Home Nghe đọc truyện Truyện ma - Kinh dị Hồn ma tìm chồng

Hồn ma tìm chồng

1454
0
SHARE

RadioPlus.vn – năm Thọ lên mười bảy tuổi, một đêm, có người con gái xinh đẹp, ăn vận theo lối thần nữ đến bảo chàng:

– Tướng công, thiếp đến đón chàng, chúng mình cùng nhau sum họp. Thiếp là vợ của chàng…

Thọ rùng mình, lắp bắp:

– Nàng là ai, tại sao lại xưng là vợ của ta. Ta chuẩn bị cưới vợ rồi, vợ ta là Hạ Bình, ở xóm Diễn Hà…

Cô gái lạnh lùng:

– Chàng không được phép lấy ai ngoài thiếp cả. Vi thiếp đã chọn chàng làm chồng. Nếu cô gái nào đến với chàng, cô ấy phải trả giá rất đắt, thậm chí cả cái chết… Thiếp là nữ thần Sơn Hạ.

Thọ ngẩn ngơ:

– Nữ thần Sơn Hạ à? Ta chưa nghe tên này bao giờ? Thế mà nàng lại bảo là vợ ta, vô lý quá!

Nữ thần Sơn Hạ chậm rãi:

– Có gì mà chàng phải thắc mắc? Chàng có người vợ đẹp như thiếp, lại giàu sang phú quí, chàng còn muốn gì nữa?

Thọ lắc đầu:

– Ta cần gì người đẹp, cần gì giàu sang. Ta với Hạ Bình yêu nhau, một mái lều tranh, hai quả tim vàng, thế là đủ. Còn nàng, nàng hãy mau biến đi.

nghe-truyen-ma-nu-tim-chong
Hồn ma tìm chồng

 

Nữ thần Sơn Hạ tức giận:

– Ta đã dùng lời lẽ ân cần, mà chàng không nghe. Chàng đừng có trách ta độc ác. Chàng đã từng ao ước có người vợ đẹp như ta kia mà, tay chàng đã chạm vào ngực ta. Chàng sẽ không thoát khỏi tay ta.

Thọ bàng hoàng:

– Nàng nói cái gì, ta chưa gặp nàng bao giờ, sao lại chạm vào ngực nàng được? Nàng nhớ lộn ta với ai rồi…

Nữ thần Sơn Hạ nhếch miệng:

– Đàn ông chóng quên thật. Ta tin tự khắc chàng sẽ nhớ. Ngày mai, chúng ta sẽ thành thân.

Nữ thần Sơn Hạ biến mất. Thọ tỉnh dậy, mồ hôi vã như tắm. Chàng ngẩn ngơ:

– Lạ nhỉ! Tự dưng có một người con gái đòi làm vợ ta, ta thật không sao hiếu nổi. Lẽ nào ta bị ác mộng? Ngày mai, nàng bắt ta thành thân với nàng. Chuyện này, có lẽ phải hỏi mẹ ta mới được…

Sáng hôm sau, lúc ăn sáng, Thọ hỏi mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ có bao giờ nghe nói đến nữ thần Sơn Hạ không?

Mẹ Thọ run bần bật, mặt tái đi:

– Tại sao con lại hỏi vậy? Con quen biết nàng ta à?

Thọ lắc đầu:

– Không, con không quen. Chỉ vì đêm qua con nằm mơ thấy có cô gái tự xưng là nữ thần Sơn Hạ đến tìm con…

Mẹ Thọ lắp bắp:

– Thế nàng đã nói gì với con?

Thọ cười:

– Cô ấy bảo cô ấy là vợ của con, đêm mai sẽ thành vợ chồng, con nghĩ buồn cười quá. Vì xưa nay đàn ông đi tìm đàn bà tỏ tình, có đâu mà con gái lại tìm đến trai như vậy. Con trả lời, con đã có người yêu rồi, cô ta giận dữ lắm…

Mẹ Thọ cuống cuồng:

– Thôi chết rồi, lẽ nào lời nói của thầy cúng đã thành hiện thực. Hôm qua, đúng là ngày sinh nhật lần thứ mười bảy của con…

Thọ ngạc nhiên:

– Kìa mẹ, sao mẹ lại hốt hoảng vậy, bộ có chuyện gì sao?

