Home Nghe đọc truyện Truyện ma - Kinh dị Căn nhà số 19

Căn nhà số 19

752
1
SHARE

RadioPlus.vn – Căn nhà mới xây, rao bán chỉ một tuần là có người muạ Chủ mới là người di dân gốc Hoa Lục. Gia đình gồm vợ chồng và hai con một trai, một gáị Đứa con gái lớn 7 tuổi, thằng em 5 tuổị Căn nhà sơn mầu Cream, mái ngói đen, Máng nước, khung cửa và hàng rào cũng màu đen. Phía sau nhà có hai cây liễu với những cành dài như đuôi ngựa, có những cành rũ lê đến tận đất. Khoảng đất phía góc sân xây một hòn non bô.. Nước từ hòn giả sơn chảy róc rách ngày đêm. Những đêm gió lớn, âm thanh rào rạt của đám liễu rũ cộng với tiếng nước chảy của hòn non bộ nghe buồn làm saọ Nhất là những đêm tối trời, người lối xóm đi qua, nghe thấy những âm thanh như những lời than thở phát ra từ phía sau nhà.

Nghe đồn rằng hồi xưa căn nhà này có mạ Nhà bỏ hoang từ lâụ Nhân lúc giá nhà cửa lên caọ Nhà đầu tư mua lại chỗ đất này, xây nhà đem bán lấy lờị Hai cây liễu sau nhà rất đẹp. Vì là cây đã sống lâu năm nên council không cho phép đốn, vả lại chính hai cây đó tạo thành bức phông màu xanh lá mạ non, với những sọc dọc, làm căn nhà nổi bật. Thoạt nhìn tổng thể căn nhà ai cũng phải khen thầm, người vẽ căn nhà có cặp mắt rất nghệ thuật.

Lô đất cao đổ ra phía trước, nên cái nhà xe lớn được xây ở phía dướị Nhìn vào căn nhà người ta cứ nghĩ đó là căn nhà hai tầng. Thật sự nhà xe một nửa phía sau ăn sâu vào trong lòng đất. Ỏ trong nhà người ta có thể xuống nhà xe bằng cái cầu thang từ phía nhà ăn. Nhà xe giống như cái hầm, vì ngoài cửa cuốn, không có bất cứ một cửa sổ nàọ Không khí trong nhà xe lúc nào cũng ẩm thấp, lành la.nh.

Người chủ mới tên Joe Hao, mua căn nhà mới giá rẻ không ngờ. Ông ta trả giá thấp hơn giá nêu trên bảng tới 15%, ông trả chơi cho vui, ai ngờ người ta bán thiệt. Giấy tờ, thủ tục sang tên nhanh kỷ lục. Làm như nếu chậm người mua đổi ý, chỉ có 4 tuần lễ là dọn vào được.

Ngày dọn vào người ta thấy Joe Hao cúng heo quay, một số bạn bè được mời tới ăn tân giạ Khách tới dự, xem nhà ai cũng khen, “chủ nhà thật may mắn mua được nhà đẹp, giá hời”. Những chai rượu được khui ra, những ly bia được được nâng lên chúc mừng gia chủ an khang thịnh vươ.ng. Không khí vui vẻ cho đến nửa đêm mới thôị Bạn bè ra về, chủ nhà bỏ mặc những bừa bãi của buổi tiệc chúc mừng, đi nghỉ sớm. Men rượu làm ông mệt mỏi và buồn ngủ, ông vào phòng lên giường ngủ lúc nào không haỵ Trong giấc ngủ Joe Hao mơ thấy có người đàn bà ngồi gục đầu khóc ở gốc cây liễu sau nhà. Ước chừng người đàn bà tuổi chừng 30, mặc bộ đồ trắng toát. Ông tới gần người đó và hỏi “tại sao bà lại ngồi khóc ở đâỷ” Người đàn bà nghe hỏi không trả lời nhưng ngẩng nhìn ông với gương mặt đầy máụ Ông sợ quá hét to lên và tỉnh dậỵ Ngoài kia vợ ông và hai cô em họ đang thu dọn chén bát. Giấc mơ khủng khiếp làm ông toát mồ hôi, ông lật đật ra khỏi phòng. Ông mở cửa ra phía cây liễu như muốn xác định một điều trong giấc mợ Đèn điện sân sau vẫn còn sáng, ông tới gốc liễu, một tảng đá trắng phủ rêu xanh dựng sát gốc, mục đích của nó là trang điểm cho cái “landscape” thêm phần tự nhiên. Nhưng thoạt nhìn ông thấy tảng đá có hình dáng người đàn bà đang ngồi gục đầu như hệt người phụ nữ trong giấc mợ Đặc biệt màu sắc tảng đá trắng nhạt chứa nặng âm khí. Ông cúi xuống dùng hai tay đẩy tảng đá. Tảng đá bị đẩy lật qua một bên. Một con nhái nhỏ màu trắng đang nằm dưới tảng đá, thấy bị động phóng mình nhảy ra và nhanh biến mất vào phía chân ràọ Ông chủ thật sự giật mình, người ông nổi gai ốc. Đêm mùa hè, cái nóng vẫn còn bao phủ, vậy mà ông cảm thấy toàn thân lạnh toát, mồ hôi chảy ra từng giọt trên má và trán ông. Ông im lặng trở vào nhà đi đến bàn thờ đốt nhang khấn váị

Những ngày tháng qua đi không có chuyện gì, giấc mơ đêm đầu tiên vào nhà mới ông không nói với bất kỳ aị Bất ngờ một buổi chiều như thường lệ, ông ngồi bên thằng con trai giúp nó làm bàị Ông vô tình thấy nó vẽ một bức tranh, trong bức tranh nó vẽ cây liễu, gốc liễu là một tảng đá. Điều đặc biệt là ngay bên tảng đá nó vẽ một con nhái trắng. Ông hỏi nó ai chỉ nó vẽ bức tranh nàỵ Thằng bé trả lời tỉnh bơ “No one”.

