Home Nghe đọc truyện Truyện ma - Kinh dị Cái chết bí ẩn

Cái chết bí ẩn

SHARE

RadioPlus.vn – Vào những năm 1975 khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất, cả nước hân hoan trong niềm vui chiến thắng cùng nhau xây dựng chủ na xã hội. Hòa cùng với niềm vui chung của đất nước, gia đình tôi đang phải đối mặt với những lo toan miếng cơm manh áo hàng ngày, xí nghiệp nơi bố mẹ tôi làm việc, sản phẩm làm ra không tiêu thụ được, xí nghiệp phá sản và thế là bố mẹ tôi trở thành những người thất nghiệp, gánh nặng đè lên vai người đàn ông duy nhất trong gia đình là bố tôi phải lo toan cho cả một gia đình với hai chị em tôi chưa đến tuổi lao động. Bố quyết định chuyển nghề, xin vào làm ở những xí nghiệp khác, nhưng chỗ nào cũng thừa lao động, bố không có cơ hội để tìm một công việc mới.

Một buổi sáng khi cả hai chị em vừa đi học về bố mẹ gọi cả hai chị em lại và nói, giọng bố đầy đau khổ và bất lực:
-Bố mẹ đã mất việc, các con biết rồi đúng không?
-Dạ, chúng con biết! – Chị tôi trả lời.
Bố nói: -Bố mẹ đã cố gắng hết sức nhưng không thể tim việc mới. Bố mẹ quyết đĩnh tuần sau chúng ta bán nhà về quê sống với chú Hà.
Cả hai đều bất ngờ trước quyết định của bố mẹ, nhưng rồi chúng tôi đều hiểu đó là quyết định đúng và tốt nhất cho gia đình lúc này. Chúng tôi làm thủ tục chuyển trường và chia tay các bạn.

-Sáng ngày 15 tháng 2 năm 1976, cả nhà chuẩn bị đồ đạc bàn giao chìa khóa cho chủ mới, bố thuê xe tải chở đồ về quê nội. Bố sống thoát ly từ rất sớm, nên khi ông bà nội mất đi, toàn bộ nhà cửa đất đai ruộng vườn đều để lại cho chú Hà. Khi về quê cả nhà xác định với hai bàn tay trắng. Qua chú Hà bố nhanh chóng mua một khu đất khá rộng và bắt đầu xây nhà. Những ngày xây nhà mới, cả gia đình tôi sang ở bên nhà chú Hà, chúng tôi cũng nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống nơi thôn quê… Chỉ mất một thời gian ngắn để hoàn thanh khu nhà nhà ngói ba gian khang trang, với một khu đất riêng. Khi xây nhà và dọn về nhà mới bố đều cúng bái thổ địa rất cẩn thận như chú Hà nói. Từ ngày chuyển về đây với bao công việc mới, lo trường học mới cho chị em tôi, mua đất làm nhà… Trông bố gày đi nhiều.

Hôm liên hoan nhà mới khi khách khứa về hết, bố gọi chúng tôi ra và bảo:
-Bố biết cuộc sống mới sẽ khó khăn hơn với các con, nhưng dù vất vả mấy bố mẹ sẽ cố gắng để các con ăn học tử tế, vì vậy hai đứa phải cố gắng học.
Tôi ngoan ngoãn thay lời chị!
-Vâng ạ!

Một lúc sau, bố nghĩ ngợi điều gì rồi nói tiếp: chú Hà bảo khu vườn nhà mình rộng rãi nên tích cực tăng gia sản xuất, để lấy thu nhập. Ngày mai bố sẽ cho người đào một cái ao thật rộng, ở dưới có thể nuôi được cá, trên vườn có thể trồng rau, cây ăn quả. Chú Hà nói còn hai đám ruộng phía sau nhà chú Hà đều cho nhà mình tùy ý sử dụng. Mới sáng tinh mơ tôi đang còn ngái ngủ đã nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, bố cùng mấy người đàn ông đang đào ao, chị đã dậy từ khi nào và cùng mẹ đi chợ. Hăm hở vất vả suốt mất ngày trời, bố đã sắp hoàn thành công trình của mình. Đào đến ngày thứ tư ở mép bờ ao bây giờ, khi bố và chú Hà đặt lát xẻng xuống thì gặp phải vật gì cứng không đào được. Bố lấy một cái thuổng cố dằn nó xuống, rồi đào rộng khu đất đó ra,khi đưa lên khỏi mặt đấy thì đó là một cái tiều sành đã bị bố làm vỡ nắp đậy ở trên, bên trong chẳng có gì ngoài một đống đất.