Mẹ Thọ chép miệng, buồn bã:

– Lúc mới sanh con ra, vì sanh khó, nên phải nhờ thầy cúng làm lễ. Khi con ra đời, thầy cúng bảo: “Thằng bé này có tướng làm chồng nữ thần. Nữ thần đã chọn nó làm chồng”. Mẹ rất lo sợ. Vì muốn vượt qua lời phán truyền của thầy cúng, mẹ đặt tên con là Thọ. Và năm con lên mười tuổi, mẹ có dẫn con lên một ngôi đền giữa rừng, cầu xin cho con tai qua nạn khỏi.

Thọ rùng mình nhớ lại lời của nữ thần Sơn Hạ đã nói đêm qua. Chàng đã đặt tay lên bầu vú của nữ thần. Nhưng lúc chàng chỉ vô tình. Mắt chàng hoa lên. Bây giờ phải làm sao đây.

Thọ tự an ủi:

– Mẹ ơi, hơi đâu mà tin ở thầy cúng. Con tin không có chuyện gì đâu. Con vẫn bình an vô sự mà.

Mẹ Thọ buồn bã:

– Con ơi! Mau cùng mẹ ra đền nữ thần, van nàì cô ấy tha cho con. Đi mau đi con…

Thọ chỉ biết làm theo lời mẹ. Đến chổ ngồi đền giữa rừng, không khí lạnh lẽo bao trùm. Ngôi đền đã bỏ hoang từ lâu thì phải. Hai mẹ con bước vào đền.

Thọ ngước nhìn tượng nữ thần, bỗng dưng tái mặt, mồ hôi vã ra như tắm. Đúng là cô gái đã xuất hiện đêm qua ở nhà chàng.

Mẹ Thọ khấn cầu thảm thiết, đốt nhang đèn. Nhưng nhang không cháy, đèn không sáng. Bà rụng rời chân tay, đau đớn:

– Con ơi, không xong rồi. Nữ thần không chấp nhận lời khẩn cầu của mẹ con ta!

Thọ thẩn thờ, lệ ứa ra, bùi ngùi:

– Mẹ ơi, con đã nhận ra nữ thần rồi. Cô ta chính là cô gái đã gặp con. Cô ta xưng là nữ thần Sơn Hạ. Mà thôi, sống chết có số, mẹ đừng buồn nữa…

Rồi chàng gọi to:

– Nữ thần Sơn Hạ, ngươi đã nhận ta làm chồng, mẹ ta cũng là mẹ chồng ngươi, sao ngươi không nhận nhang của bà ấy? Ta sẽ đốt một nén, nếu ngươi không nhận, ta sẽ thà chết, không làm theo ý ngươi đâu.

Rồi chàng đốt nén nhang, đưa cho mẹ cắm lên lư đồng, quả nhiên nén nhang cháy hực lên. Hai mẹ con buồn bã ra về. Thời gian từ đây đến đêm chỉ còn rất ngắn.

Đến đầu làng Thọ gặp Hạ Bình. Hạ Bình âu yếm:

– Anh Thọ, anh đi đâu mà sớm quá vậy? Sáng nay, anh không qua đón em?

Thọ tần ngần:

– Hạ Bình, anh có chuyện, em thông cảm!

Hạ Bình lỏn lẻn:

– Từ nay đến ngày cưới, chỉ còn hơn một tháng, ngày nào chúng mình cũng phải gặp nhau, anh nhé. Em sắp làm vợ anh rồi. Chúng mình sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Thọ lẩm bẩm:

– Vậy hả? Anh cũng mong như vậy lắm. Nhưng liệu có được không em?

Hạ Bình tròn mắt:

– Anh nói cái gì vậy, sao tự nhiên lại thay đổi như thế? Bác gái, anh Thọ làm sao vậy?

Mẹ Thọ trầm ngâm:

– À, Thọ đang có chuyện buồn, cháu thông cảm. Thọ lúc nào cũng yêu quí cháu hết, cháu cử yên tâm!

Hạ Bình lo lắng:

– Anh ấy có chuyện buồn gì vậy bác, bác nói cho cháu nghe đi! Cháu muốn san sẻ với anh ấy. Dù sao chúng cháu cũng sắp thành vợ chồng mà.

