Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Xuyên đêm – Tác giả: Phan Hồn Nhiên

Xuyên đêm – Tác giả: Phan Hồn Nhiên

SHARE

Bìa sách vẽ người đàn ông đứng trước ngã tư vắng lặng trong buổi tối. Một kẻ đang di chuyển từ điểm này đến điểm khác trong cuộc hành trình, hoặc anh ta sắp trở về nơi ẩn náu sau một tác vụ. Vệt đèn hắt đến từ chiếc xe vô hình làm nổi lên vạt áo khoác màu beige thanh lịch và cái cặp da mềm được xách bởi một bàn tay hờ hững.

Tuy nhiên, nửa trên của người đàn ông hoàn toàn chìm trong bóng tối, gợi cảm giác thất lạc và nguy hiểm. Tên tác giả được thiết kế rất nhỏ, như một chi tiết lẫn vào con đường sâu hút. Dù sao thì Vinh vẫn nhận ra đó là một tác giả anh từng đọc đầy hứng thú. Ấn phẩm thuộc loại bìa mềm, dành cho dân du lịch nên giá rẻ. Người thu ngân của ki-ốt sách trong sân bay tò mò quan sát vị khách mặc áo khoác màu beige khi Vinh mở ví. Anh không nhìn bà ta. Chẳng để làm gì với những gương mặt xa lạ mà người ta biết chắc sẽ không bao giờ gặp lại trong đời.

Giọng đọc thông báo các chuyến bay âm oang. Đám đông ồn ào di chuyển trong phòng chờ như hàng triệu phân tử mất định hướng. Hồ như ai nấy đều phát điên bởi nỗi lo sợ sẽ bị vuột mất một thứ gì đó mà chính họ còn chưa biết rõ. Tại sao tất cả đều có một vẻ thảng thốt giống hệt nhau trong những đôi mắt kia? Người ta cần phải làm gì, khi không biết chắc về điều mình cần? Nhưng, không nên nghĩ nhiều về những tình huống không thể tránh khỏi, nhất là khi anh cũng thuộc về đám đông rối loạn.
Nhân viên của Vinh sơ suất báo sai giờ khiến anh ra sân bay sớm hơn hai tiếng. Trái với sự nghiêm khắc thường khi, anh bỏ qua nhầm lẫn tai hại của nhân viên. Có lẽ ngay khi anh rời văn phòng công ty, cậu ta đã lao thẳng về nhà, hoàn toàn không còn nhớ đến sự hiện diện của anh trên đời. Chọn một ghế trống, Vinh đặt chiếc vali nhỏ dưới chân, lật quyển sách. Tức khắc bầu không khí trinh thám phả ra từ các trang giấy, ngăn cách người đọc với các dải tiếng ồn vây quanh. Hết chương đầu tiên, điện thoại rung nhẹ, lôi anh ra khỏi khung cảnh căng thẳng của cuộc truy đuổi. Vợ anh hỏi giờ máy bay hạ cánh, anh có cần cô lái xe ra đón hay không. Giọng nói êm nhẹ như lọc qua lớp màng xám đục. “Đừng bận tâm, anh sẽ tự bắt taxi về!” – Anh nói vắn tắt.
Cất điện thoại vào túi áo, đột nhiên Vinh nhận ra một đôi mắt đang trừng trừng hướng thẳng vào mình, từ băng ghế đối diện. Một cái nhìn gợi lên cảm giác ghê sợ, bởi nó hoàn toàn trống rỗng. Bắt gặp tia mắt lướt qua từ Vinh, đôi mắt tức khắc hạ xuống, đậu lại ở trang bìa quyển sách trong tay anh. Cô ta đang có vấn đề về thể chất. Óc quan sát của người làm thiết kế khiến anh nhận ra không mấy khó khăn. Thay đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, anh tiếp tục trôi theo dòng chảy các suy đoán vừa tỉnh táo, vừa điên rồ một cách đáng sợ của tên sát nhân.