Bố nói:
-Các chú giúp tôi khiêng cái này ra sau nhà chôn nó xuống thửa ruộng nào cũng được.

Mọi người làm theo ý bố, chỉ sau một vài ngày cái ao mà bố mong muốn đã hoàn tất. Bố nghiên cứu kỹ càng rồi mua cá giống về thả và bắt đầu trồng hoa quả, cây cối. Hàng ngày chị em tôi giúp bố trồng và tưới cây chẳng mấy chốc khu vườn nhà tôi sum suê hoa quả, ao cá của bố cũng có vẻ như tiến triển rất lớn. Bố mở rộng thêm chăn nuôi gia súc, gia cầm. Hệ thống chuồng trại được bố xây dựng hết sức hợp lý. Mới chỉ về có bốn năm, cơ ngơi của gia đình tôi đã có vẻ khá hơn, ai cũng khen ngợi bố giỏi giang. Sáng nay đi chợ cùng mẹ, tôi còn nghe bà Tư nói:
-Vợ chồng anh Chếnh giỏi thật, rất đáng để chúng tôi noi theo.

Bố mẹ hạnh phúc khi kinh tế gia đình đã đảm bảo, đã có nguồn thu nhập, chị em tôi đều giỏi giang, đặc biệt là chị, thành tích học tập của chị luôn giữ mức xuất sắc. Bố rất tự hào về chị.

Mới đó đã bốn năm trôi qua, chị cũng sắp tốt nghiệp cấp 3 và chuẩn bị thi đại học. Mới ngày nào chuyển về nhà mới chị còn là cô bé nhút nhát, gầy guộc, ít tiếp xúc với mọi người, tưởng rằng về miền quê đầy nắng gió này sẽ khiến chị không thích nghi được, nhưng chỉ bốn năm chị đã khác rất nhiều, đã trở thành một thiếu nữ tự lúc nào, đôi mắt to mơ màng, cái nắng và gió ở đây không làm ảnh hưởng đến làn da vốn trắng hồng, mịn màng của chị. Chị được thừa hưởng tất cả những cái đẹp của bố mẹ, chị dịu dàng nhu mỳ, chăm ngon học giỏi. Toàn những điều trái ngước với tôi. Ở cái tuổi 17, 18 chị có một sức hút kỳ lạ. Nhiều khi nhìn vào chị tôi như nhìn vào ảo ảnh. Tôi vẫn hay nghĩ khi bằng chị tôi cũng sẽ đẹp như chị. Mặc dù tôi biết điều đó không bao giờ xảy ra, tôi không ghen với chị, tôi tự hào về chị. Những ngày tháng đó gia đình tôi sống rất hạnh phúc… Nhưng hạnh phúc mong manh và ngắn ngủi.

Tôi vẫn nhớ những thàng ngày chị ôn thi đại học, chị thường đi ngủ sau 12 giờ với tâm nguyện bước chân vào giảng đường đại học.
Một buổi sáng, tôi không biết nên gọi đó là sáng hay tối nữa vì lúc đó đồng hồ chỉ con số 1h30p, chị hoảng hốt, khuôn mặt xinh đẹp của chị trở nên biến sắc xanh mét, chị nhảy vào giường hổn hển lay gọi tôi.
-Lan! Em có thấy ai ở đây không?
Trong đêm vắng tĩnh mịch ở một vùng quê yên ắng, ngoài tiếng ếch nhái kêu râm ran tôi chẳng thấy ai khác.
Vẫn đang cơn đói ngủ! Tôi như không thể thoát khỏi mặc dù đã thấy chị thất thần, chị lại lay tôi.
-Lan! Lan! Dậy mau, dậy mau với chị đi.
Tiếng gọi của chị thảm thiết hoang mang tốt độ.
Chị nói: -Chị vừa nhìn thấy có bóng người, một người con gái nhìn chị và cười với chị, ngồi ngay sau chị.
-Thôi, chị học nhiều quá, rồi tưởng tượng lung tung. Bây giờ là một giờ sáng làm gì có ai ngoài em với chị.
-Thôi, đi ngủ đi chị, mai học.
Nhưng chị vẫn hoảng hốt, ngồi đờ đẫn.
-Không Lan, đó là người thật. Chị nhìn thấy. Chị đang ngồi học thì thấy lạnh ở sống lưng. Chị quya người lại thì thấy một cô gái ngồi ngay phía sau. Cô ta nhìn chị và cười. Chị chưa kịp nhìn rõ thì cô ấy biến mất.
Tôi vẫn không tin những điều chị nói, đáp:
-Em biết rồi, tại chị học nhiều, thôi đi ngủ đi…