Nó chỉ tay vào cây liễu rồi tiếp tục “This is big tree, big rock and little fog”. Ông thấy hình như cái nhà này có gì không ổn. Nhưng không muốn vợ con sợ hãi, ông âm thầm theo dõi .

Ông đi chợ Fleminton vào những sáng thứ Bảỵ Thường cả gia đình cùng đị Nhưng có một lần ông còn nhớ rõ, hôm ấy trời mưa, tuy không mưa lớn, nhưng có thể làm ướt áo khách bộ hành. Ông không mang hai trẻ theo, sợ chúng bị trúng mưạ Khi trở về nhà ông không thấy hai đứa đâu, sau đó tìm thấy chúng đang chơi dưới garagẹ Tuy đèn không bật sáng, nhưng những ánh sáng từ phía roller door chiếu vào không đến nỗi tối lắm. Ông thấy hai đứa đang dùng phấn vẽ lên tường. Một lần nữa ông giựt mình khi nhìn thấy bức tranh hai đứa vẽ. Nội dung bức tranh giống như bức tranh thằng bé vẽ hôm nàọ Có chuyện khác bên cạnh tảng đá chúng vẽ tới 2 con nhái, một con màu trắng và một con màu nâụ Vừa thấy ông hai đứa cười lớn và chạy lên nhà. Ông hết nhìn bức tranh, nhìn hai đứa rồi lại nhìn ra cửa garage suy nghĩ. Joe Hao có phần hùn tại công ty xuất nhập cảng thực phẩm, vợ ông giúp việc cho một nhà hàng. Công việc đưa rước hai đứa con được chia ra, vợ ông đưa chúng đi học ban sáng và ông đón tụi nhỏ về ban chiềụ Một hôm đón chúng từ trường học, ông thấy thằng nhỏ ôm bên mình một cây súng nhựa bắn nước to tổ bố. Ông hỏi súng ở đâu, nó nói súng của bạn, nó không chơi nữa nên chọ Ông khuyên con không nên chơi đồ chơi chiến tranh. Mỗi lần nhìn thấy súng ống, ông lại sợ, vì nó làm ông nhớ lại cái ngày kinh hoàng ở Hoa Lục. Cái ngày mà bố mẹ ông bị tụi Hồng vệ binh bắt, chúng đội lên đầu ông bà cái nón giấy viết hàng chữ: “Kẻ thù nhân dân”, chúng dắt ông bà đi diễu trên đường phố và cuối cùng chúng bắn chết hai người trước mặt ông. Cái hình ảnh bố mẹ ông dẫy chết trên vũng máu, không bao giờ phai trong tiềm thức. Nên trong giấc mơ người đàn bà mặt đầy máu làm ông sợ hãị Cũng vì lý do đó mà ông ghét súng đạn.

Từ hôm thằng nhỏ mang súng về nhà chơi, ông thấy nó cứ đuổi theo chị nó vừa xịt nước vừa kêu “I kill you” ông bực mình giựt lấy cây súng đập nát và vụt vào thùng rác. Thằng nhỏ khóc thét, rồi nằm lăn xuống đất ăn va.. Ngay chiều hôm đó ông khám phá thêm một chuyện. Bức tranh trong garage nó vẽ thêm một người cầm súng đang bắn 2 con nhái .

Mùa Đông năm đó thật lạnh, lạnh đến nỗi ống nước tưới cây để ngoài vườn cứng ngắc, nước trong ống còn lại đóng thành nước đá. Người ta bẻ gẫy nó như bẻ một cây gỗ mục. Cây liễu trụi lá, trơ cành rũ xuống trông thật thảo nãọ Cây bông ngọc lan bị lạnh quá lá khô như bị cháỵ Ngoài phố vắng ngườị Thỉnh thoảng một vài khách bộ hành khoác áo da dầy cộm? đầu đội mũ len, cổ quấn khăn quàng, bước đi vội vàng như chạy trốn. Hơi thở như những làn khói nói lên cái lạnh buốt giá của mùa Đông. Thằng nhỏ bị cúm, nó phải ở nhà một mình. Lúc Joe Hao về không thấy nó trong phòng, tìm khắp nơi thấy nó nằm run trên cái xa lông cũ rách trong garage.

Người nó nóng hực, mặt đỏ bừng như uống rượụ Ông ẵm nó lên, nó dẫy nẩy: “con không đi, con muốn ở với mẹ,” nó giơ tay chỉ vào tấm tranh vẽ trên tường “mẹ con kìa”. Vợ Joe Hao ôm lấy con: “mẹ đây mà con”. Nó cố gào lên “không mẹ con kia kìa”. Hai người vội vàng mang thằng nhỏ đi nhà thương. Thằng nhỏ nằm nhà thương một tuần mới về.

Từ khi về nha, thằng nhỏ như người xa lạ, cứ ngồi lì một chỗ, hỏi gì cũng không nóị Lúc đói tự đi lấy đồ ăn, ăn xong lại ngồi im lă.ng. Nó ngồi như vị thiền sư trong lúc ngồi thiền. Joe Hao đem con trở lại nhà thương. Bác sĩ thăm bệnh cho biết nó không có bệnh hoạn gì. Sức khỏe đều tốt. Chuyện nó ngồi như “thiền” bác sĩ không giải thích được, chỉ đề nghị ông bà theo dõi kỹ và ghi lại những gì xảy ra, báo cho nhà thương nếu có chuyện gì bất trắc.