em-chet-roi-truyen-audio-tinh-yeu-doc-truyen-dem-khuya-nghe-blog-radio (6)
2. Phòng chờ đông đúc đột nhiên vơi hẳn. Đám đông ồn ào biến mất. Vinh nhìn ra ngoài bức tường kính. Các khối không khí xám trắng chao đảo khi chiếc Airbus cất cánh. Bên trong anh, một điều gì đó cũng mơ hồ dịch chuyển.
Vì lẽ gì, người ta luôn đặt ra những câu hỏi tự đẩy chính mình ra khỏi trạng thái cân bằng? Sau nhiều nỗ lực, anh cũng chạm tay vào những thứ mà phần lớn đều trông đợi: Một sự nghiệp đủ hấp dẫn để theo đuổi. Một gia đình yên ổn để chia sẻ thời gian còn lại của cuộc đời mà không cần đắn đo. Một tài sản mỗi ngày lớn dần lên, để anh vững tâm anh tự do, có thể làm gì, đi đâu bất cứ khi nào anh muốn. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Vinh lờ mờ nhận ra có một thứ gì đó mà anh đã vuột mất, khi phí hoài tinh lực theo đuổi các mục tiêu không ngừng hiện ra trước mặt. Chẳng phải khi hai mươi tuổi, anh từng tin không đời nào để mình cùn mòn đi trong thói quen của loài mối, dốc toàn bộ sức lực và thời gian để gây dựng nên một đời sống trưởng giả? Chẳng phải khi hai mươi tuổi, anh từng tự nhủ sẽ không bao giờ thỏa hiệp với chính mình? Rốt cuộc, các mục tiêu lặt vặt vẫn bẻ ngoặt đời anh theo một hướng khác hẳn, trong khi vẫn tạo cho anh chút vững tâm mình là người nắm phần quyết định. Anh làm việc không ngưng nghỉ, dốc hết tinh thần vào các dự án nối tiếp, phải chăng để lảng tránh khoảnh khắc nhìn vào thời gian sống của chính mình, nhận ra quá trình tự hủy hoại đang diễn ra mà không cách gì cưỡng chống. Như lúc này đây.
Đặt quyển sách lên vali, anh đứng dậy, đi về phía nhà vệ sinh. Một nhân viên đang dùng cây lau sàn nhúng vào thùng nước dung dịch xanh nhạt. Bên trong nhà vệ sinh vắng lặng. Vinh đứng trước bồn rửa mặt, vòi nước cảm ứng phun ra các tia khá mạnh, khiến áo khoác của anh lấm tấm ướt. Anh vã chút nước lên mặt. Các ý nghĩ nặng nề hiện ra từ những trang sách bị lùa về vị trí ban đầu của chúng, mất đi sức mạnh đe dọa. Dòng nước lạnh toát chảy dọc từ trán xuống xương hàm. Sự tỉnh táo quay trở lại. Mở mắt, Vinh nhận ra anh không là người duy nhất trong nhà vệ sinh.