Chị lên giường, ôm chặt lấy tôi. Tôi cũng không biết chị có ngủ không, còn tôi thì ngủ ngay sau đó.
Sáng mai nhìn khuôn mặt hốc hác, hai mắt thâm quầng của chị, mẹ lo lắng hỏi. Chị kể lại mọi chuyện. Cũng như tôi, mẹ không tin vào những điều chị nói. Mẹ bảo chị:
-Vào được đại học là quan trọng. Nhưng con học cũng phải biết giữ gìn sức khỏe chứ. Con mệt quá nên mới tưởng tượng ra như thế thôi.
Mọi chuyện cứ vậy trôi qua. Bộn bề với việc ôn thi, chị cũng cho là mình hoa mắt. Kỳ thi đại học kết thúc, tôi biết với sức học của chị, chị sẽ dễ dàng đặt chân vào giảng đường đại học. Cầm tờ giấy báo trúng tuyển trên tay, khuôn mặt bố rạng ngời niềm hạnh phúc khôn nguôi, tôi biết bố tự hào về chị nhiều lắm…

Những ngày ôn thi vất vả, chị đã quên mất những cuộc gặp gỡ bạn bè. Tối nay có chương trình ca nhạc, bố bảo chị đi xem cùng các bạn. Chương trình ca nhạc đến 11 giờ mới kết thúc. Nhưng chị khéo léo để lôi một người bạn nữa cùng về lúc 10 giờ. Đường ở thôn quê vốn dĩ đã ít ồn ào, vắng lặng, nhưng cái khu xóm nhà tôi bên rìa cánh đồng này càng âm u, heo hắt hơn. Gió mùa hè mát và thảnh thơi lắm. Chị bảo đi đường tắt về nhà cho nhanh. Con đường đó vốn ban ngày cũng vắng lặng ít người qua lại. Ban đêm nó như trùng xuống, im ắng, nấp khuất hẳn sau những thôn xóm. Hai người bạn tíu tít đi bên nhau, trò chuyện đến một ngã rẽ để về nhà, cách một đoạn đường không xa, cả hai đều thấy dáng hình một người phụ nự ngồi bó gối tóc xõa phía sau lưng quay lưng về phía họ. Cả hai vui vẻ gọi chị Đào người cùng xóm.
-Chị Đào! Chị Đào ơi! Chờ bọn em à!
Không có tiếng trả lời từ phía người ngồi, họ đi dần về phía bóng người đó, ngày một gần hơn, vừa đi vừa hỏi:
-Chị Đào! Sao thế? Về đi.
Vẫn không có tiếng trả lời. Cả hai tiến lại gần. Người phụ nữ vẫn ngồi đó, không nói gì mà ngẩng lên nhìn thẳng vào hai người, hai mắt lồi lên khỏi khuôn mặt non trẻ, bên trong là hai con người màu trắng choán hết cả đôi mắt, hai bên cầm bạnh ra, những chiếc răng nanh nhọn hoắt mọc chĩa về phía trước rồi biến mất. Chị và người bạn chỉ kịp hét lên những tiếng kinh hãi.
-Ma! Ma… rồi ngất đi.

