Home Radio online Blog radio Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

1840
0
SHARE
  1. Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại 21.29

Blog Radio 411 – Em luôn thầm mong sẽ có ngày mình được nắm chặt tay anh đi trên những con đường trải đầy cánh hoa trắng xanh ấy. 

 
Để cảm giác hương hoa sữa đang ướp đầy trong làn áo anh. 
 

Để thấy mùa thu không chỉ còn là khoảnh khắc, là nỗi nhớ, mà đã là một hiện hữu ngọt ngào về người em yêu tha thiết mang tên… Hà Nội.

***
  • Lá thư trong tuần: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Nếu lấy điều gì để gợi nhớ tới bốn mùa trong em, thì đó chính là ký ức về tuổi thơ rất mực êm đềm. Nơi ấy, mùa xuân là những cành đào cành quất lấm tấm mưa bụi trải dài trên những con đường Hà Nội, là một băng pháo hồng hồng xỉn xỉn dài dài bố thường đốt trong khoảnh khắc giao thời lạnh cóng. Mùa đông, là những bát canh rau bắp se sắt thắt ruột, là những chiếc áo len ngày càng nhỏ dần, vội vàng mẹ mặc cho con trước khi lao vào cuộc sống. Mùa hạ, là những cành phượng đỏ rực đốt cháy cả một góc trời, là tiếng ve kêu dai dẳng, cồn cào như nỗi lo anh trai gặm nhấm từng đêm trước ngưỡng cửa đại học. Nên mùa thu, có lẽ dịu dàng nhất khi chỉ đơn thuần là hiện thân của con ngõ nhỏ trong một thế giới rộng lớn, nơi em đã gắn bó cùng những ngày bé thơ.
Mùa thu trong em có những tia nắng thoảng nhẹ. Bầu trời không cao, cũng không quá trong xanh, nhưng lại hiền hòa đến nao lòng. Từng sợi nắng đan xen vào nhau như một tấm lưới mảnh đến trong suốt, không lấp lánh, không rực rỡ, mà nhè nhẹ trải dài trên khắp từng ô cửa nhỏ. Nắng có màu gì? Màu vàng của cây mùa thay lá? Màu xanh của từng khóm cỏ bên hiên vườn? Không. Nắng có màu mắt của em, khi mỗi lần tạm dừng tết cỏ gà mà ngước nhìn lên theo nắng. Sao mãi mặt trời chưa lên đến đỉnh đầu để bố mẹ về nhà?
Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Mùa thu trong em mát rượi những cơn gió heo may xao xác. Không mạnh bạo quyết liệt như gió đông, không gay gắt nồng nàn như gió hè, và càng không âm thầm ủy mị như gió xuân. Gió thu nửa kín đáo mà mặn mà, nửa như một chàng lãng tử ít tâm sự mà lại nhiều cô đơn. Cây xoan sau nhà mới đây còn rụng hoa tím ngõ như hàng trăm hàng nghìn chiếc chong chóng nhỏ xoay mình, thì giờ đã quay quắt thả từng chiếc lá mảnh dẻ. Gió hờ hững, và lá cũng chỉ rụng hững hờ. Xào xạc, xào xạc… Gió thổi, lá rơi, từng cọng cỏ gà đu đưa thân mình khiến các chú chuồn kim giật mình vì không còn chỗ đậu. Tất cả đều làm nên một giai điệu dịu hiền của mùa thu trong khoảng không bé xíu trước cổng nhà.
Mùa thu trong em là trải dài một màu hồng của các khóm tóc tiên khỏe mạnh. Những nụ thon dài, những cánh hoa mềm mịn ngọt ngào như ngón tay của người thiếu nữ mới đầu còn e ấp, rồi chỉ qua một đêm đã vội vươn cao mình trên nền xanh biếc của lá cỏ. Sáng nào cũng có một cô bé con lũn cũn ra ngồi đếm tóc tiên nở với một sự háo hức kỳ lạ, ghi nhớ kỹ càng bồn này hôm nay đã có bao nhiêu nụ, bồn kia đã nở bao nhiêu hoa. Dải màu hồng hồng tím tím ấy như một hiện thực không thể giải thích với nó, rằng, nâng niu tóc tiên cũng chính là đang nắm giữ từng khoảnh khắc rất đẹp của mùa thu.
Mùa thu trong em là một đoạn ngõ ngắn mà chứa những kỷ niệm thật dài, nơi những đứa trẻ con tỉ mẩn ngồi chọi cỏ gà, so nhau từng viên bi nhỏ, đùa vui trong những trò chơi cổ xưa giản đơn. Hơi co ro trong làn áo mỏng nên miệt mài cả buổi vẫn không phải đưa tay lên quệt má ửng hồng vì trời nắng. Là những tàu lá sen, tròn và mát như bàn tay mẹ khi trán con đang rực lửa. Là những hạt cốm xanh trong dịu dàng, ăn qua rồi mới thấy ngọt thơm mùi lúa nếp. Là một đêm rằm tháng tám yên bình gối đầu lên tay kể chuyện chú Cuội chị Hằng. Là những bó hoa cúc lăn lẳn vàng rộm, rực rỡ theo sau xe cô gái rong ruổi khắp phố phường.
 
Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Giờ đây, khi em đã bước qua con ngõ nhỏ của thời thơ ấu ấy, thì mùa thu cũng trải dài thêm thật nhiều sắc độ. Thu giờ là màu trầm buồn của những hàng cây mùa trút lá. Đi trên con đường trải vàng lá rụng mà như đang đạp lên từng khoảnh khắc, chẳng biết đến bao giờ mới có lại lần thứ hai. Mùa thu giờ là màu của những xao xuyến bâng khuâng, trước một khung cảnh hữu tình, trước một làn gió mát, hay trước những cái tựa đầu ấm áp của đôi lứa bên nhau. Mùa thu giờ là màu của nỗi nhớ, khi mà “đi giữa mọi người lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai”…
Mùa thu đi qua, chỉ còn nỗi nhớ ở lại, hòa quyện một cách duyên dáng trong hương hoa sữa nửa cuối cái mùa dịu dàng. Nếu có ai hỏi xa Hà Nội em nhớ điều gì nhất, thì không thể phủ nhận rằng, thứ đầu tiên khiến em vấn vương chính là mùi hăng hắc mà ngòn ngọt trên những con đường đêm Hà Nội cuối thu. Đi chầm chậm quanh các góc phố đông đúc mà cố kiếm tìm cho mình một chút bình yên, thả mình trong cảm giác mát lạnh nồng nàn bên những khóm li ti trắng xanh để rồi cứ mãi lưu luyến bịn rịn.
Giờ ven đường không còn nhiều hoa sữa, và xung quanh cũng không chỉ một mùi thơm hăng hắc nồng nồng. Các cặp tình nhân ít ai còn thói quen đi dạo bên những hàng cây trong khói bụi và tạp âm của một Hà Nội xô bồ nữa. Nhưng em luôn thầm mong sẽ có ngày mình được nắm chặt tay anh đi trên những con đường rải đầy cánh hoa trắng xanh ấy. Để cảm giác hương hoa sữa đang ướp đầy trong làn áo anh. Để thấy mùa thu không chỉ còn là khoảnh khắc, là nỗi nhớ, mà đã là một hiện hữu ngọt ngào về người em yêu tha thiết mang tên… Hà Nội.