Dãy bồn rửa đối diện, phản chiếu trong gương, một phụ nữ trẻ đang tháo cái khăn mỏng khỏi cổ. Cô ta cởi tiếp chiếc áo choàng thiết kế đắt tiền. Bên trong, cô ta chỉ mặc cái váy vải bông tầm thường, hơi nhàu nát, giống như đồ mặc nhà. Bằng mẩu khăn giấy nhúng vào nước nóng, cô ta bắt đầu cúi xuống lau bắp chân đầy vết bầm tím. Những hành động chậm rãi, như trong một nghi lễ câm lặng. Chỉ đến khi mẩu khăn giấy cọ vào vệt máu đóng khô mé trong cánh tay, mới vang lên tiếng rên khẽ, tuyệt vọng. Vinh xoay hẳn lại. Người phụ nữ trẻ nhận ra sơ suất. Cô ta câm bặt. Khuôn mặt được cấu thành bởi các chi tiết nhợt nhạt, không đường viền. Vinh sực nhận ra cô ta chính là người ngồi đối diện anh ban nãy. Cô ta bị đánh khá nặng. Mé trong tay có hai vết cắt sâu.
– Có chuyện gì vậy?
– Không gì cả! – Bất chợt cô ta vung lên cánh tay bị thương, ngăn cản người lạ tiến đến gần.
– Có cần tôi giúp đỡ gì không? – Anh cau mày, nhận thấy máu lại rỉ ra, chảy dọc cánh tay. Kinh nghiệm của người từng tham gia các hoạt động ngoại khóa giúp anh biết, chỉ một dải băng nhỏ quấn chặt trên bắp tay, máu sẽ ngưng chảy.
– Để tôi yên! – Người bị thương có giọng nói căng thẳng.
Không tranh cãi nữa, Vinh bước đến, nắm lấy khuỷu tay cô ta. Thương tích gây nên bởi một vật không mấy sắc bén. Tuy không sâu, nhưng vết cắt rất tệ. Ở khoảng cách gần, cô ta còn có nhiều vết bầm cũ mới, như thể bên dưới lớp da mỏng và xanh, tất cả các mạch máu đều dập vỡ. Xé mạnh chiếc khăn quấn cổ của cô ta, anh gấp một miếng làm gạc. Mảnh ngoài dài hơn làm băng, buộc vết thương.
– Không đau chứ? – Vinh hỏi.
– Đau! – Đôi mắt trống rỗng lóe lên ánh sáng man dại – Giá tôi có thể giết hắn!
– Ai? – Anh giật mình.
– Người đang sống với tôi.
– Chồng cô?
Cô ta lắc đầu, mặc lại áo khoác, nhăn mặt khi cử động làm vết thương nhói lên. Một mẫu người kỳ lạ. Người ta không thể đoán cô ta là ai. Cả giọng nói cũng không cho biết cô ta từ đâu đến. Vóc dáng thanh mảnh và cử chỉ dễ chịu của người được nuôi dạy tốt. Nhưng ánh mắt căm ghét, vẻ thất lạc sâu xa, lớp trang điểm đậm và các câu nói cụt lủn thì lại gợi lên mối liên kết mơ hồ với một thế giới u ám, nơi mọi thứ đều được cân nhắc dưới thứ ánh sáng của thực tế thô bạo. Xếp lại vài món trong chiếc túi da cũng đắt tiền nhưng đã cũ, người phụ nữ trẻ bước thẳng ra cửa, không buồn cám ơn người giúp đỡ mình.