Khi tỉnh dậy, chị tôi kể lại mọi chuyện. Chị nói đó là ma, là một cô gái khi cô gái ngẩng lên chị chỉ thấy một khuôn mặt nhạt nhòa, không xác định được, nhưng chỉ quả quyết đó là cô gái đợt trước chị đã nhìn thấy. Mặc dù không tin vào những chuyện ma quỷ, nhưng không phải chỉ một mình chị nhìn thấy, cả bạn của chị cũng nhìn thấy. Bố mẹ không thể không lưu tâm…

Chuyện chị nhìn thấy ma bắt đầu loan đi khắp xóm, khắp khu, mọi người xôn xao bàn tán, mỗi người một quan điểm riêng. Bố cũng bắt đầu thấy ái ngại, nhưng chấn an mọi người trong gia đình, là chỉ là tưởng tượng thôi, làm gì trên đời lại có ma quỷ. Tôi tuy mới chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi nhưng từ bé đã rất can đảm, tôi không tin trên đời này lại có ma…

Một tháng sau, mọi chuyện lại lắng xuống, chuyện ma quỷ coi như chưa xảy ra, chị bắt đầu những năm tháng sinh viên xa nhà. Tuần nào chị cũng viết thư kể cho tôi nghe cuộc sống sinh viên, những thiếu thồn và cả những kỳ thi. Chị động viên tôi cố gắng học tốt để được tận mắt chứng kiến cuộc sống sinh viên. Chị kể về những chàng trai theo đuổi chị, những anh chàng giàu có ném tiền qua cửa sổ, và cà những anh chàng sinh viên nghèo. Đó là lẽ đương nhiên rồ. Chị của tôi xinh đẹp, trẻ trung, dịu dàng thế kia, ai tiếp xúc với chị đều phải xiêu lòng. Chị kể về một anh chàng si tình đến mức ngày nào cũng đứng ở cổng ký túc xá đợi chị đi qua chỉ để được nhìn thấy chị, rồi lại có người đàn ông thành đạt mong muốn được san sẻ những gánh nặng buồn vui trong cuộc sống. Nhưng chị từ chối tất cả để chuyên tâm vào học hành.

Hình như niềm vui của tôi, chỉ là chờ mong những bức thức của chị. Chị nói tuần sau chị sẽ về. Tôi reo mừng khoe với bố mẹ là cuối tuần chị về cả nhà rất vui nhất là bố, bố chuẩn bị mọi thứ để đón con gái về.
-Hôm nay mình đi chợ mua thêm mấy món ngon về.
-Tôi biết rồi. Mẹ trả lời bố rồi chuẩn bị đi chợ.
Cả nhà hân hoan đón chị. Chị gầy đi so với trước lúc đi học, nhưng tôi lại thấy chị đẹp hơn nhiều so với trước, vẫn đôi mắt ngây thơ to tròn với mái tóc dài xanh mướt.
-Lan! Chị mua quà cho em đấy.
-Đâu? Đâu? Quà gì vậy chị?
-Chắc chắn là em sẽ thích.
Một đôi giầy búp bê màu trắng nhỏ xinh, có chiếc nơ trên rất đáng yêu. Tôi hạnh phúc ngồi ngắm đôi giày.
Lâu lắm rồi kể từ ngày chị đi học trên thành phố, cả nhà mới được ăn cơm cùng nhau như hôm nay. Đang ăn cơm có tiếng điện thoại reo.
-Alo! Cô chú Chếch phải không?
-Dạ! Vâng, em đây!
-Bà ngoại vừa mất!

Cả nhà không nghe thấy gì, mẹ nấc lên từng tiếng. Bố thu xếp công việc rồi đưa mẹ về ngoại. Ở nhà chỉ còn hai chị em, bố dặn dò khóa cửa cẩn thận khi ngủ, … Đêm đó, trời trở nên lạnh hơn. Xem hết chương trình thời sự tôi cứ bám riết lấy chị, để nghe chuyện của chị, về cuộc sống xa nhà của chị. Chị khóa cửa cẩn thận, rồi hai chị em chui vào chăn tâm sự. Chị vẫn quen đi ngủ muộn còn tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bỗng nghe tiếng ai đó la hét kinh hoàng, tôi choàng dậy. Vì chị mặt cắt không còn giọt máu, ngồi bất động trong góc tường, tôi hoảng hốt lao đến bên chị. Chị ôm tôi, hổn hển. Ma! Ma!
Tôi bật điện sáng hết cả ngôi nhà, ngoài sân… Chị nói trong hoảng loạn:
-Lại! Lại!… Lại người con gái đó. Cô ta vừa ở đây! Cô ta rên rỉ ở ngoài vườn, trả lại nhà, trả lại nhà…
-Cô! Cô ta bị treo cổ trên cành cây ngoài vườn, hai mắt trợn ngược, mặt cô ta đầy máu nó đang chảy xuống cổ và loáng khắp thân thể, hai tay, hai chân thòng lòng xuống phía dưới, cô…cô ta nhìn chị. Lan! Lan em có thấy không?