Thọ vội vã:

– Hạ Bình, hay chúng mình tổ chức đám cưới ngay đi em, biết đâu, anh sẽ vượt qua lời nguyền tai ác này.

Hạ Bình sửng sốt:

– Anh nói lời nguyền, lời nguyền nào? Mình đã chuẩn bị gì đâu mà làm đám cưới, với lại cha mẹ em đâu có đồng ý như vậy! Phải chờ thôi, anh ạ.

Thọ thở dài:

– Ừ thôi tuỳ em. Âu đó cũng là số phận. Mẹ ơi ta về thôi. Anh về nghe, Hạ Bình, có gì mai ta nói chuyện nhiều.

Hai mẹ con buồn rầu ra về, Hạ Bình nhìn theo, đôi mắt đẫm lệ, không hiểu chuyện gì mà khiến cho hai mẹ con Thọ buồn thế. Lời nguyền đó là lời nguyền gì?

Đêm đó, Thọ đang nằm ngủ, thấy tiếng người lao xao, ánh sáng rực rỡ, có kiệu đưa người rước. Chàng mở mắt, thấy nữ thần Sơn Hạ bên cạnh, nàng ăn mặc sặc sỡ:

– Tướng công, hôm nay là ngày cưới của chúng ta, chàng không nhớ sao? Mau chuẩn bị đi!

Thọ khiếp sợ:

– Nàng đến bắt ta chết phải không? Ta đâu có ngờ lại chết sớm như vậy? Sao nàng ác quá vậy?

Nữ thần Sơn Hạ lắc đầu:

– Chàng quả là cố chấp! Tại sao ta bắt chàng phải chết. Ta chỉ làm theo đúng duyên phận mà thôi.

Thọ hỏi:

– Thế nàng định đưa ta đi đâu? Nàng nói đi!

Nữ thần Sơn Hạ âu yếm:

– Về chỗ chúng mình làm lễ thành thân chứ còn gì nữa? Thiếp chờ đợi ngày này đã mười bảy năm rồi. Hôm nay, chúng ta chính thức là vợ chồng…

Thọ vùng vẫy:

– Không, ta không muốn làm chồng nàng. Ta chỉ muốn một cuộc đời bình dị mà thôi, hãy buông tha cho ta! Ta xin nàng đó.

Nữ thần Sơn Hạ lạnh lùng:

– Duyên số đã có làm sao cưỡng lại được. Chàng đã rờ tay lên ngực ta, chàng phải là chồng ta. Ta muốn cùng chàng hạnh phúc mãi mãi.

Thọ van nài:

– Nữ thần Sơn Hạ, lẽ nào ta phải chết sớm như vậy ư? Ta muốn sống. Nàng hiểu không? Sao nàng cứ ép bức ta vậy?

Nữ thần Sơn Hạ ra lệnh:

– Các ngươi hãy bắt chú rể thay quần áo, rồi lên kiệu ngay! Ta không thể chờ đợi được nữa.

Đám người hầu dạ ran, họ lột trần Thọ ra, rồi mặc quần áo mới vào cho Thọ.

Thọ cố cưỡng lại nhưng vô ích. Đám người hầu đưa chàng lên kiệu, trực chỉ đền thờ nữ thần khởi hành.

Thọ không biết mình tỉnh hay mơ nữa, vì người chàng như mụ ra. Chỉ đến khi ở trong ngôi nhà sang trọng, gấm vóc sáng rực, chàng lẩm bẩm:

– Lạ thật, ta chỉ là chàng trai nghèo khổ, phút chốc trở nên giàu sang. Thôi được, ta cứ mặc số phận đến đâu.

Lát sau, nữ thần bước ra, xinh đẹp lộng lẫy, Thọ nhìn không chớp mắt. Nữ thần e ấp:

– Tướng công, chàng đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Chàng có vợ đẹp, có tất cả, chàng còn muốn gì nữa?

Thọ ngẩn ngơ:

– Nữ thần, ta không ngờ nàng lại đẹp như vậy! Vẻ đẹp của nàng khiến ta mất vía…

Nữ thần cởi xiêm y ra để lộ một thân hình tuyệt mỹ. Thọ rú lên, ôm chầm lấy nàng, nữ thần rổn rảng:

– Coi chàng kìa, sao ban đầu lại xa lánh, bây giờ thì vồ vập. Đúng là đàn ông có khác, thấy gái đẹp là chịu không nổi rồi!