cafe-ben-song
Xuyên đêm – Tác giả: Phan Hồn Nhiên

Vinh giữ khuỷu tay cô ta, hỏi thẳng:
– Cô đang chờ chuyến bay đi đâu?
– Lẽ ra tôi bay chuyến hồi nãy. Nhưng tôi không bay. Gã sẽ tìm ra ngay nếu tôi vào trong đó. Tôi chỉ muốn anh ta nghĩ là tôi đã bay – Cô ta lẩm bẩm – Bây giờ tôi không biết đi đâu. Có thể sẽ quay về với anh ta. Dù sao thì cũng quen rồi.
Trạng thái hờ hững quen thuộc đột nhiên trở lại, choán đầy Vinh. Những cuộc đời nhạt nhẽo và vô nghĩa có thể tìm thấy ở bất kỳ đâu. Điều anh cần làm là lánh xa, không có thêm bất kỳ liên hệ nào, để tránh phiền toái. Nhưng, hồ như đọc được ý nghĩ trong anh, cô ta hỏi nhanh:
– Anh có name card không? Khi nào bay vào đó, tôi mời anh đi ăn.
Vinh mở ví, đưa chiếc danh thiếp cuối cùng. Cô ta sẽ vứt nó ngay khi anh quay đi, dễ dàng như lời nói dối cô ta vừa thốt ra, anh biết.
Nhân viên bảo vệ sân bay đang tìm chủ nhân của chiếc vali và quyển sách trinh thám bị bỏ lại cạnh băng ghế. Anh đã vắng mặt gần mười phút. “Chúng tôi nghĩ nó thuộc về một kẻ nguy hiểm” – Nhân viên an ninh mỉm cười khi Vinh nhận lại đồ đạc. Còn một tiếng nữa chuyến bay của anh mới cất cánh. Giọng thông báo âm oang trên loa. Thời tiết bên ngoài giảm, còn 15 độ C. Đám đông mới kéo vào đầy chật khu vực ga đi. Anh mặc lại áo khoác, đọc tiếp quyển sách. Không có gì suy suyển. Nhưng trạng thái cân bằng bên trong anh không còn. Hoặc bởi diễn biến câu chuyện, hoặc do câu nói tình cờ của người an ninh bám lại. Thật lạ lùng nếu anh là một kẻ nguy hiểm.
3. Từ sân bay về phía nam thành phố mất gần một giờ taxi, nếu không kẹt xe. Trời bắt đầu tối. Xe ra khỏi khu trung tâm náo nhiệt. Qua cầu, những tiếng ồn mỏng dần. Tĩnh lặng tuyệt đối. Bóng tối bên ngoài mát mẻ, tựa hồ có thể vuốt ve sự êm mượt của nó. Các khối nhà bê-tông lấp loáng ánh sáng đang mọc lên trên các bãi đất phẳng lì. Vinh tựa hẳn vào lưng ghế. Anh đang trở về ngôi nhà của anh, với người vợ đang chờ anh. Ta là một nhà lập trình giỏi, anh tự nhủ. Tuy nhiên, vào lúc không ngờ nhất, một chi tiết nào đó bên trong cỗ máy đã dừng lại. Ý nghĩ mọi thứ làm nên cuộc đời của chính anh chỉ là những điều lặp đi lặp lại khiến anh tức giận đến lặng đi.
Anh chợt nhớ vẫn chưa mở lại điện thoại. Không có tin nhắn nào. Có lẽ vợ anh còn đang ở văn phòng, dán mắt vào màn hình tham gia một tele-conference với dàn đồng nghiệp. Ngay khi anh chuẩn bị soạn tin nhắn gửi cô thì có một cuộc gọi đến. Số máy lạ. Giọng nói khản đục: “Tôi về nhà rồi”. Người bị thương ở sân bay, Vinh nhận ra ngay. Anh chờ cô ta nói tiếp. “Tôi lại bị đánh. Anh ta tìm thấy xác nhận vé máy bay điện tử trong e-mail của tôi… Anh ta biết tôi muốn bỏ đi”. Giọng nói ngắt quãng, với tiếng lục bục như bị sặc nước. Câu cuối cùng, cô ta bỗng gào lên. “Nhắn vào máy tôi địa chỉ của cô. Ở yên đấy. Đừng chạy trốn” – Anh quyết định, trước khi kịp hiểu mình vừa nói gì.