Vợ Joe Hao phải nghỉ làm ở nhà coi chừng thằng nhỏ, có một lần nó đang ngồi trên giường với bà, tự nhiên nó nói lớn: “mẹ gọi, mẹ gọi” vừa nói nó vừa bước xuống giường. Bà yên lặng theo dõị Thằng nhỏ bước đi chậm chạp vừa đi vừa nói “đợi con với”, nó tiếp tục đi tới cầu thang, rồi đi xuống garagẹ Tới garage thằng nhỏ tới thẳng cái xa lông cũ hôm nào rồi nằm lăn ra, chân tay nó co rút lại rên ừ ừ. Bà sợ quá ôm lấy nó: “mẹ đây con”, nghe tiếng nói nó mở măt nhìn bà nói “mẹ đi rồi”.

Ngay tối hôm đó Joe Hao rước bà thày về làm phép trừ tà. Bà thày nghe nói từ Thái Lan quạ Bà rất cao tay ấn. Chuyện làm phép trừ ma quỷ là sở trường của bà. Bà hành nghề có tới 20 năm kinh nghiệm. Rất nhiều trường hợp, các người khác bó tay, nhưng gặp bà thì ma nào cũng chào thuạ Bà nói dòng họ bà chín đời làm nghề trừ tà để cứu nhân độ thế. Bà tuyên bố mình có khả năng tiếp xúc với thế giới bên kia khi cần thiết.

Bà thày tướng tròn như cục bột, ăn mặc theo đúng phong cách Thái Lan. Bước chân vào nhà bà chắp tay cúi đầu chào mọi ngườị Sau khi nghe qua sự việc. Bà được hướng dẫn xem bức tranh trong garagẹ Bà trở lên nhà lấy đồ nghề ra làm việc, đồ nghề của bà thật đơn giản: ba cái ly bằng đất màu đỏ, cái chung cắm nhang to bằng cái bát nhỏ cũng bằng đất nung. Đặc biệt miếng vải trải trên bàn vẽ tùm lum những đường quanh co, đó là những nét bùạ Tấm vải đã cũ, một vài chỗ chỗ bị nhang cháy chứng tỏ nghề trừ tà của bà đã lâu năm. Bà lôi ra trong giỏ một lá cờ ngũ sắc và năm lá cờ mỗi lá một màu, cũng đủ 5 mầu, những lá cờ nhỏ bằng bàn tay, một chai nước thánh mầu trắng. Một túi nhỏ đựng tỏi và mấy nhánh xương rồng còn màu xanh.

Bà rót nước từ chai nước thánh vào đầy các lỵ Cắm cờ xung quanh, đốt nhang lên. Bà yêu cầu mang thằng nhỏ ngồi trước mặt để bà trừ tà. Từ lúc bà đốt nhang lên, bà múa chân múa tay, bà niệm chú bằng tiếng Thái hay tiếng gì không ai biết. Bà lấy tỏi ra nhai nhỏ, rồi nhả vào ly nước. Thỉnh thoảng bà hét lên rồi lấy nước từ trong ly đổ lên đầu thẳng nhỏ. Thẳng nhỏ ngồi “thiền” im lă.ng. Nó không quan tâm đến hành động múa may của bà, cũng không phản ứng khi bà đổ nước thánh vào nó.

Sau nửa tiếng làm phép, bà thày ngồi thiền trước thằng nhỏ. Hai tay bà chắp trước ngực. Người đệ tử đi theo giải thích: bà thày đang nói chuyện với cõi trên.

Khoảng nửa giờ sau, bà thày tỉnh lại phán bảo mọi người: “thằng nhỏ bị ma nhập, con ma nay là con ma nữ”.

Bà hỏi từ khi chuyển về nhà này ông chủ có mơ thấy gì không. Joe Hao nghe bà thày hỏi mới nhớ lại cơn ác mộng đêm đầu tiên về nhà. Bà thày nói: “như vậy chứng tỏ nhà này có người chết oan. Nhưng chết như thế nào và ở đâu thì bà không rõ”. Bà nói phải về nhà thỉnh sư phụ để hỏi mới có biết. Bà thày ra về với mớ tiền thù lao, và hẹn trở lại khi nghiên cứu được phương pháp trừ con ma nữ nàỵ

Thằng nhỏ vẫn không khá, vẫn cứ ngồi thiền suốt ngày và phóng khỏi giường khi nghe thấy tiếng gọi mà nó nói là mẹ nó gọị Ba tuần lễ sau trời mưa to gió lớn, con chị đi học về, về tới nhà không vào nhà mà lại đi thẳng ra cây liễu, ngồi ôm chặt lấy tảng đá. Con nhỏ được lôi vào nhà và đêm đó nó sốt nă.ng. Vợ chồng Joe Hao phải đưa nó đi cấp cứụ Qua ngay hôm sau tỉnh lạị Vừa nhìn thấy mẹ, nó ôm chồm lấy: “mẹ ơi con sợ lắm”. Joe Hao mang con về nhà và hỏi tại sao nó lại sợ.

Con nhỏ ngồi kể cho mẹ nghe: có một người đàn bà mặc đồ trắng tới gọi nó, nói với nó, bà ta mới chính là mẹ nó. “Muốn tới mang nó đị” Con nhỏ sợ nhất định không theọ Trong khi nó tìm cách trốn chạy thì em nó cứ bám chặt lấy bà áo trắng, không nghe nó nói, nó gào lên “bà đó không phải mẹ của em”, bà áo trắng bực mình nhào tới chụp nó. Con nhỏ sợ quá chạy rớt xuống ghềnh đá, con nhỏ la thất thanh và tỉnh lại thấy mẹ nó bà chủ nhà ngồi bên ca.nh.