Thọ cuống quít:

– Ta đâu có ngờ như vậy. Được ở gần nàng, dù sau đó có chết, ta cũng vui lòng. Ta yêu nàng…

Nữ thần Sơn Hạ cười:

– Nếu chàng muốn thành thân với thiếp, phải có điều kiện.

Thọ rối rít:

– Điều kiện gì, nàng nói mau lên, đừng bắt ta chờ nữa. Ta sốt ruột lắm rồi.

Nữ thần thong thả:

– Đó là chỉ được yêu thiếp thôi, không được yêu hay gần gũi bất cứ người đàn bà nào khác!

Thọ gật đầu.

– Được rồi điều đó quá đơn giản. Ta đồng ý! Nàng hãy lại gần ta…

Nữ thần tiếp tục:

– Khoan đã, chưa xong đâu, chàng đừng có nóng ruột, sớm muộn thiếp cũng thuộc về chàng kia mà.

Thọ tò mò:

– Nàng cứ nói hết đi, việc gì ta cũng làm theo hết. Ta chịu không nổi rồi.

Nữ thần cứ lượn qua lượn lại trước mặt Thọ, thân hình đẫy đà, gợi dục một cách kỳ lạ. Thọ nổi cơn dục vọng, người chàng như bị ma dâm sai khiến. Nữ thần chậm rãi:

– Chàng phải thề độc! Nếu gần gũi đàn bà nào khác ngoài thiếp chàng sẽ hộc máu, chết ngay tức khắc. Chàng thề đi.

Thọ như bí ma tình quyến rũ, đọc ngay:

– Tôi là Lê Hoàng Thọ, tôi yêu Nữ thần Sơn Hạ, tôi trọn đời chỉ biết có nàng, nếu tôi yêu người đàn bà nào khác, tôi sẽ hộc máu, chết ngay tức khắc. Nữ thần Sơn Hạ, ta đã làm theo ý nàng rồi đó, nàng hãy cho ta hưởng thụ hương vị của tình yêu đi.

Nữ thần hài lòng, nở nụ cười bí hiểm, rồi sà vào lòng Thọ. Thọ ôm chầm lấy nàng, hôn môi nàng, tay vần vụ cặp vú no tròn của nàng, sau đó, nằm lên người nàng. Nữ thần cũng mê đắm theo chàng. Thọ hành động cuống quít, như sợ nữ thần biến mất. Taychàng đặt lên đùi nữ thần, và cả chổ kín. Chàng ngỡ thân hình mình đang bềnh bồng, tan biến. Chàng đê mê trong hạnh phúc.

Xong việc, chàng như tỉnh mộng, sửng sốt:

– Thế này là thế nào? Ta đang ở đâu đây? Hạ Bình, có phải nàng đó không?

Nữ thần vùng dậy, tức giận:

– Chàng đã chiếm đoạt thân xác ta, lại còn nhớ đến Hạ Bình à. Chàng nên nhớ, chàng đã thuộc về ta. Nếu sai lời, chàng sẽ chết…

Thọ ngẩn ngơ:

– Ta bị con ma tình dụ dỗ, đâu có biết là nàng. Nữ thần, tại sao lại vậy?

Nữ thần lạnh lùng:

– Thế chàng quên mất, chàng đã van nài, xin xỏ tình yêu của ta ư? Ta đã trao thân cho chàng, chàng tính sao đây?

Thọ thở dài:

– Ta biết rồi. Ta chấp nhận làm chồng nàng, được chưa? Sao nàng sớm bộc lộ hung tợn dữ vậy?

Nữ thần lỏn lẻn:

– Tại vì thiếp yêu chàng, muốn cùng chàng sánh duyên mãi mãi. Đàn bà mà, ai chả có máu ghen tuông, nhất là khi có thiếp bên cạnh mà chàng vẫn gọi tên Hạ Bình.

Thọ thảng thốt:

– Hạ Bình à, tội nghiệp cô ấy quá. Cô ấy rất mực yêu tôi. Nay tôi lấy vợ, cô ấy hẳn là đau khổ lắm…

Nữ thần gạt đi:

– Cứ để mặc cô ta! Rồi cô ta sẽ có chồng khác. Còn chàng, chàng phải thuộc về thiếp. Tướng công! Hãy yêu thiếp đi.