Cảm giác ấm áp, bồn chồn và không phải không sợ hãi. Như lần hẹn hò đầu tiên, khám phá cơ thể phụ nữ đầu tiên. Anh vẫn hít thở, vẫn suy nghĩ. Nhưng máu dưới da anh đang chảy nhanh hơn. Nhịp đập của khối cơ trong lồng ngực mạnh hơn…
– Cho tôi trở lại sân bay – Vinh bình thản yêu cầu tài xế taxi.
Ông ta ngạc nhiên. Nhưng nhìn vị khách qua gương chiếu hậu, ông ta tự hiểu tốt nhất là đừng hỏi gì cả.
4. Phút chót, có người bỏ chuyến 9 giờ rưỡi tối. Vinh nhận được suất cuối lên máy bay. Cảm giác vững tin mỗi lúc rõ ràng hơn. Trước khi ra cổng, anh ghé quầy lưu niệm, chọn mua bức tượng thiếu nữ điêu khắc đá. Nhân viên bán hàng gói bức tượng nhỏ thanh thoát nhưng hơi nặng trong giấy báo, mỉm cười. Anh cũng nhìn thẳng vào gương mặt tươi sáng của cô ta, mỉm cười.
Thành phố phương bắc nơi anh đã rời đi hơn chín tiếng trước. Đường sá vắng lặng. Những ngọn đèn đường bị khí lạnh nửa đêm đóng thành các quầng sáng mờ dịu. Anh đọc địa chỉ trong tin nhắn điện thoại cho tài xế. Khu chung cư cao cấp mới xây dựng.
Hành lang chung cư lát đá hoa cương, in bóng những ngọn đèn LED sáng rực và hình ảnh một người đàn ông tay xách chiếc vali tiến về phía thang máy. Gót giày da lướt êm. Vinh biết, camera an ninh vẫn lưu lại mọi hành động của anh. Chọn lên tầng bảy, sau đó, anh đi tiếp lên hai tầng nữa bằng cầu thang bộ. Mở điện thoại, anh gọi số máy của người bị thương. Cô ta trả lời ngay:
– Anh ta đi ra ngoài rồi. Tôi sắp ngủ. Vẫn đau, nhưng sẽ ổn.
– Mở sẵn cửa đi. Tôi đang lên căn hộ của cô.
– Sao kia? – Đầu máy bên kia lặng đi – Không phải…
– Tôi đến rồi – Vinh cắt ngang, bình thản.
Căn hộ góc chung cư. Anh nhìn quanh. Những cánh cửa gỗ dày đóng kín, giống hệt nhau. Im lìm. Trong một góc khuất, lối thoát hiểm vuông góc với căn hộ anh đến. Vinh vặn nhẹ tay nắm, đẩy vào trong. Cô ta đã mở sẵn, đúng như anh yêu cầu.
Không có điều gì bất thường trong căn hộ. Thậm chí, nội thất của nó thuận mắt và tiện nghi đến mức anh cảm thấy thật quen thuộc, như thể anh đã từng sống trong nó, vào một giai đoạn nào đó gần đây thôi. Hơi ấm từ máy điều hòa phả xuống dễ chịu. Trên bàn ăn ở khu vực bếp, một chai nước lọc mới mở. Vài quả táo đỏ rực trên cái khay thủy tinh và một con dao để cắt bánh mì với răng cưa, loại có thể gây ra những vết cắt đau dù không sâu. Có vài mẩu báo vò nát vương vãi trên sàn. Anh cúi nhặt, chợt hiểu chúng được dùng để lau vài đốm máu. Cửa phòng ngủ khép hờ. Vinh nhìn vào.
Người phụ nữ trẻ ngồi trên mí giường, nhìn ra cửa sổ kính với những tấm rèm đã được đẩy vẹt về hai bên. Cô ta vẫn mặc cái váy hoa như khi anh gặp ở sân bay, chiếc túi nhỏ tựa vào cái hông gầy guộc. Dường như cô ta lại muốn bỏ đi, nhưng sức lực chẳng còn nữa. Nghe tiếng đẩy cửa, cô ta quay phắt lại. Đôi mắt to mở căng, gần như choán cả gương mặt. Ấn tượng kỳ dị ấy tạo nên bởi mấy vết bầm mới xuất hiện. Dải khăn anh buộc ở bắp tay cô ta đã mất. Vết đứt lại rỉ máu. Nhận ra Vinh, ánh lì lợm trong đôi mắt kinh khủng dịu xuống. Cô ta bỗng run bắn lên. Những cơn nức nở không nước mắt khiến người bị thương như sắp vỡ vụn.
“Nằm xuống đi” – Anh ra lệnh.