Bà thày lại tới, lần này bà tới, ngoài tên đệ tử làm thông dịch còn mang thêm một người, bà giới thiệu là sư phu.. Sư phụ nhìn không một chút gì là tu hành. Người sư phụ to béo, lực lưỡng như công nhân khuân vác bến phà. Sư phụ mặc quần tây áo sơ mi mầu vàng nâu, mầu của những tăng ni Tây Tă.ng. Mặt sư phụ bành phía hai má, da màu nâu đậm. Bà thày nghe gia đình kể lại, phán quyết nhà này trước kia có người chết oan. Hai thày trò lại bày đồ nghề ra làm phép. Thằng nhỏ cũng được mang ra trình diễn. Ông sư phụ sau khi đọc thần chú, lôi trong túi ra cái khăn mầu đỏ, ông cầm ly nước thánh với cái khăn, miệng niệm thần chú đi ra phía cây liễu sau nhà. Tới tảng đá ông rưới nước thánh lên đầu tảng đá. Sau đó lấy khăn đỏ cuốn quanh tảng đá và cột chặt lại, ông làm phép và dặn mọi người không được gỡ khăn ra, chiếc khăn này mục đích là trói con ma lại không cho nó lộng hành. Kỳ diệu thay ngay lúc đó trong nhà người ta hô lên “thằng nhỏ nói chuyện”. Đúng vậy thằng nhỏ tự nhiên đứng lên, nhìn bà chủ và nói “mẹ ơi con đói quá”. Nó nhận ra bố mẹ, chị nó. Nó ngỡ ngàng nhìn thấy những đồ nghề cúng bái bày ra giữa nhà, nó thắc mắc “Me, họ làm cái gì vậỵ” .. Trước khi về ông thày cho biết, cần phải điều tra về lịch sử căn nhà nàỵ Đề nghị ông bà chủ mướn sở trinh thám điều tra cho nhanh. Ông thày tạm thời nhốt con ma lại, chứ chưa trục xuất nó được, cần phải biết chính xác chuyện gì xẩy ra và con ma muốn gì, sau đó mình tiến hành giải oan cho nó, cho nó đi hóa kiếp. Ông bà chủ thấy thằng con trở lại bình thường thì mừng lắm. Ông dặn kỹ mọi người không ai được bén mảng tới khu vườn phía cây liễụ Để cho chắc ăn ông mướn thợ làm hàng rào tới dựng một rào cản khu vườn phía sau lạị Một mặt ông mướn trinh thám điều tra lịch sử căn nhà.

Lịch sử căn nhà đối với công ty trinh thám là chuyện dễ dàng, sau một tuần họ cho ông một báo cáo kết quả chính xác: căn nhà ông được xây trên lô đất trước kia 60 năm là một trang trại chăn nuôị Khu đất được quy hoạch từ đất trang trại thành thổ cự Người ta mua lại trang trại và chia lô bán cho xây nhà. Căn nhà đầu tiên được xây dựng vào thời kỳ đó. Thời gian qua căn nhà đổi chủ 6 lần, đến ông là người thứ 6 người chủ thứ 4 mua nhưng chỉ ở có sáu tháng, thì âm thầm dọn đị

Căn nhà bỏ hoang gần 2 năm cho tới khi một công ty địa ốc mua, phá đi và xây mớị Công ty đia ốc là chủ thứ 5 và ông là người mua lại căn nhà nàỵ Theo điều tra của thám tử thì thời chủ thứ 2, tức là cách đây khoảng 40 năm. Một án mạng kinh hoàng sảy ra trong căn nhà nàỵ Kết quả có ba người chết trong nhà, hai người bị bắn chết trong phòng ngủ, một người chết ngoài phòng khách. Theo hồ sơ báo cáo của cảnh sát địa phương, gia đình này còn có hai đứa bé sống sót, một gái và một trai, tuổi khoảng chừng 5 đến 7 tuổị Những người chết đều không có thân nhân. Sau tai nạn kinh hoàng đó, chính phủ mang hai đứa bé cho hội từ thiện trông nom, và căn nhà giao lại cho hội từ thiện quản lý.

Vào một đêm cuối tháng Bảy, trời tối như mực. Con chó nhà bên cạnh tru lên từng hồị Mỗi lần con chó tru lên, những con chó hàng xóm cũng tru theọ Gió thổi mạnh, đường dây điện hú lên nghe rợn ngườị Tiếng ào ào của cây liễu làm không gian đêm đông thật ma quáị Joe Hao nằm trong phòng, nhưng không ngủ, ông mơ màng như người say rượu, chợt điện tắt ngúm, tất cả chìm trong bóng tốị Bất giác ông ngồi dậy nhìn ra ngoài phía sân sau nhà. Ông giựt mình vì thấy một bóng trắng đang ngồi khóc ngay gốc câỵ Trong tiếng gió hú hình như có giọng nói: “con ơi, con đâu rồi, tha lỗi cho mẹ”. Ông lấy tay dụi mắt, nhưng bóng trắng vẫn lởn vởn trong màn đêm.