Thọ bị lời nói dịu dàng, an ủi của nữ thần mê hoặc, chàng lại cùng nữ thần lăn lóc, mê đắm. Nữ thần quả là hấp dẫn vô cùng. Nàng rất mực chiều chuộng Thọ.

Đêm đó, Thọ không nhớ đã yêu nữ thần bao nhiêu lần, chỉ biết khi tỉnh dậy, chàng thấy mình nằm ở nhà, trên người bận bộ quần áo giấy rực rỡ.

Lúc chàng bước ra, mẹ chàng hoảng hết, ngỡ chàng là ma. Bà ngó chàng trân trân. Thọ đờ đẫn:

– Kìa, mẹ, sao mẹ lại nhìn con như vậy? Con là Lê Hoàng Thọ của mẹ đây mà…

Bà mẹ oà khóc:

– Hoàng Thọ, con còn sống à? Con còn sống à, hay con là ma?

Thọ sửng sốt:

– Con vẫn sống đây, mẹ à. Sao mẹ lại hôi vậy?

Bà mẹ Thọ cho tay lên người Thọ, run bần bật:

– Con coi bộ quần áo con mặc kìa, là bộ quần áo giấy đó.

Lúc này, Thọ mới nhìn kỹ mình, chàng rú lên như con sói bị thương:

– Trời ơi, sao lại thế này? Lẽ nào con lại…

Bà mẹ Thọ kinh hãi:

– Thế đêm qua, con đã gặp chuyện gì? Có phải Nữ thần Sơn Hạ đã đến… Mà sao con còn sống được nhỉ?

Thọ nhớ lại tất cả, chàng lắp bắp:

– Vâng, mẹ ạ, nữ thần đã đến. Và chúng con đã nên vợ, nên chồng. Con đã là chồng của Nữ thần Sơn Hạ…

Chàng bật cười ha hả, rồi khóc lóc nức nở. Mẹ Thọ ngẩn ngơ:

– Thôi chết rồi, con tôi đã bị ma nhập rồi. Ta phải mời thầy cúng đến đuổi tà ma. Con Hạ Bình nó rành chuyện này lắm.

Mẹ Thọ sang gặp Hạ Bình kể lại sự việc. Hạ Bình vội mời thầy cúng A Pả giúp đỡ. Thầy cúng bấm độn tay, rồi lắc đầu.

– Không được đâu, thần nữ này có nhiều thuật pháp, với lại nàng ta yêu Hoàng Thọ thực lòng. Ta không cãi lại mệnh trời.

Hạ Bình càu nhàu:

– Nhưng anh Hoàng Thọ là chồng sắp cưới của con, sao bà ta có thể ngang xương cướp đi tình yêu của con được? Con phải đòi lại công bằng…

Thầy cúng chậm rãi:

– Ngay từ lúc Hoàng Thọ sinh ra, đã có số mệnh lấy nữ thần rồi. Cô xen vô, có hại cho Hoàng Thọ và cả cô nữa…

Mẹ Hoàng Thọ chép miệng:

– Lẽ nào con tôi suốt đời không vợ, phải ở với ma nữ ư? Tôi chỉ có mình nó là con trai. Làm sao có con nối dõi tông đường?

Thầy cúng nói:

– Bà sẽ có cháu nối dõi, cứ yên tâm đi. Còn Hạ Bình, cô nên nghe lời tôi khuyên, chớ có gần gũi Hoàng Thọ…

Hạ Bình khăng khăng:

– Không bao giờ, anh Hoàng Thọ phải là của cháu. Cháu sẽ gặp Nữ thần Sơn Hạ, nói rõ cho bà ấy biết tình yêu của chúng cháu…

Thầy cúng thở dài:

– Âu đó cũng là số kiếp. Tuỳ cô thôi… Tôi đã nói cạn lời rồi…

Hai người ra về, Hạ Bình ôm chầm Hoàng Thọ, nức nở:

– Anh Hoàng Thọ, tại sao lại như vậy? Tại sao anh lại phản bội em?