Vò chiếc khăn dưới vòi nước nóng, anh lau hết các vết son phấn lem nhem trên khuôn mặt cô ta. Một gương mặt bé nhỏ, bầm dập. Vài giọt nước mắt khốn khổ lúc này mới dám ứa ra gợi nên cảm giác lạ lùng của nỗi thương xót sâu xa. Tháo nốt hàng khuy, anh kéo tuột chiếc áo ra khỏi người cô ta như lột da một con cá. “Gã không trả tự do cho tôi. Gã là quái vật. Không ai tin tôi cả…” – Người bị bạo hành lẩm bẩm không ngừng. Trong nỗi đau đớn, thân thể cô ta co rúm. Khuôn ngực nhỏ. Các dẻ xương sườn nhô lên như sắp làm rách lớp da đầy vết xước. Cô ta bôi phấn đầy người, ngụy trang các vết thương. Anh lau sạch chúng. “Tôi sẽ rời khỏi nơi đây. Giá mà tôi can đảm…” – Cô ta vẫn rên rỉ. Đặt tay lên làn da nóng rãy, anh chỉ thấy mệt và buồn. Mặc cho người bị thương một cái váy sạch sẽ tìm thấy trong tủ, đưa cô ta uống vài viên giảm đau sau khi băng lại vết đứt ở tay, Vinh đắp chăn cho cô lên tới cằm.
“Ngủ đi” – Anh hất hàm. Cô ta thì thầm, trước khi chìm vào giấc ngủ sâu: “Anh đi ngay đi. Gã sắp về. Tôi sẽ gọi điện báo lại cho anh sau!”. “Ngủ đi!” – Anh lặp lại.
Tìm điện thoại của cô ta, anh xóa hết mấy tin nhắn nhận và gửi cho anh, cả số cuộc gọi lưu trữ. Mở cái túi da của cô ta, anh lấy lại luôn tấm danh thiếp của mình.
Vinh tắt đèn phòng khách, khóa cửa. Chỉ có nguồn sáng xanh mờ của bầu trời thành phố mùa đông chiếu qua lớp cửa kính. Tiếng đế giày gõ trên nền gạch ngoài hành lang. Anh nép sát lưng vào tường cạnh bên cánh cửa. Bức tượng điêu khắc đá nóng rực lên trong tay anh.
Chủ căn hộ mở khóa, vào nhà. Mùi hương mạnh mẽ của thứ nước hoa sang trọng. “Em đâu rồi?” – Giọng nói đắc thắng vang lên, khuếch đại trong bóng tối. Bàn tay lần mò tìm công tắc điện. Đúng khi bàn tay đó chạm vào vai Vinh, anh xoay người, đưa tay chộp mạnh cổ áo kẻ bạo hành. Khối đá lạnh vung lên, đập thẳng vào lưng đối thủ. Hắn ta ngã khuỵu xuống sàn. Mọi thứ dễ dàng hơn hình dung. Vinh túm chặt một bên tay hắn ta, bẻ ngoặt ra sau. Anh ghì mạnh khi quỳ gối trên lưng hắn. “Buông tao ra! Mày muốn gì thì lấy đi!” – Câu hỏi rỉ ra từ miệng kẻ bạo hành đang gắng sức vùng vẫy. Vinh im lặng. Bàn tay anh siết cổ hắn ta, không gây nghẹt thở hẳn, nhưng đủ để tạo ra các vết bầm tím.
“Đừng giết tao, làm ơn…” -Giọng nói nghèn nghẹn. Khi trườn lên, mặt gã đàn ông lọt vào vùng sáng hắt từ cửa sổ. Một gương mặt đẹp đẽ. Chỉ có điều, dù đang khiếp hãi, nó vẫn để lộ vẻ vô cảm tàn nhẫn hằn sâu. Bằng tất cả sức mạnh còn lại, Vinh giáng bức tượng vào khoeo chân. Hắn ta sẽ đi đứng đau đớn cả tuần. Kẻ bị tấn công rú lên. Ngờ ngợ đoán ra người đột nhập không có mục đích cướp của, hắn cố nhìn mặt anh, run bắn: “Mày là ai?”. “Không ai cả!” – Vinh nói điềm đạm. Một cú đập vào bắp tay đủ để hắn không thể bạo hành ai khác. Thêm cú đập nữa, hắn đau điếng lịm đi, nằm bẹp dưới sàn.