Đêm hôm sau ông ngủ lại mơ thấy người đàn bà áo trắng, mặt đầy máu, quỳ xuống chân ông năn nỉ ông kiếm dùm đứa con gái, bị thất lạc suốt 40 năm. Bà cần gặp mặt đứa con để xin lỗi nó, bà nói có lỗi với nó, chỉ khi nào tự miệng nó nói “tha lỗi”cho bà, bà mới được giải kiếp để đi đầu thaị Bóng trắng cho ông biết bị nhốt dưới gốc cây trên 20 năm, rất là khổ sở. Ngày đầu về nhà mới, ông đã thả bà ra, nhưng sau đó ông thày bùa Thái Lan lại nhốt bà lạị Bà xin ông hãy thả bà rạ Joe Hao là người thực thà, thương người nên khi nghe bóng trắng xin xỏ ông bằng lòng, nhưng ra điều kiện: Ông sẽ thả bà ra, sẽ đi kiếm đứa con về, nhưng bà không được phá các con ông. Bóng trắng gật đầu sau đó biến mất.

Ông tìm đến bà thày và kể giấc mơ cho họ nghẹ Mọi người bàn bạc và quyết định thực hiện lời hứạ Ngay chiều hôm đó, bà thày, sư phụ và đệ tử tới nhà ông. Họ bày đồ nghề, làm phép, rảy nước thánh, họ đi ra tảng đá. Sư phụ đọc thần chú rồi gỡ dây vải đỏ quấn quanh tảng đá. Joe Hao xô nghiêng tảng đá. Con nhái trắng hôm nào đang nằm im lặng, vội chỗi mình phóng nhanh ra khỏi tảng đá và chạy biến vào chân hàng ràọ Bà thày nói con nhái trắng chính là hiện thân của oan hồn.

Theo lời hứa, ông chủ, nhà trinh thám, bà thày cùng nhau truy tìm tông tích cô con gái sống sót. Họ bắt đầu từ đời chủ thứ 4 lần về trước. Họ tìm gặp chủ thứ 4 không mấy gì khó khăn, nhờ giấy tờ lưu lại tại council và công ty địa ốc, họ tìm tới luật sư gia đình của người chủ ấỵ Và cuối cùng họ được tiếp đón, để được nghe kể lại những gì xảy ra suốt 6 tháng sống trong cân nhà ma quái đó.

Người chủ thứ 4 mua căn nhà này qua môi giới của văn phòng địa ốc, gia đình này đến từ tiểu bang khác. Vì thấy căn nhà tương đối sạch, gọn, giá cả rẻ nên mua ngaỵ Nhưng khi dọn vào ở mới thấy căn nhà này thật ma quáị Người chủ này có 2 con, tuổi tụi nó lúc đó cũng tầm tuổi con của Joe Hao bây giờ. Những gì xẩy ra giống hệt những chuyện hiện đang diễn rạ Hai đứa con ông cứ nửa đêm thức dậy, chạy đuổi nhau trong nhà, nhiều lúc nó nói chuyện với khoảng không, gọi ai đó là me.. Có gì ăn nó cũng chừa lại “phần cho mẹ, vì mẹ đói lắm”.

Các con ông mỗi ngày một xuống ký. Bác sĩ tìm không ra bệnh, sau nhiều lần theo đõi, ông quả quyết nhà có mạ Để chứng minh điều này, ông gửi con về ngoạị Ở với ngoại, mấy đứa khỏe lại ngaỵ Cuối cùng ông quyết định tìm mua chỗ khác, và rao bán căn nhà nàỵ Ông ta cho biết từng nằm mơ thấy người đàn bà áo trắng, từng nhìn thấy bà ta ngồi khóc ở góc cây sau nhà, với gương mặt đầy máụ Sáng hôm sau thức giấc ông tìm thày pháp về làm phép và nhốt hồn ma bằng tảng đá dưới gốc cây liễụ

Người chủ thứ 3 cho biết cái gốc cây liễu, chính là nơi chôn vùi xác người thiếu phụ kém may mắn năm xưạ Nghe người ta nói nạn nhân bị bắn chết vì vấn đề tình cảm. Trong biến cố đó còn có một nạn nhân nữa bị bắn cùng thời gian, nhưng khi đem tới nhà thương mới mất. Kẻ giết người sau đó bị bại lộ, hắn bị bắt và tự vẫn trong tù. Sau thảm trạng ấy, cứ những đêm tối trời, có gió thổi mạnh, hồn ma người thiếu phụ về ngồi dưới gốc gây khóc lóc thảm thiết. Chính người chủ thứ ba đã gặp nhiều lần. Đặc biệt hồn ma chỉ hiện ra với người đàn ông ở trong nhà để cầu cứu và thích xuất hiện nô đùa với trẻ nhỏ trong nhà. Nắm được một số dữ liệụ Joe Hao và mọi người tìm tới cô nhi viện, nơi hai đứa trẻ được gởi tới chăm sóc. Hầu hết các dì phước biết hai đứa trẻ đều qua đờị Dì phước cao tuổi nhất ở đây cũng chỉ nghe nói về chuyện này chứ không hề biết mặt hai đứa bé, dì phước giúp mọi người tìm đến thư viện, nơi cất giữ tài liệu, hồ sơ cá nhân của trẻ mồ côị Sau một hồi tìm kiếm, họ thấy có một tập hồ sơ, nhưng lại có 2 lý lịch khác biệt, một trai và một gáị So sánh thời gian và tuổi tác. Họ xác định đúng là hai trẻ họ đang tìm kiếm. Nhưng hai trẻ này chỉ lưu lại nhà trường một năm sau đó được chuyển đến tiểu bang khác ở với cha mẹ nuôị

Tìm tới gia đình ông bà nuôi hai trẻ. Họ gặp bà cụ, bà cụ tuổi khoảng 90 ngoài, bà đã lẫn không còn nhớ, ai hỏi gì bà cũng gật đầu đồng ý mà không trả lờị

