Home Truyện đêm khuya Trời rộng sông dài

Trời rộng sông dài

283
0
SHARE

Truyện đêm khuya – Định yêu Phương đã lâu – từ lúc Phương mới mười hai mười ba tuổi – lúc đó hắn mười tám – Định không thể nào quên được cảm giác sung sướng đê mê, khi vô tình đụng tay vô vồng ngực mềm mại mới nhú của cô bé Phương ngây thơ vẫn hay nhờ hắn dạy bơi.

Từ đó Định đã chờ, đã đợi…
Định vẫn thầm tự hào là cánh trai làng này – kể cả hai làng bên sông – đều không ai qua được hắn về sức khỏe và tài bơi lội. Đã bốn năm rồi hắn đều ẵm chức vô địch vượt sông Hàm Luông.
Phương cũng thích bơi. Năm nào Định và Phương cũng mang về nhiều giải cao cho làng. Phương luôn nói nhờ công của Định.

Thế mà năm nay, giải vượt sông bất ngờ lọt vào tay một thanh niên xa lạ tên Trần Tả. Tả là bạn của con trai lớn lão Cò ở cuối làng. Vô tình chàng trai thành phố này về quê bạn nghỉ hè đúng dịp thi vượt sông, và cướp đi cái giải mà Định đã cầm chắc trong tay.
Giải thưởng tuy không lớn nhưng Định thấy danh dự mình bị xúc phạm ghê gớm! Chiếc cup vô địch đang cầm chắc trên tay bỗng nhiên bị giật. Những ánh mắt ái mộ đổ dồn về phía người lạ. Thêm nỗi đau nữa là chính Phương choàng vòng hoa cho nhà tân vô địch, Phương còn mỉm cười với anh ta nữa…
Sau vài ngày dò la… Định thấy mình thua đứt chàng trai thành phố đó về nhiều mặt. Dẫu sao Định chỉ là một thanh niên dưới quê học hết lớp 9, còn Tả là sinh viên trắng trẻo đẹp trai. Định thấy buồn bực và giận vu vơ! Giận luôn cả Phương! “Hổng lẽ mình sinh sự đập nó một trận? Mình mạnh hơn nó. Mình vô địch kéo tay, vô địch vác lúa… Còn khoản bơi thì chưa chắc ai bền hơn ai? Chẳng qua nó bơi kỹ thuật nên lẹ hơn. Nghe nói nó là huấn luyện viên bơi lội?
Định đau vì mất chức vô địch thì ít, mà đau vì bẽ mặt và mất Phương thì nhiều. Tuy Phương vẫn cười nói nhưng Định biết là cô đã quay ngoắt 180 độ.
Mấy ngày sau đó, Định thấy Phương đưa Tả đi thăm vườn dừa, thăm cánh đồng, ao cá… Cả hai coi bộ quấn quít! Định tức điên lên! “Lại còn rủ nhau đi bắn chim! Hừ! Nếu mình có khẩu súng mình sẽ không bắn chim”.
Vì ghen tuông, Định tìm cách loại trừ tình địch “Phải càng sớm càng tốt! Nếu không mình sẽ mất Phương”.
Một chiều, cơ hội thuận tiện đã tới, Tả thơ thẩn xách cần đi câu thì gặp Định – Thật ra đã hai bữa nay Định giả bộ đi chặt tàu dừa nước và cố ý chờ ở đó – Định thả nhẹ cây dao lá bén ngót xuống đất, sửa lại lại gương mặt tươi rói, vồn vã bắt tay: “Chào ông anh! Bữa đó ông anh bơi xịn quá!” – “À… anh đó hả?…” – “Ờ, tui hạng nhì đây. Nói thiệt, tui bơi ruộng không hà. Tui muốn gặp anh để nhờ dạy vài kiểu bơi.. Tui khoái kiểu bơi ngửa, bơi bướm của anh lắm!” Tả vui vẻ gật đầu: “Rất sẵn sàng”. Định chộp luôn: “Ngay bây giờ được không?” Tả sốt sắng: “Được chớ – Rồi nhìn đồng hồ – tui đang rỗi… Nhưng tới 5 giờ thôi nghen. Anh khỏe như vầy, nắm qua kỹ thuật là bơi lẹ hơn tôi liền à.” Định lắc lắc đầu và nhìn quanh thật nhanh… May quá không có ai!
Tả hỏi Định: “Mình trở ra sông hả?” Định lắc đầu: “Không cần. Sông giờ này còn nắng. Gần đây có cái đầm rộng và đẹp lắm!”