Hoàng Thọ đờ đẫn:

– Hạ Bình, kiếp này anh đã thuộc về nữ thần mất rồi, mình dành hẹn kiếp sau vậy? Anh không thể làm trái lời thề với nàng, nếu không, anh sẽ chết…

Hạ Bình khóc lóc:

– Anh là người sao có thể lấy ma quỉ làm vợ được? Anh nghĩ kỹ lại đi! Em sẽ ở bên anh, cứu anh thoát khỏi tà ma của mụ ấy.

Hoàng Thọ sợ hãi:

– Em đừng có nói vậy. Lỡ đến tai nữ thần thì nguy lắm.

Hạ Bình hôn Hoàng Thọ, Hoàng Thọ hốt hoảng, ù té chạy vào nhà. Hạ Bình hộc tốc đến chỗ đền thờ Nữ thần Sơn Hạ, chửi rủa:

– Ma nữ, ngươi dám cướp chồng ta à? Ta sẽ ăn thua đủ với ngươi. Ngươi là con ma dâm đãng, giật chồng người khác.

Một bóng trắng xuất hiện, giọng lạnh lẽo:

– Hạ Bình, ngươi có biết ta sẽ vật chết ngươi không? Ta làm gì ngươi mà ngươi dám chửi rủa ta? Hoàng Thọ là chồng của ta, ngươi mau cút đi, nếu không đừng trách.

Hạ Bình nghe tiếng quát, như tỉnh cơn mê muội, sợ hãi, quì mọp xuống, van vái:

– Nữ thần Sơn Hạ, tôi lở dại, xin bà tha cho… Nhưng xin bà hãy buông tha cho Hoàng Thọ. Anh ấy là chồng của tôi mà.

Nữ thần Sơn Hạ lạnh lùng:

– Ta cảnh báo ngươi, nếu ngươi trái lời, ta sẽ giết ngươi chết đó. Ta sở dĩ để Hoàng Thọ sống, là để chàng còn thờ phụng cha mẹ. Khi chàng có con với ta rồi, chàng sẽ về ở hẳn với ta. Ngươi kiếp trước là nô tì của ta, sao dám giành chồng với chủ. Ngươi xem cho kỹ đây…

Hạ Bình loá mắt, và thấy rõ kiếp trước của mình. Thì ra nàng là nô tì của nữ thần. Nàng lắp bắp:

– Nữ chúa, nô tì xin lỗi, xin ngài tha tội. Nô tì biết phận của mình rồi.

Và bỏ chạy như bị ma đuổi.

Đêm đó, nữ thần Sơn Hạ đón chàng vế nhà, Hoàng Thọ hỏi:

– Sơn Hạ, tại sao hôm qua nàng lại mặc áo giấy cho ta, làm mẹ ta tưởng ta là hồn ma, thật là dễ sợ quá.

Nữ thần cười ngỏn ngoẻn:

– Thì tất cả những đồ chàng thấy, đều là đồ cúng cả! Chàng tưởng chàng đang còn sống à.

Hoàng Thọ rùng mình:

– Nàng nói cái gì? Vậy là ta đã chết ư?

Nữ thần gật đầu:

– Đúng rồi, chàng đã chết. Người mà chàng đang thấy chính là xác của chàng mà thôi. Chàng đã lấy nữ thần làm vợ, dĩ nhiên phải là người cõi âm chứ.

Hoàng Thọ lẩm bẩm:

– Lạ nhỉ, rõ ràng ta đang còn sống kia mà? Ta thấy tất cả cuộc sống vẫn bình thường, sao ta lại là ma?

Nữ thần thong thả:

– Tất cả những điều chàng thấy, thực chất chỉ là ảo ảnh mà thôi. Chàng có nhìn thấy xác của chàng không?

Hoàng Thọ rùng mình:

– Có ta có thấy, tại sao lại thế?

Nữ thần âu yếm:

– Vì thực chất hồn chàng đang ở bên thiếp, nên chàng mới nhìn rõ xác mình. Thiếp sở dĩ để chàng như vậy, là để cho cha mẹ chàng bớt lo sợ. Sau này, khi có con rồi, thiếp sẽ đón chàng về ở vĩnh viễn.

Hoàng Thọ sửng sốt:

– Nàng nói cái gì nàng sắp có con à? Thế là ta sắp có con ư?