Trong lúc thất vọng thì có tiếng xe vào garagẹ Một người đàn bà Á Đông chừng 40 bước ra, tay ôm, tay xách những túi đồ ăn, chứng tỏ bà vừa đi shop về. Bà tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy có nhiều người lạ trong nhà, nhất là những người lạ lại là người tóc đen. Giữ lịch sự bà chào mọi người và tự giới thiệu mình là chủ nhà, và giới thiệu người đàn bà Au châu trong nhà là me.. Người đàn bà trung niên cho biết tên là Ann Tran, qua một vài câu xã giao, họ trở nên gần gũi, cởi mở. Ann Tran là người Hoa nhưng bà nói tiếng Hoa không rành lắm. Bà không nói tiếng Hoa từ hồi 6 tuổị Khi hỏi về mẹ, bà tỏ vẻ buồn. Bà đứng dậy vào phòng mang ra cho họ một bức hình nhỏ, bức hình chụp bán thân một thiếu nữ rất trẻ và đẹp. Ann đưa hình cho mọi người xem và nói “đây là mẹ tôi, bà chết lúc tôi còn nhỏ”. Joe Hảo giật mình khi nhìn thấy tấm hình đó, ngươì trong hình giống hệt người thiếu phụ trong giấc mơ hôm nàọ Ann giống mẹ, mập hơn một chút. Khi hỏi tại sao mẹ chết, Ann trả lời: “bà bị người ta bắn”. Ann không biết và không nhớ tại sao bị bắn. Joe Hao hỏi Ann muốn tìm hiểu chi tiết về chuyện này không. Ann gật đầụ Ann không có chồng, sống với bố mẹ nuôị Ông bố nuôi chết cách đây 3 năm. Ann còn người em trai có vợ và có 2 con, một trai, một gáị Đứa trai học đại học luật, đứa con gái năm nay thi tốt nghiệp phổ thông. Tụi nó ở cách xa Ann khoảng 5 phút lái xẹ

Ann nhận lời đi theo bọn Joe về Sydney để tìm hiểu về mẹ, luôn tiện ghé lại thăm trường cô nhị Trên đường đi Ann cố nhớ về mẹ, nhưng không thể thông suốt. Cô chỉ tưởng tượng mẹ mình đẹp, hiền hậu, yêu thương chị em cô hết mình. Cô lại tưởng tượng về bố. Bố cô phải là người đàn ông to lớn, can đảm, lúc nào cũng lo lắng cho gia đình. Hình ảnh mẹ thì cô thấy đậm nét, nhưng hình ảnh ba của cô, cô thấy có vẻ chắp vá. Cô không nhớ rõ về bạ Cô tưởng tượng khuân mặt thằng em và cô, ghép lại ra hình của bạ Cô cũng muốn cơ hội này tìm hiểu sự thật, cô vẫn biết đó là sự thật phũ phàng đã xảy ra cho gia đình cha mẹ cô.

Tất cả mọi người ghé vào cô nhi viện trước, vì trường nằm trên đường về Sydneỵ Dì phước nghe tin có cô về thăm mừng lắm, Dì cũng muốn thấy mặt Ann, muốn chia sẻ với cộ Mấy đêm nay dì luôn cầu nguyện cho hai chị em Ann, người mà dì chưa gặp. Vừa thấy Ann dì cảm nhận như quen đã lâu, từ Ann phát ra cái chân thành, thu hút người đối diện. Dì phước ôm lấy Ann “ôi đứa con tội nghiệp của dì”. Ann cảm động, cả hai đều rơi nước mắt. Dì phước mời tất cả mọi người dùng cơm trưạ Sau bữa cơm dì đưa Ann và mọi người đi tham quan mọi nơi trong trường, dì cũng không quên đưa Ann tới thăm căn phòng khi xưa Ann từng ở. Sở dĩ dì trở nên thân thiện với Ann, vì từ bữa nhóm người Joe Hao tới hỏi về chị em Ann. Dì dành nhiều thì giờ tìm hiểu và gom góp tất cả tài liệu có được về hai chị em Ann. Dì hy vọng sẽ có một ngày Ann tới thăm trường và dì sẽ trao tận tay những tài liệu ấy cho nàng. Vì nàng chính là sở hữu chủ.

Ann nhận được một bì thư to dầy cộm từ tay dì phước. Mọi người từ giã dì phước, nhà trường ra về, ai cũng nóng lòng được biết trong bì thư đó có những gì. Ngồi trong xe, Ann cứ ôm chặt lấy bì thư như ôm một món báu vật. Nàng nhắm mắt lại, nhưng hai hàng lệ tuôn tràọ Mọi người đều im lặng tôn trọng cái giây phút thiêng liêng ấy.

Joe Hao đưa Ann về nhà mình, và hẹn gặp mọi người vào ngày maị Hai đứa con của Joe Hao vừa nhìn thấy Ann đều sửng sốt. Đứa chị nhìn Ann với đôi mắt kinh ngạc, sợ hãi, nó vừa nhìn vừa đi giựt lùị Còn thằng nhỏ thấy Ann, nó lại tỏ ra thân thiện, nó chạy lại nắm tay Ann lôi ngay nàng vào phòng, khoe đủ thứ. Thằng nhỏ làm như đã biết Ann, nhưng lâu quá không gặp. Hình như Ann hiểu được chuyện. Đứa con gái lén tìm Joe và nói “sao cái bà này giống như cái bà con nằm mơ “. Joe Hao dấu con:

Không phải đâu, đó là Ann, em của người bạn ba”. Con nhỏ nó biết ba nó nói dối, nên im lă.ng. Tối hôm đó nó không giám ngủ một mình, ôm mền qua phòng ba mẹ ngủ ké, và nhường phòng nó cho Ann.