Tả tròn mắt: “Vậy hả?” – “Ờ, có nhiều cá! Chỗ đó cũng nhiều chim…” Tả thích thú: “Vậy thì đi”.

ban-tinh-ca-thang-ba-doc-truyen-online-nghe-blog-radio-truyen-dem-khuya
Trời rộng sông dài – đọc truyện đêm khuya

 

Định gật đầu, bước nhanh về hướng đầm Thuồng Luồng.
Định là dân địa phương nên biết rõ mé phải đầm Thuồng Luồng phía dưới toàn bùn đặc, dường như lớp bùn đó không có chân. Nhiều người già trong làng nói đầm có mạch ngầm thông với sông Hàm Luông, vì vậy nước sông lên là mực nước trong đầm cũng lên, khi nước xuống thì nước đầm cũng rút – mà rút thiệt lẹ. Lúc đó mé phải đầm trở màu xám xịt, lộ hẳn mặt bùn rộng cả nửa công đất. Đã có nhiều người và vật bị chôn sống dưới đó. Chính con trâu đực của Định – lúc hắn còn nhỏ – đã sa lầy và biến mất trước hàng chục cặp mắt – có nhiều người lớn, mà họ đành bất lực!
Định đã nghe kể nhiều chuyện ly kỳ rùng rợn về cái đầm chết chóc này. Nào là hồi xưa – lúc chưa có chân người tới đây – có con sấu nhỏ từ sông chui qua kẽ nứt bơi vô đầm. Nó thấy đầm nhiều cá nên sống tại đó lâu năm, khi lớn lên không chui ra sông được – mà chắc cũng không muốn ra – Nó lớn bằng cả chiếc ghe ba tấn, cứ nằm dưới đầm há mõm chờ táp chân thú rừng như hươu nai, lợn lòi… xuống uống nước. Nào là dưới đầm có con thuồng luồng khổng lồ hằng trăm tua – tua nào tua nấy dài cả chục thước và bự bằng vòi voi. Rồi chuyện con sấu và con thuồng luồng đánh nhau kinh thiên động địa! Cá chết nổi hàng đống! Rồi chuyện ma da chỉ chực kéo người xuống đó thế mạng!…
Những câu chuyện ly kỳ rùng rợn này làm dân trong vùng sợ không dám đến đó câu cá. Phần vì vắng – dù chỉ cách sông Hàm Luông chừng trăm mét đường chim bay. Phần nữa vì đầm nằm bên một nghĩa địa hoang. Phần chính là quá nguy hiểm!
Giờ này nước sắp rút, Định muốn nhờ cái đầm Thuồng Luồng đó giải quyết giùm chuyện tình của hắn.
“Nước lạnh ghê há?” – Tả nói và Định rùng mình! Hắn nhìn những đầu ngọn cỏ phơ phất ven bờ và biết chỉ chút nữa thôi mé phải đầm sẽ hiện lên lớp váng bùn… Lạy Trời đừng có ai tạt ngang qua lúc này…
Sự ác độc đen tối trong đầu Định theo bóng chiều chụp xuống. Hoàng hôn màu máu lợ phả xuống mặt đầm một màu chết chóc.
“Bơi ngửa khó quá hén?” – Định nói, rồi gài – Anh bơi ngửa qua bên kia được không?” – “Được chớ” – “Vậy mình bơi đi. Tui theo…” Tả hăng hái gật: “Ừ. Bơi qua bơi lại rồi mình về. Tui có hẹn…” Tả ngửa người khoát mạnh tay, nói với Định: “Anh coi, tay bơi vặn ngược như vầy nè, hai chân đạp đều…”
Định gật rồi bắt chước bơi ngửa theo, được một quãng hắn làm bộ mệt để đổi thế bơi sải: “Tui chưa quen nên mau mệt. Anh cứ bơi tiếp cho tôi coi…” Tả gật. Định hồi hộp khi thấy tình địch đang ngửa người bơi nhanh vào vùng chết!
Tả thực sự không biết và cũng không thấy, cho đến khi anh cảm thấy nước dưới lưng sền sệt thì đã quá muộn! Tả bỏ chân xuống tính đổi thế bơi thì lớp bùn đặc phía dưới lập tức bết chặt lấy hai chân anh!
Tả hơi hoảng… anh vùng vẫy thật mạnh! Nhưng càng vùng vẫy bùn càng hút anh mau xuống! Nước rút thấy rõ! Mới đầu Tả còn hơi bình tĩnh nhưng sau đó anh hốt hoảng nhận ra nguy hiểm đã cận kề, người anh càng lúc càng lún sâu đến quá đùi, sắp lên tới bụng… Anh hét lớn cầu cứu: “Cứu tôi! Anh gì ơi? Cứu tôi!… Tôi bị kẹt sình!…”
Nhưng lúc đó Định đang cố sức bơi ngược vào bờ để trốn xa vùng chết!
Khi hắn leo được lên bờ, quay nhìn xuống thì thấy tình địch đã lún sâu tới ngực, chẳng mấy lúc đã tới nách…, rồi từ từ tới cổ!…
Tả vừa hét vừa vẫy tay kêu cứu rối rít: “Cứu tôi! Anh làm ơn kiếm cách cứu tôi!… Mau lên!!!”
Tiếng kêu cứu của Tả càng lúc càng gấp rút thống thiết! Âm thanh khóc gọi lanh lãnh đâm buốt óc Định làm hắn sợ hãi ôm mặt quay đi…
Chợt có tiếng người nữ từ xa kêu ơi ới: “Anh Tả phải không?… Em đây!… Anh ở đâu?…”. Định giật mình! Nghe tiếng Tả mừng rối rít: “Anh đây! Phương ơi! Mau tới cứu anh!…”
Định hốt hoảng! Chạy lên thì gặp Phương, hắn quơ lẹ mớ quần áo của mình rồi trườn xuống, lần theo bờ đầm rồi chui vào đám bần dầy đặc.
Định khẽ vạch lá nhìn ra, thấy Phương quăng xe đạp hấp tấp chạy xuống. Phương đã thấy người yêu đang bị nạn nguy cấp, nhưng cô không thể nhảy xuống cứu được. Phương lúng túng vẫy tay gào khóc kêu cứu tán loạn: “Bớ người ta! Mau cứu! Cứu!…”
Khoảng cách hơn hai chục mét cho Định thấy được bùn đã lên đến cằm rồi từ từ đến miệng Tả…
Không kêu cứu được nữa, Tả chỉ còn biết nhìn Phương rồi đảo mắt về phía đám bần. Đôi mắt ấy mở to như trợn ngược.
Phương gần như khụy xuống sát mép đầm, hai tay cô cào cấu nắm chặt những đám cỏ hôi và gào khóc nức nở.
Tim Định đau nhói! Đau không thể tả! Đau vì nỗi hối hận ngập tràn, đau vì thương Phương, thương cho tình mình! Phải làm sao đây?… Làm sao đây?…