© Hạ Vân – blogradio.vn

Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
  • Có phải em là hoa sữa mùa thu?
Nhịp sống ồn ào, xô bồ giữa lòng thủ đô khiến ta quên đi mùa thu đã đến quanh ta. Cũng may sao đâu đó trên những con phố thoảng mùi hoa sữa còn nhắc ta mùa thu đã về rồi. Mùi hoa sữa luôn khiến cho cho những ai đã có một chút kỷ niệm gì đó gắn với nó thì sẽ mãi không quên được, bởi cái mùi đặc trưng của nó – hương ngào ngạt của mùi hoa sữa.
Với tôi, hoa sữa Hà Nội khiến tôi nhớ về em mối tình đầu và cũng là mối tình duy nhất cho đến bây giờ của tôi, mối tình áo trắng mực tím đầy vô tư, trong sáng và cả thơ ngây nữa…một mối tình bắt đầu từ đầu lớp 11, tôi và em cùng tuổi, học cùng khóa. Năm đó em gần như là hoa khôi của cả khóa, lại hát hay nữa. Còn tôi trông cũng khá và học hành cũng không kém ai. Bạn vè gọi chúng tôi là một đôi “trai tài – gái sắc”, nhưng chúng tôi rất ít khi thể hiện tình yêu trước mặt mọi người. Rồi cũng mùa phượng nở năm đó, ngày chia tay mái trường cấp 3, ngày chia tay thầy cô, bạn bè…cũng là ngày chúng tôi kết thúc mối tình mực tím đó. Nỗi buồn hoa phượng như lại nhân lên bội lần. Buồn gì thì rồi cũng qua, rồi mọi thứ cũng dần đi vào quy cũ cần phải có của nó. Rời mái trường cấp, chúng tôi vào giảng đường đại học mỗi người một bầu trời, và cũng từ đó chúng tôi rất ít khi nói chuyện với nhau.
Cũng đã rất lâu em đã không còn trong kí ức của tôi, nhưng hôm nay chính mùi hoa sữa dưới trời thu Hà Nội đã khiến tôi nhớ lại tất cả những ký ức, kỷ niệm cùng với em. Mang trên mình cây guitar tôi lang thang dạo phố Hà Nội một mình để NGẮM, NGHE, NGỬI chút trời Thu Hà Nội trong màn đêm. Mùi hoa sữa như níu bước chân tôi dừng chân lại bên một quán trà đá nhỏ bên đường Lê Thanh Nghị. Ngồi nhâm nhi cốc trà đá dưới mùi hoa sữa, khiến bao kỷ niệm năm xưa như hiện về rất rõ. Tôi nhớ về những buổi tối trời đây sao, tôi nói dối bố mẹ là qua nhà bạn học nhóm để cùng em lẻn vào sân trường ngồi dưới ghế đá ngửi mùi hoa sữa, ngắm sao. Có một đêm em hỏi tôi:
– Anh có nhìn thấy mùi hoa sữa dưới ánh sao mờ ảo kia không?
– Ơ, em ngốc thế, mùi hoa sữa thì phải ngửi bằng mũi chứ sao nhìn bằng mắt được em?
– Với em. em nhìn thấy được mùi hoa sữa, em nghe được mùi hoa sữa…vì dưới mùi hoa sữa này em thấy sau này cũng dưới những cây hoa sữa thế này, ở đó chỉ có anh và em, rồi anh đàn em hát dưới ánh trăng kia, cùng với mùi hoa sữa nữa. Thế chả phải em nhìn, em nghe…được mùi hoa Sữa là gì!
Tôi lặng im, rồi ôm em vào lòng và hôn lên tóc em. Chúng tôi chỉ ước sao giây phút đó ngừng trôi mãi.
– À đợt này thì Đại học xong anh nhớ học guitar nha, đêa sau này ngày nào cũng phải đàn cho em hát cả.
– Ừ, anh hứa! Thi đại học xong anh sẽ đi học guitar ngay, anh trai anh có guitar rồi mà.
Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Cũng từ lâu tôi đã không hồi nhớ về những kỹ niệm về em, chia tay nhau cũng đã hơn 3 năm rồi còn gì. 3 năm qua tôi đã nhiều lần cố gạt đi những ký ức đó bằng cách lao đầu vào công việc và học tập, và cũng được nhiều quảng thời gian dài tôi không hay biết, không hề nghĩ về em. Và hôm nay em lại về cùng mùi hoa Sữa.
Tôi đạp xe lên Hồ Gươm. Sự lặng lẽ của những con phố Hà Nội chỉ có thể gặp được như thế này khi đêm xuống, đường phố về đêm khuya thế này cũng khiến chúng ta sống chậm lại thay vì nhịp sống xô bồ, vội vã vốn có của Hà Nội.
Trong màn đêm, sự yên lặng hiếm thấy của những con phố khúc hát: “Nhớ mùa Thu Hà Nôi” được vang lên.
“Hà Nội mùa Thu, đi giữa mọi người lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai!
Sẽ có một ngày trời Thu Hà Nội trả lời cho tôi! Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi!”
Nếu người nhìn vào tôi thì người ta sẽ bảo rằng ở đó có một anh chàng sinh viên đang ngồi đàn một mình. Nhưng với tôi không phải thế, ở đây còn có cả mùi hoa sữa và có cả tôi nữa. Và tôi đang đàn cho em đấy thôi.
Và trong tiếng đàn tôi lại “NHÌN THẤY, NGHE THẤY” mùi hoa Sữa, tôi thấy rất rõ, nghe rất rõ những nét vẽ trong bức tranh mà năm xưa tôi và em đã cùng vẽ ra cho tương lai.
Năm xưa em bảo: nghe người ta nói Hà Nội rất đẹp, sau này anh phải đưa em ra Hà Nội một lần để em được biết về nó nhé!
 