Phòng trong, người phụ nữ trẻ ngủ say hơn.
Cất bức tượng vào ngăn phụ của vali, cạnh quyển sách trinh thám, anh rời khỏi căn hộ bằng cầu thang thoát hiểm. Ở ngách tầng bảy, anh bước ra giữa hành lang. Là người thiết kế, anh biết rõ, tầm quan sát của camera chỉ từ các cánh cửa và lối đi. Anh lấy ra chiếc áo khoác, mặc vào, như một tay chơi rời khỏi nhà tình nhân trước khi trời sáng. Cánh cửa thang máy khép lại, không một tiếng động.
5. Chuyến bay vào Nam khá trống. Vinh dễ dàng tìm được vé. Còn mười lăm phút nữa mới ra cổng lên máy bay. Để chống lại cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến, anh vào nhà vệ sinh. Bấm một nút nhỏ màu đỏ trên vòi cảm ứng, anh rửa mặt, tranh thủ uống từng ngụm nước lớn. Lúc này, anh nhận ra mình rất khát. Nước nóng thấm vào các mao mạch, khiến anh như được tưới đẫm từ bên trong, tỉnh táo và vô cùng dễ chịu. Lúc rút khăn lau khô tay, anh chợt nhìn xuống sọt rác. Lấy bức tượng nhỏ khỏi ngăn phụ, anh thả vào giỏ giấy, vứt đi một đồ vật sẽ không bao giờ anh dùng đến nữa.
Vinh mở điện thoại khóa từ đêm qua. Có hai tin nhắn từ vợ anh. Tin thứ nhất cô hỏi vì sao anh chưa về. Tin nhắn thứ hai cho biết cô không thích trò đùa kỳ quặc của anh. Anh đọc ra nỗi lo sợ bên dưới bề mặt những ngôn từ không bày tỏ quá nhiều. Cô đã rất mong thời khắc họ được ở cùng nhau, thật sự. Ý nghĩ một ai đó, ngoài chính anh, thương yêu và cần thiết anh khiến khoang bụng Vinh nhói lên. Anh bấm phím gọi. Vợ anh nhấc máy ngay. “Anh sẽ về nhà trong buổi sáng. Yên tâm” – Anh nói nhanh, hiểu rằng suốt đêm, cô đã không ngủ.
Băng ghế chỉ có mình Vinh. Anh chọn ghế cạnh ô cửa. Thắt dây an toàn, anh lấy quyển sách bìa mềm, đọc chương kế tiếp. Anh lại chìm vào bầu không khí căng thẳng mà tác giả bủa vây bằng các chi tiết khó ngờ, tự đưa ra vài phán đoán, có lúc chính xác, có lúc không. Nhưng cảm giác ngột ngạt không còn nữa. Một thứ gì đó vỡ ra bên trong anh, như vết nứt trên mặt băng dày, nguy hiểm, nhưng cho thấy bên dưới nó vẫn có một dòng chảy xanh thẫm.
Máy bay xuyên qua các đám mây trắng xốp đang ửng lên màu hồng nhạt của bình minh. Rời mắt khỏi trang sách, anh lơ đãng nhìn ra bên ngoài ô kính. Đột nhiên, anh nhận ra mình đang trên chuyến bay bình yên về nhà.

Tác giả: Phan Hồn Nhiên – Người thực hiện: NSƯT Hà Phương

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

SHARE
Previous articleNhư cõi thiên đường
Next articleĐiệu luận vũ của oan hồn
Nghệ sĩ ưu tú Hà Phương sinh năm 1940 tại Ý Yên - Nam Định. Đến nay ông đã có hơn 50 năm gắn bó với Đài tiếng nói Việt Nam. Bạn nghe đài xưa nay vẫn nhớ Nghệ danh Hà Phương qua những chương trình “đọc truyện đêm khuya” lúc 22h..... ( Lưu ý: NSƯT. Hà Phương KHÔNG công tác, làm việc hay viết bài trên Radioplus.vn )

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here