chieu-ve-tren-que-huong-nghe-blog-tinh-yeu-online
Trời rộng sông dài – đọc truyện đêm khuya

Những tiếng sặc sụa ùng ục của Tả làm Định nổi da gà! Định cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt đờ đẫn đang dại dần của Tả – ánh mắt ấy không còn đảo về phía hắn nữa mà nhìn Phương chăm chăm.
Chợt óc định lóe lên một tia sáng. Ngay lập tức, Định chui nhanh ra khỏi đám cây bần và leo lên bờ. Khoảng cách hơi xa, Phương đang rối trí ôm mặt gào khóc nên không thấy Định. Mà Định cũng không còn sợ hay e ngại gì nữa, anh chộp lẹ cán dao rồi lao nhanh tới đám dừa nước mọc ken đầy ở kè sông Hàm Luông.
Định nhìn nhanh về phía đầm, chỉ còn hai cánh tay Tả vươn lên vẫy vùng tuyệt vọng. Phải hành động gấp! Định nghiến răng lia mạnh vài nhát dao, những tàu dừa nước bị phạt gần gốc ngả rào rào. Định gom lẹ những tàu dừa đó thành bó lớn rồi ôm chạy xuống chỗ Phương.
Phương đang khóc lóc tuyệt vọng không để ý đến xung quanh. Định quăng “bịch” bó dừa nước xuống rồi vỗ vai cô: “Phương! Em qua bên kia chặt cây dừa phụ anh. Mau lên!…” Phương giật mình quay lại, chưa kịp hiểu thì Định đã cầm một tàu dừa, xoay phần gốc rồi ném thẳng về phía Tả.
“Cây dao anh để bên đó! Mau lên!” – Định hối Phương rồi phóng tiếp những tàu dừa. Phương chợt hiểu, cô hối hả chạy về phía Định vừa chỉ.
Qua vài tàu lá dừa ban đầu bay chệch, những tàu dừa sau được cánh tay khỏe mạnh của Định phóng đậu sát rạt gần hai cánh tay đang vẫy vùng của Tả. Khốn nỗi đầu Tả bị ngập dưới bùn nên anh không thấy được để nắm lấy. Rất may! Khi một tàu dừa lướt tới đụng vào khủy tay Tả, cánh tay ấy lập tức quơ quào lấy “phao cứu sinh”. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ thật không ngờ: Hai cánh tay Tả chộp nắm lấy tàu lá dừa đó dấn mạnh xuống – để lấy điểm tựa ngoi lên…
Khi đầu tóc và vầng trán Tả ngoi lên được khỏi mặt bùn, hai cánh tay Tả lại chộp được thêm vài tàu lá dừa nữa. Những “phao cứu sinh” đó lập tức trở thành điểm tựa để hai tay Tả dấn xuống, dấn mạnh xuống, để đôi chân có thể đạp lên. Thêm vài cái quẫy đạp mạnh, mũi và miệng Tả đã vượt lên khỏi mặt bùn sệt. Tả vuốt mạnh mặt mình, ọc bùn ra rồi há miệng hớp lẹ không khí sự sống.
Hớp được vài luồng không khí vào phổi, Tả hồi sức phần nào nhưng vẫn chưa kịp thấy gì vì bùn bết đầy hai mí mắt. Tả vuốt vuốt bùn rồi hé mắt nhìn, giờ anh thấy quanh mình có nhiều tàu dừa nằm đan xen sắp lớp, hai tay Tả quơ lẹ những “phao cứu sinh” ấy về phía mình rồi ra sức dận, co chân đạp mạnh vào chúng để ngoi người lên cao hơn. Trong giây phút gấp rút giành lại sự sống bản thân, Tả dần dần lấy lại bình tĩnh, anh thêm an tâm khi thấy có thêm những