Ann ở trong phòng một mình, mở bì thư ta coị Ann thấy tài liệu gồm nhiều giấy tơ, đa số là giấy khen, học bạ, hình chụp chung trong lớp. Đặc biệt có một bì thư nhỏ, trong đó có một tờ biên nhận gửi tiền tại ngân hàng mang tên Ann. Ann đọc kỹ ngày tháng thấy biên nhận này có đã 39 năm. Số tiền ký gửi chính là tiền nhà trường bán căn nhà của bố mẹ Ann, cộng với số tiền bảo hiểm do công ty bảo hiểm nhân thọ bồi thường về cái chết của bố mẹ Ann. Trong xấp tài liệu có một tấm hình chụp 4 người, đó là ba mẹ Ann, Ann và em traị Ann cầm tấm hình đưa lên hôn từng người, rồi áp vào ngực trìu mến. Ann nhận thấy như có lời ru trong gió.

Tiếng ru nghe ngọt lịm, và giọng ru rất quen thuộc, Hình như cô quen lắm. Đúng rồi giọng ru của mẹ cộ Bốn mươi năm rồi cô mới nghe lạị Hai mắt cô trĩu nặng, Ann thấy mình nằm trong tay của mẹ và cô đi dần vào giấc ngủ. Cô thấy mẹ cô, bố cô, và em trai cộ Hình ảnh càng ngày càng rõ nét. Ký ức cô quay lạị Gia đình cô sống rất hạnh phúc. Bố cô có nghề chuyên môn, nên mặc dù mới định cư, bố cô có việc làm ngaỵ Chính nhờ vậy gia đình cô sớm ổn đi.nh. Mẹ cô cũng xin được một chân bán hàng ở tiệm take away food. Nói chung vấn đề tài chánh không có gì trở ngạị Hai chị em cô cắp sách tới trường hàng ngày bằng xe bus. Xe bus đưa rước ngay trước cửạ Nhưng bỗng một hôm mẹ cô vắng nhà, khi hai chị em cô về học, thấy có mảnh giấy: “mẹ lại nhà chú ..ăn giỗ, về trễ, tụi con và bố ăn cơm trước đừng chờ mẹ”. Cả nhà ăn uống bình thường. Nhưng từ đó mẹ hay vắng nhà, mỗi lần vắng nhà, mẹ đều có một lý dọ Chuyện của mẹ một ngày kia bị đổ bể. Bố ôm hai chị em vừa khóc vừa nói “Mẹ có bạn trai khác”. Chuyện ngưới lớn, hai chị em cô không hiểụ Đến một hôm, bố, mẹ ra tòa ly di.. Kết quả bố ra đi, hai chị em cô ở lại với me.. Và rồi người đàn ông lạ hoắc dọn đến nhà, mẹ bắt chị em cô gọi bằng dươ.ng. Ban đầu người đàn ông lạ tỏ ra chìu chuộng, quà bánh cho chị em cộ Chuyện đút lót không mang đến kết quả. Khoảng cách giữa cô và ông bố dượng không bao giờ được vùi lấp. Cô chỉ mong đến cuối tuần bố tới đón chị em cộ Cô chỉ thấy an toàn và hạnh phúc bên bố mà thôị Nhưng rồi cô thấy mẹ không vui như khi có bố, ngược lại mẹ hay ngồi khóc một mình. Nhiều lần cô thấy hai người to tiếng, cãi vã nhaụ Mẹ cô bực bội chạy vào phòng đóng chặt cửa, ông bố dượng vơ cái áo khoát thoát ra ngoài lấy xe chạỵ Ông bố dượng đi hai ngày sau mới về. Hai người lại cãi nhaụ Bố dượng nổi máu côn đồ tát mẹ cô té xuống sàn nhà. Cô phản ứng tự nhiên nhào tới ông bố dượng, dùng hai tay đấm túi bụi “không được đánh mẹ tôi”. Ông bố dượng trong cơn nóng bạt tai luôn cô, làm cô té sóng xoài bên me.. Mẹ ôm lấy cô chửi lại: “đồ khốn nạn, mày lợi dụng taọ Ép tao bỏ chồng. Bỏ con, mày lấy hết tiền bạc của taọ Bây giờ còn đối xử với mẹ con tao như vậy”. Tên bố dượng hầm hầm bỏ đị Bố tới nhìn thấy hoàn cảnh như vậy, vô cùng đau lòng nhưng không biết phải làm saọ Bố rất thương mẹ, nhưng hình như mẹ không thương bố. Khi gặp người tình xưạ Người tình một thời với me.. Người đàn ông ăn trở nên chơi bời trác táng. Đã có gia đình, khi biết mẹ đã qua đây, bèn tìm tớị Tình cũ không mời cũng đến. Tên sở khanh dùng lời mật ngọt, dụ dỗ me.. Một phút yếu lòng mẹ rơi vào vòng tay hắn. Nhưng tên sở khanh gài bẫy chụp hình cuộc ái ân vụng trộm. Hắn dùng hình ảnh ấy ép mẹ tiếp tục làm nô lệ tình dục cho hắn. Chuyện đổ bể, bố mẹ phải xa nhaụ Tên bố sở khanh không ly dị với vợ, nhưng vẫn đi lại với me.. Khi bố đi rồi, hắn ra mặt giở thói côn đồ, lấy hết tiền bạc, nữ trang của mẹ đi cờ bạc. Hết tiền hắn hạch hỏi mẹ, đánh đập mẹ thậm tê.. Sợ con bị vạ lây, mẹ đề nghị bố mang chị em cô đi theọ Chị em cô khăn gói theo bố về nộị Bố vẫn còn thương mẹ, mẹ cũng biết chuyện, nhưng không thể quay về. Mẹ cô cay đắng sống bên cạnh hắn. Mẹ thấy hối hận vô cùng, nhưng tất cả đã muộn. Chính mẹ cô đã đánh mất cái hạnh phúc đang có. Có ai thương chồng bằng vợ mình, và có ai thương vợ bằng chồng mình. Cả cuộc đời hy sinh cho nhaụ Sự hy sinh không thể kiếm được lần thứ haị Những người đến với nhau lần thứ hai hầu như chỉ lợi dụng nhau mà thôị Vợ người ta, người ta không trân trọng huống hồ mình. Chồng người ta người ta còn kinh thường, huống hồ mình. Mẹ cô rơi vào trường hợp đó. Mẹ không đủ can đảm từ chối cái cám dỗ của người tình xưạ Với cái mã hào nhoáng bên ngoài, hắn đã hớp hồn mẹ cô thời còn trẻ. Suốt thời gian xa nhau, hắn đã phá biết bao nhiêu hạnh phúc người khác. Mẹ cô biết điều đó, nhưng trước măt hắn mẹ cô buông xuôi tất cả, quên người chồng hết lòng yêu thương mẹ, quên hai đứa con ngoan hiền.