Nhìn khuôn mặt của chị tôi cũng không khỏi kinh sợ. Tôi cố gắng trấn an chị và nhìn ra khu vườn, chỉ một màn đêm tĩnh mịch, tiếng gió rít bên ngoài, mưa lâm thâm đủ để biết ngoài trờ rất lạnh. Con chó mực cứ sủa liên tục về hướng khu vườn cứ như nó phát hiện thấy có người lạ trong khu vườn. Tôi cố quát ra bên ngoài:
-Mực! Mực!

Con chó vốn ngày thường rất ngoan. Nó không ngừng sủa vào bóng đêm… Tôi bắt đầu có cảm giác rùng mình và nghĩ về những chuyện chị nhìn thấy ma trước đây. Hai tay ôm chị thật chặt như muốn chạy trốn khỏi đây, muốn gào lên gọi bố mẹ, nhưng trong cả khu vườn mênh mông câm lặng ngoài kia, ngoài con chó mực vẫn không ngừng sủa, là một cánh đồng mù mịt, thỉnh thoảng lại có những âm thanh gì nghe rùng rợn vang lên trong đêm tối. Tôi biết chị đang sợ nên cố tỏ ra cứng rắn một chút. Trong lòng ba chữ ma, ma, ma vang vọng trong óc tôi.
Chú Hà nghe tiếng chó sủa nhiều, hớt hải chạy sang.
-My à! Lan à! Có chuyện gi không cháu?
Cả tôi và chị như người chết trôi bám được vào cọc.
-Chú à! Chú ơi! Ma…

Chúng tôi kể lại chuyện cho chú nghe. Chú cố trấn an bọn tôi, nhưng tôi biết chú đang suy nghĩ điều gì đó. Chuyện những lần trước và lần này chị nhìn thấy ma không thể là tưởng tượng được nữa. Chú nói sẽ ở lại với chúng tôi. Hai đứa cứ ngủ tiếp đi. Không sao đâu. Kể từ khi chú Hà vào, con mực không tru lên và sủa nữa. Nó nằm im một chỗ, nhìn vào bóng đêm trong khu vườn cứ như nó nhìn thấy điều gì mà tôi không thề nhìn thấy.

Chú Hà nói chuyện với bố mẹ về chuyện thỉnh thoảng lại thấy một cô gái xuất hiện trong nhà, mà không ai khác, chỉ mình chị nhìn thấy. Đây không thể là tưởng tượng được. Bố lo lắng nói, hay là có ma thật. Nhưng sao chỉ mình cái My nhìn thấy, lẽ nào lại vậy hay nó tưởng tượng. Chú Hà cắt ngang.
-Không thể tưởng tượng như thế được đâu anh ạ. Em cũng như linh cảm thấy điều gì đó không ổn lắm.
-Chú đừng có nó bậy, đang yên đang lành lại ma với quỷ.
-Hay mai mình nhờ ông thầy cúng về xem thế nào.
Me xen vào cuộc nói chuyện của bố với chú Hà.
-Thôi, đang ăn nên làm ra, đừng bày vẽ, rồi lại… Cứ để thêm một thời gian nữa xem thế nào đã.