Rồi tôi còn bảo em, năm sau anh sẽ đưa em ra biển vào một buổi sáng để ngắm bình mình, ở đó anh sẽ đàn và em hát tiếng đàn và tiếng hát của chúng ta sẽ át đi tiếng sóng và gió biển nhé…
Rồi chúng tôi còn có ý định sẽ lên đỉnh núi Phan–xi-păng để chụp ảnh để thêm những bức anh trong bộ Love Photo của chúng tôi thêm phong phú.
Rồi ngôi nhà trong tương lai mà tôi và em cũng vẽ ra, ngôi nhà phải có xích đu, có vườn hoa và phải có ghế đá và không gian ngắm bầu trời được…
Rồi những buổi tiệc đầy nến và bóng bay…
Blog Radio 411: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại
Rồi cứ thế dưới dự lặng yên rợn người của không gian xung quanh tôi, tất cả những nét vẽ trong bức tranh xưa chung tôi vẽ ra lại hiện lên rất rõ trong tôi. Lâu lắm rồi, tôi đã cố phủ lên bức tranh đó một tông màu khác để che lấp nó đi, tôi phủ lên tông màu bận rộn của học tập của công việc, tông màu của tình yêu gia đình giành cho bố mẹ, rồi bạn bè…Rồi bức tranh tình yêu kia bị che mờ từ rất lâu rồi. Và hôm nay mùi hoa Sữa như tô đậm lại bức tranh cũ bị phai mờ kia, và bây giờ nó lại mới tinh nguyên như lúc nào mới được vẽ lên.
Giờ đây, tôi đây, cây đàn guitar đây, bức tranh kia còn đây, nhưng em đâu…em ở đâu sao không trả lời anh?
Ngước nhìn lên bầu trời dưới vách lá của những tán cây tôi chợt thấy một ngôi sao sáng nhất. Tôi chợt hiểu ra, em cũng đang ở đây đó thôi, ngôi sao kia đang nhìn tôi từ một nơi rất xa, đang nghe tiếng đàn của tôi đó thôi. Em không còn trên cõi đời này nữa nhưng tôi biết ở trên thiên đường đó em chính là ngôi sao sáng nhất kia đó thôi.
 
Nếu có người hỏi tôi anh còn nhớ đến cô ấy đến bao giờ? Tôi sẽ mỉm cười và trả lời: “Cho đến khi nào không còn mùa thu, không còn hoa sữa” bởi em đâu còn nữa mà tôi nhớ về em, tôi chỉ nhớ mùa thu, nhớ mùi hoa sữa thôi mà.
Em ở đây – vì em là trời Thu Hà Nội.
Mãi yêu Em – yêu hoa sữa – mùa thu.

• Gửi từ Sứ Ca

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here