốn mẹ sống vui và hạnh phúc mà thôi. Mẹ ơi con xin lỗi.

Mẹ đừng đưa con đi Bác sĩ tâm lý nữa vì người ta đã chứng minh đây ko phải bị tâm lý mà. Con cũng không phải bị sinh lý. Mẹ hãy cho con biết con nên làm gì. Con chỉ xin mẹ nếu như mẹ còn coi con là con của mẹ thì mẹ hãy chấp nhận con người này của con, hoặc là nếu mẹ không thể thì con van xin hãy cho con thêm một năm nữa để con tốt nghiệp ra trường, sau lúc ấy con sẽ đi khỏi đây mãi mãi để không phải là một nỗi ô nhục của mẹ. Con sẽ làm việc để cố gắng báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ. Con sẽ đi đến nơi xa xôi và đó là hình phạt cao nhất, bởi vì con sẽ khóc, khóc vì nhớ mẹ, khóc vì mình là kẻ đáng chết. Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm.

Con đang khóc nhưng con biết khóc cũng chả ích gì, bởi vì con là gay. Cuộc sống không chấp nhận con, gia đình không châp nhận con. Dù con có ở bên cạnh người ấy con cũng sẽ mãi không bao giờ được hạnh phúc. Con không thể cưới một cô gái để rồi cô ta phải đau khổ vì con. Con cũng không thể cưới một thằng con trai để rồi mẹ phải dằn vặt bản thân. Cuộc sống, tương lai đã đến ngõ cùng, bế tắc. Xin mẹ, hãy để con đi, để cho con chết đi cũng được. Hằng đêm khi đối mặt với chính mình, con đã khóc nhiều lắm, con hận chính bản thân, con hận ông trời tại sao lại sinh con ra như thế. Con cũng không bao giờ hy vọng là mẹ có thể chấp nhận con như một thằng bạn con đã được mẹ nó chấp nhận, bởi vì con hiểu sự kì vọng mẹ đặt vào con. Nhưng mẹ ơi, con xin lỗi.

Mẹ của con, đây không phải là điều trái tự nhiên, tại sao người ta rẽ phải được mà con rẽ trái không được. Con không làm gì nên tội lỗi, con không làm gì sai trái với đạo đức con người mà. Mẹ ơi, Đức Phật không bao giờ ghét con, Người luôn răn dạy con dù thế nào cũng phải làm người tốt. Chỉ vì con sinh ra ở một đất nước mang nặng tư tưởng Nho giáo, mẹ có thấy biết bao nhiêu đất nước đã công nhận hôn nhân đồng tính. Bởi vì đó là nhu cầu của con người, dù là một bộ phận nhỏ. Con không phải do tiếp xúc với ai mà con bị, gay không phải là bệnh, chỉ là con sinh ra từ bé đã vậy rồi. Con là con trai, nhưng con khác một thằng con trai khác là con lại thích con trai. Con có thể có gia đình hạnh phúc, con có thể có con nuôi hoặc là con sinh hộ, đó vẫn là gia đình mà thôi. Xin mẹ đừng ép con phải làm những điều con không thể. Mẹ sinh con ra mẹ muốn con hạnh phúc, con hạnh phúc khi con ở cạnh người con yêu, con không thể có hạnh phúc khi nhắm mắt cố gắng giả tạo để yêu một người con gái được. Mẹ có muốn nhìn thấy con mẹ mãi mãi không có hạnh phúc.

Con muốn tâm sự với mẹ nhiều nhiều lắm về tình cảm, nhưng con không thể, vì mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận. Mọi việc con đành phải giữ nó trong lòng, lủi thủi làm một mình. Con có thể tâm sự với mẹ về việc học, bạn bè nhưng có lẽ tình cảm thì con cũng chẳng thể hy vọng được. Tại sao mẹ phải xấu hổ với mọi người, con có giết người đâu, con có trộm cắp đâu, con là một con người có chí hướng, có suy nghĩ, con chẳng mong mẹ tự hào vì con, vì con nghĩ mẹ sẽ không có đủ can đảm để làm vậy, mẹ sẽ không che chở con như mẹ thường làm. Rồi cũng sẽ mình con phải đương đầu với sóng gió phía trước, dù đau lắm nhưng con phải cố gắng thôi. Con luôn mơ ước con được sống chung với bố mẹ cùng với người con yêu trong một căn nhà, nhưng con nghĩ đó vẫn chỉ là ước mơ. Nên có lẽ con sẽ ra đi mẹ à, ít ra để mẹ không cảm thấy đau khổ khi nhìn thấy tụi con. Nếu buồn mẹ hãy gọi cho bà Trẻ Thục, có lẽ bà biết khuyên mẹ ra sao… Con yêu mẹ!

Con bây giờ cũng chẳng biết tương lai sẽ ra sao. Do mẹ quyết định cả, nhưng con đã sẵn sàng tất cả… Dù cái gì có đến, dù cho con sắp phải đi xa, con cũng chỉ muốn nói với mẹ rằng: “CON YÊU BỐ MẸ NHIỀU LẮM!!!”……. Mẹ ơi, con xin lỗi!

Con trai của mẹ,
Teddy

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

SHARE
Previous articleBồ công anh trong gió – Mạc sanh
Next articleMột Phép Màu Đáng Giá Bao Nhiêu – An Nhiên
Tên: Hồ Thị Thúy Hằng Nickname: Hà Nội 19 tuổi, sinh viên năm 2 - Trường Đại Học Khoa Học Xã Hội & Nhân Văn ĐHQGHCM Sở thích: cafe, đi du lịch với ai đó, chụp ảnh, đóng phim, đọc sách sử. Lĩnh vực ưa thích: Kinh tế và du lịch, maketing Thích phong cách vantage, digan. Những bản nhạc cổ điển, nhạc pháp, usuk, kpop những bản nhạc nhẹ nhàng. sở trường: múa, nhảy, biên kịch, hát, chơi 1 số nhạc cụ. Thích màu trắng và màu xanh lá, thích nhất bộ phim Hương Mùa Hè của Hàn Quốc bởi vì phong cảnh quá đẹp, và phong cách trang phục quá tuyệt, thấy được mình trong đó. Yêu những buổi sáng yên bình, đi dạo với 1 ai đó! Với tình yêu: chỉ cần đơn giản, bởi đơn giản là chân lý.

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here