Mỗi lần về nhà, chị đều thấy sợ và rồi chị về nhà dần ít đi. Chị nói về nhà chị như cảm thấy lúc nào cũng có người đi theo mình, nhìn mình. Ở trên thành phố chị lo học ngày học đêm, chị không màng đến những chuyện yêu đương khác, bao người đàn ông nhìn chị ngưỡng mộ rồi quay đi. Có người còn nói hay chị bị lãnh cảm. Nghĩ cũng lạ. Chị là một người đẹp, giỏi giang, xung quanh chị luôn có những người đàn ông theo đuổi, lẽ nào chị không động lòng…

Ngày lễ tốt nghiệp, chị hân hoan đón nhận thành tích học tập xuất sắc của mình. Chị được nhận một suất học bổng toàn phần tại nước ngoài. Ai cũng vui mừng đón nhận niềm vui này. Chị cũng vậy. Bố không vui lắm vì bố không muốn chị một mình đi sang nước người, lạ nước lạ cái. Dù mọi chuyện bố đều rất công bằng và tiến bộ…Con gái không nên học nhiều. Chị nghe lời bố mẹ ở lại trong nước. Với thực lực của chị, để tìm kiếm một công việc ổn định trong nước cũng không khó khăn gì.

Ngày mai chị đi nhận công tác ở thành phố. Chị thao thức, hồi hộp với một cương vị mới. Chị dậy sớm thu xếp thêm ít đồ đạc. Vừa ngồi dậy, vén màn, bước xuống, quay mặt ra phía bàn chị thấy có một người phụ nữ mặc đồ trắng toát, tóc dài, buông xõa. Người phụ nữ chải tóc rất tự nhiên.
-Mẹ! Sao mẹ dậy sớm vậy?
Không có tiếng trả lời.
-Con cũng không ngủ được nên dậy thu xếp thêm ít đồ.
Chị sợ nói không đủ lớn, mẹ không nghe đủ nên nhắc lại lần nữa.
-Con đi dọn thêm đồ.
Chị đi sát lại mẹ. Người phụ nữ đó từ từ quay lại về phía chị, cười rồi biến mất trong đêm tối.

Sau tiếng la hét thất thanh, cả nhà chạy tới. Chị nằm sõng soài trên nền gạch. Bố bế chị lên giường xoa dầu. Chị ngất vì sợ hãi.
-Mau! Mau! Lấy lọ dầu ra đây! – Mẹ cuống cuồng tìm lọ dầu.

Chị tỉnh dậy, nhưng người như mất hồn. Chị không nói củng không phản ứng gì. Bố mẹ lo lắng như hiểu được nguyên nhân. Chị hổn hển kể lại sự xuất hiện của người con gái đó, rồi biến vào hư vô như chưa từng xuất hiện.
-Người con gái đó còn rất trẻ. Cô ta còn quay lại cười với con, nhưng không thể nhìn rõ khuôn mặt. Cô ta cười và biến mất. Con như nhìn vào ảo ảnh.

Chị không lên thành phố nhận việc như dự định nữa. Nhưng chị sợ ở nhà, chị sợ bóng tối, chị sợ ở một mình.
-Lan! Chị thấy sợ lắm. Lúc nào chị cũng thấy có người đang nhìn mình.
-Không sao đâu chị. Đã có em ở bên rồi mà.
Tôi nói vậy mà trong lòng đầy lo lắng và sợ hãi. Bố mẹ cũng chuyển xuống nhà dưới ngủ với chị em tôi, để một lần tận mắt nhìn thấy ma.
-Không! Đừng bắt tôi đi! Xin đừng…
Tiếng chị ú ớ la hét trong đêm vắng làm cả nhà giật mình. Mẹ lay chị dậy. Mồ hôi nhễ nhại, chị nói:
-Cô gái đó lại đến và gọi con đi.

Bố hiểu chuyện này không phải là ngẫu nhiên. Bố cho gọi chú Hà sang và nhờ chú tìm thầy cúng. Từ hôm đó, chị ốm liên miên, lúc tỉnh lúc mơ khiến mọi người trong nhà lo lắng.