Nữ thần thẹn thùng:

– Dĩ nhiên rồi, chàng lấy vợ, mà không mong có con sao?

Hoàng Thọ vui mừng:

– Ta mừng lắm chứ. Như vậy ta có con nối dõi rồi, có chết cũng cam lòng. Sơn Hạ, ta cảm ơn nàng, ta có con nối dõi.

Nữ thần nói:

– Thế chàng có nhớ đến Hạ Bình không? Hôm nay chàng đã làm gì ả ta?

Hoàng Thọ tần ngần:

– Cô ấy nói yêu ta, ôm ta, nhưng ta phải tránh xa, vì ta đã hứa với nàng. Kể ra cô ta cũng tội nghiệp thật. Cô ta cũng chỉ vì quá yêu ta.

Nữ thần cười nhạt:

– Ả ta chỉ là nô tì của thiếp mà thôi. Thiếp đã dạy cho ả ta một bài học rồi từ nay ả không dám gần chàng nữa đâu. Chàng nên nhớ, chàng làm gì, thiếp cũng đều biết hết đó.

Hoàng Thọ chép miệng:

– Ta hiểu rồi! Nhưng xin nàng hãy tha cho Hạ Bình. Ta với nàng là vợ chồng mà. Mà Sơn Hạ, ta vẫn thắc mắc một điều…

Sơn Hạ chúm chím:

– Thắc mắc điều gì, chàng cứ hỏi, thiếp xin giải thích rõ.

Hoàng Thọ hỏi:

– Thế sao nàng lại chọn ta làm chồng, nàng nói đi.

Sơn Hạ tủm tỉm:

– Đó là duyên phận, chàng hiểu không? Trước mắt mọi người, chàng vẫn tồn tại như là Hoàng Thọ ngày xưa. Thiếp nói cho chàng rõ: thực chất chàng chỉ sống đến đúng ngày sinh nhật lần thứ mười bảy mà thôi. Và thiếp vì yêu chàng, nên cứu mạng chàng đó. Nếu không có thiếp, chàng đã là cái xác không hồn, và có lẽ đã hoá tro xương rồi…

Hoàng Thọ gật đầu:

– Thì ra là vậy. Ta cảm ơn nàng nhiều lắm. Thế bao giờ thì nàng đón ta đi mãi mãi?

Nữ thần vui vẻ:

– Thiếp đã nói rồi. Chờ con chúng ta lớn, năm con chúng ta lên mười bảy tuổi, thì chàng về hẳn với thiếp.

Hoàng Thọ nói:

– Nghĩa là ta vẫn tồn tại ở cuộc đời này mười bảy năm nữa, đúng không? Thế khi nàng sanh con, ta đón ở đâu?

Nữ thần nhẹ nhàng:

– Sinh con xong thiếp sẽ mang đến tận tay chàng! Chàng cứ yên tâm…

Cả hai trò chuyện vui vẻ. Hoàng Thọ đã hiểu rõ duyên phận của mình, chàng không còn băn khoăn gì nữa.

*

*  *

Một năm sau.

Nửa đêm, Hoàng Thọ thức dậy, thấy có đứa bé trai ở cạnh mình. Chàng hiểu Nữ thần đã đem con đến cho mình. Chàng nhìn con, con giống chàng như đúc.

Chàng vui mừng bế con ra khoe với ông bà nội.

Ông bà sung sướng:

– Số trời đã cho ta đứa cháu nối dõi tông đường! Thật là điều may mắn.

Mẹ chàng hỏi:

– Thế có phải là nữ thần Sơn Hạ đem đến không con?

Hoàng Thọ cười:

– Nàng đã là dâu con trong nhà mà mẹ vẫn gọi vậy ư? Đúng là của con dâu mẹ mang đến đó!

Mẹ Hoàng Thọ bồi hồi:

– Ta đâu ngờ nữ thần có tình yêu mãnh liệt đến như vậy! Thế mà ta trách oan nàng, lại còn định nhờ người hại nàng nữa. Tiếc thay, con dâu của ta, mà ta lại không bao giờ được gặp. Con làm sao cho cha mẹ gặp nữ thần được không?

Hoàng Thọ trầm ngâm:

– Mười bảy năm nữa, cha mẹ sẽ được gặp nàng thôi mà.