Bố cô vẫn thương mẹ trong nỗi xót xa, cay đắng. Cứ nhìn hai con là nước mắt tuôn tràọ Tự ái của bố bị thương tổn, bố phải ra đi mang theo bao uất hận. Mỗi lần đi làm về bố đều tới đậu xe gần nhà cũ, trong thâm tâm bố không yên từ khi rước hai con về với mình. Bố ngồi chờ trong xe cho tới khi thấy nhà lên đèn mới về. Mấy bữa này bố thấy tên tình địch đi về không theo thời gian nhất định, trong nhà thấy không mở đèn khi đêm về.

Giấc ngủ bố nằm mơ thấy mẹ, mặt mẹ đầy máụ Mẹ quỳ gục đầu bên cạnh bố và xin bố tha lỗị Bố sợ quá, tỉnh dậy vội vàng lấy xe chạy qua nhà mẹ lúc nửa đêm. Nhà không đèn tối om. Cổng khóa, bố phải trèo tường vào trong. Nhà vắng không ngườị Gió lạnh rít từng hồi, bố cảm nhận có chuyện không may xảy đến cho me.. Bố có chìa khóa nhà mẹ, nhưng khi vào nhà, tất cả đều bình thường, vào phòng me.. Tất cả đều y nguyên. Bố để ý đến những đồ dùng cá nhân của mẹ, như khăn mặt, bàn chải đánh răng, gương lược, phấn son. Những đồ không bao giờ rời xa me.. Tất cả vẫn còn nguyên. chứng tỏ mẹ không đi xạ Bố thấy kiếng tủ đựng áo quần bị bể, cho biết có cuộc xô xát sảy ra, bố quan sát thật kỹ, phía chân tủ có vết máu còn sót. Bố vội vàng chạy ra phòng khách phôn cho cảnh sát. Đường dây điện thoại bị cắt, không thể liên lạc. Bố đang loay hoay không biết phải làm sao thì tên tình địch xuất hiện. Bố phản ứng hỏi hắn: “vợ tao đâủ”. Hắn cười lạt: “hì vợ mày à, ..vợ mày đi bán muối rồi..”. Bố nhào tấn công hắn “mày giết chết nó rồi”. Hắn như đã dự đoán trước, rút trong người ra cây súng nhắm bố nhả đạn..bố gục xuống. Ngoài trời tiếng hú của dây điện giăng qua nhà làm cho đêm đen thêm rùng rợn.

Tiếng súng nổ xé tan màn đêm. Người láng giềng biết chuyện không lành xảy ra nhà bên cạnh, nhấc điện thoại gọi cảnh sát. Cảnh sát tới, xe cứu thương mang bố đi bệnh viện. Hung thủ trốn thoát. Cảnh sát tìm thấy me.. Mẹ đã bị giết, xác vùi trong hồ nuôi cá kiểng dưới gốc cây liễụ

Ann tỉnh giấc, mồ hôi đổ ra như tắm. Giấc mơ ghi lại toàn bộ sự kiện xảy ra, như có ai đó giúp cô nhớ lạị Thảm trạng đau buồn đã qua đi lâu lắm rồị Cô đă quên, và đã sống bình thướng. Bố cô được chở tới bệnh viện thì chết vì máu ra nhiều quá. Tên hung thủ bị sa lướị Hắn tự kết liễu đời mình trong nhà tù. Ann kể lại cho mọi người nghe giấc mơ đêm hôm quạ Bà thày, vợ chồng Joe Hao, nhà thám tử, mọi người đều rơi lê.. Họ khóc cho cái oan nghiệt tình trường. Bà thày bày đồ cúng ngay gốc cây liễụ Ann cầm bó nhang, nước mắt chảy thành giòng. “Mẹ hãy yên nghỉ, con thương mẹ lắm, con không trách mẹ đâu”.

Một làn gió mạnh thổi tắt hai cây đèn cầy đang cháỵ Những cây nhang bùng lên ngọn lửa rồi tắt lịm. những làn khói từ những cây nhang tỏa ra, quyện vào nhau bay tan vào không trung, mang theo một oan hồn đã bốn mươi năm phảng phất.

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here