Mẹ nói sáng nay cụ Nhâm sang thăm cái My. Cụ nói có lẽ do đất này vốn là khu nghĩa địa. Trong những năm trước cách mạng tháng Tám 1945, nhiều người được chôn ở đây. Sau này thống nhất, mộ được di chuyển về khu “Ngõ chối” nhưng vẫn không hết được.
Bố tôi nhớ ra chuyện cái tiểu vỡ mấy năm về trước khi bố và mấy người đào ao, rồi bố cho ra khu đồng sau nhà,… lâu nay cũng không nghĩ gì đến chuyện đó. Bố cho mời thầy cúng về. Cũng không hiểu là thấy nói có đúng không nữa, nhưng đó là ngôi mộ của một cô gái trong những năm chiến tranh bị lính Ngụy hiếp và vứt xác ở đó. Dân làng thương nên chôn cất, hương khói cho cô ta một thời gian.
Mẹ tôi như nhớ ra điều gì, mãi mới lên tiếng:
-Thảo nào, cái Lan kể có một người con gái cứ đến đòi trả nhà. Có lẽ tại mình làm vỡ nắp tiểu, khi chuyển ra đồng lại không hương khói gì.
-Ừ, có lẽ vậy! – Bố cũng đồng tình với ý kiến của mẹ.

Sau khi làm lễ khấn vái, xây đắp thành ngôi mộ… Thỉnh thoảng vào các ngày lễ mẹ cũng thắp hương khấn vái mong cho linh hồn cô gái trẻ được siêu thoát. Chị gái tôi, từ đó cũng không nhìn thấy ma nữa, có lẽ hồn ma đã được đầu thai kiếp khác. Cả gia đình ai cũng yên tâm với ý nghĩ đó, chị lên thành phố nhận việc và ở lại thành phố một vài tuần mới về một lần. Nhưng hạnh phúc mong manh và dễ vỡ. Chị đi làm được gần 2 tháng trên thành phố thì bắt đầu ốm, chị sốt miên man, bố mẹ lo lắng đón chị về nhà. Không tìm ra nguyên nhân, chị cứ vậy nằm mê sảng hết ngày này qua ngày khác, trong cơn mê chị lảm nhảm:
-Không! Buông tôi ra, tôi không muốn đi!… Buông ra, buông ra…

Các bệnh viện tốt nhất bố mẹ đều đưa chị đến, chỗ nào cũng khẳng định không có bệnh gì. Người chị gầy tóp héo khô. Chị nói:
-Người con gái đó không tha cho con! Cô ta muốn con đi cùng… Cô ta kéo con xuống vực, dìm con…

Mọi chuyện ma quỷ tưởng đã qua khi mồ yên mả đẹp cho cô gái chết trẻ đó, nhưng nàng vẫn còn vương vấn bụi trần, ám ảnh gia đình tôi. Bố mẹ nhờ chú Hà đi tìm thầy cúng.
-Ngày mai, chú sang sông đón thầy cúng về hộ tôi.
-Em nghe, ở bên làng Phùng có ông thấy cao tay hơn, hay để mai em nhờ ông ta.
-Ừ! Thế cũng được. Vậy sáng mai chú đi luôn đi.
Chú Hà vâng dạ rồi sáng mai đưa về ông thầy cúng, vừa vào đến nhà thầy nói luôn:
-Gia đình chuẩn bị cho tôi: Một đầu lợn sống, một đuôi lợn sống, một chậu cá, lươn sống, muồi trộn gạo, trầu cau… và một hình nhân thế mạng.
-Chị đi ngay, âm khí trong ngôi nhà này nặng lắm.
Mẹ tất tưởi vội vàng chuẩn bị đày đủ lễ nghi để thầy tiến hành đuổi ma. Hơn hai ngày đem hương khói, la hét nhảy múa ầm ĩ, cuối cùng thầy nói:
-Xong rồi, một vài hôm nữa rồi sẽ khỏi, phải thương lượng với ma quỷ tha cho người sống, phải cắt sợi dây âm…

Chị tôi chẳng thể bình phục như thầy đã phán, một tuần sau chị tôi mất, do sốt cao, do mất sức, do sợ hãi và cũng do… không bệnh viện nào xác định được nguyên nhân cái chết của chị tôi. Người con gái giỏi giang, xinh đẹp niềm tự hào của cả gia đình ra đi đột ngột ở tuổi 26, là mất mát không gì bù đắp nổi với gia đình tôi. Rất nhiều năm đã trôi qua, không ai có thể quên được chị. Trong những giấc mơ của mình, tôi thấy một cô gái lạ, cầm tay kéo chị tôi đi đến một miền đất rất xa…

Nguồn: Radiotruyen

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here