Cha Hoàng Thọ sửng sốt:

– Sao lâu vậy con, cha mẹ đã già rồi, liệu còn sống đến ngày đó không? Ta mong được gặp con dâu ta. Con mau giúp chúng ta.

Hoàng Thọ lắc đầu:

– Xin cha mẹ hãy hiểu cho con, không thể được đâu. Còn đứa con của con, cha mẹ cứ nói là của vợ con sinh ra, vì bận việc, chưa xuất hiện.

Cha mẹ Hoàng Thọ gật đầu. Ông bà vui mừng bế cháu, hôn hít, âu yếm:

– Chà, cực cưng của ông bà nội, giống cha con quá! Lớn lên con nhất định sẽ làm rạng danh cho gia tộc.

Hoàng Thọ chỉ cười buồn. Mẹ chàng hỏi:

– Này con, phải chăng con có điều gì băn khoăn? Thế đêm đêm vợ con có gặp con không?

Hoàng Thọ nói:

– Dạ, có chứ. Chúng con là vợ chồng mà. Nàng rất yêu con, và con cũng vậy.

*

*  *

Thời hạn mười bảy năm trôi qua nhanh chóng. Hôm nay, Hoàng Thọ nói với cha mẹ:

– Con sắp đi xa, cha mẹ đã có cháu nối dõi rồi, xin cha mẹ chớ có buồn. Ai cũng một lần chết cả.

Mẹ Thọ lã chã nước mắt:

– Mẹ hiểu rồi. Dù sao cha mẹ cũng rất đau đớn, vì không còn gặp con nữa.

Con Hoàng Thọ ôm chàng, thổn thức:

– Cha ơi, mẹ con đâu? Con muốn gặp mẹ! Cha nói là cha sắp đi xa. Vậy cha đi đâu hả cha?

Hoàng Thọ ôm con, trìu mến:

– Cha về với mẹ con. Nhất định con sẽ gặp mẹ con. Con ra ngoài, cho cha nói chuyện với ông bà nội.

Đứa con ra ngoài, Hoàng Thọ chậm rãi:

– Thưa cha mẹ, thực chất là con đã chết đúng vào đêm sinh nhật của con. Con bây giờ chỉ là hồn ma mà thôi. Nhưng Nữ thần Sơn Hạ vì yêu con, muốn con có dòng giống để duy trì dòng họ ta. Con nói vậy, chắc cha mẹ cũng hiểu…

Cha mẹ Thọ há hốc mồm, ngạc nhiên. Thọ thong thả:

– Con đã biết rõ điều đó, khi nhìn thân xác con. Xác con bây giờ chỉ là bộ xương trắng, chôn ở chỗ gần Nữ thần Sơn Hạ. Cha mẹ hãy đào lên, và chôn cất cho con. Đã đến lúc vợ con đến đón con.

Chàng nhìn ra cửa, nữ thần xuất hiện cung kính cúi lạy cha mẹ Hoàng Thọ:

– Con là con dâu của cha mẹ, hôm nay đến đón chồng con.

Cha mẹ Hoàng Thọ ôm chầm lấy nữ thần, bồi hồi:

– Mười bảy năm rồi chúng ta mới được gặp con. Con xứng với con trai ta lắm.

Nữ thần Sơn Hạ bùi ngùi:

– Hôm nay là lần ra mắt đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng. Con mong cha mẹ chăm sóc cháu nội chu đáo. Chúng con đi đây!

Phút chốc cả hai vợ chồng biến mất. Cha mẹ Hoàng Thọ nhìn theo, ngậm ngùi. Dù họ đã hiểu, mười bảy năm qua, họ sống với hồn ma Hoàng Thọ

Người thực hiện: NSƯT. Hà Phương

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

SHARE
Previous articleXác chết hồi sinh
Next articleGiếng oan hồn
Nghệ sĩ ưu tú Hà Phương sinh năm 1940 tại Ý Yên - Nam Định. Đến nay ông đã có hơn 50 năm gắn bó với Đài tiếng nói Việt Nam. Bạn nghe đài xưa nay vẫn nhớ Nghệ danh Hà Phương qua những chương trình “đọc truyện đêm khuya” lúc 22h..... ( Lưu ý: NSƯT. Hà Phương KHÔNG công tác, làm việc hay viết bài trên Radioplus.vn )

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here