tàu dừa từ trên bờ lao tới sát bên mình – nghĩa là anh đang được cứu. Anh đã mất thở vài chục giây, đã phải nuốt vài ngụm bùn đặc để lấy chút oxy hiếm hoi trong đó mà sống thêm năm mười giây nữa. Anh đã tuyệt vọng định buông xuôi hai tay đi vào cõi chết thì chạm phải phao cứu sinh. Giờ anh đã thở được, đã thấy lại được bầu trời và cuộc sống, thấy hai người trên bờ đang ra sức cứu anh. Cứ như vậy thì từ từ anh sẽ ngoi lên được cả thân người, những người trên kia sẽ kiếm cách kéo anh vào bờ. Anh phải sống! Phải sống!
Tả nhìn Phương chạy qua chạy lại, nhìn Định đang phóng những tàu lá dừa cứu anh mà cảm động ứa nước mắt. Ôi thế mà mới đây – trong giây phút tức tưởi sắp từ giã cuộc đời, anh đã thoáng nghi ngờ Định!…
Tả muốn cất lên lời cảm ơn, nhưng miệng lưỡi anh dính nhớp nháp toàn nước dãi và bùn. Anh khạc mạnh, muốn nôn tống đám bùn hôi thối đã lỡ nuốt vào bụng ra, để nói được lời cảm ơn hai ân nhân.
Trên bờ, Phương ra sức chặt thật nhiều những tàu dừa nước – đó là những chiếc phao quý giá góp phần cứu người yêu cô. Phương làm nhanh mà không biết mệt, khi chặt vừa đủ một vòng ôm là cô ôm quặp lấy rồi lôi về phía Định. Phương nhìn tấm lưng rộng của Định, nhìn cánh tay mạnh mẽ của anh thoăn thoắt ném những tàu dừa nước về phía Tả, mà lòng vô cùng cảm phục và biết ơn. Định yêu cô từ lâu – cô biết – thế sao cô chỉ thương chớ chưa yêu anh?… Giờ chính anh đang cứu người cô yêu. Vậy mà những ngày gần đây cô cố ý lánh mặt anh. Cô thấy mình sao mà có lỗi!…
Định thấy quanh Tả đã có nhiều tàu dừa nước – đủ để nắm lấy mà ngoi lên, Định quyết định phóng tiếp những tàu dừa sao cho chúng nằm tuần tự sắp lớp, nối đuôi nhau đan thành cầu phao để người bị nạn có chỗ bám mà lần vô bờ. Định nói lớn: “Anh ráng ngả người, lăn trên đám dừa đó mà vô nghe.” Tả nhìn Định với lòng biết ơn, nghẹn ngào: “Cám ơn anh! Cám ơn Phương!…” Giờ anh đã nói được.
Khi những đám dừa nước gần đó đã bị Phương chặt sạch, cô phải chạy ra chỗ xa hơn.
Giờ Định đã hơi an tâm, anh bảo Phương: “Để anh chặt cho. Em phóng dừa giùm anh – giờ cũng gần rồi.” Phương gật, cô biết mình làm được. Phương nắm chặt một tàu dừa ném mạnh về phía “cầu phao” đang dần dần thành hình, nói với người cô yêu: “Ráng lên anh! Anh Định và em nhứt định sẽ cứu được anh.” – Phương vừa nói vừa khóc! Khóc vì mừng quá sức! Khóc vì sắp giật được người yêu từ tay thần chết.
Tả từ từ lần vào bờ, chỉ còn hơn chục mét nữa… Chiếc cầu phao đan bằng những tàu dừa nước càng lúc càng được thu ngắn lại và dầy dặn thêm. Tả hồi hộp, mừng chảy nước mắt, anh biết mình sắp thoát khỏi vũng bùn chết chóc.
Định nhìn đống tàu dừa nước mà mình vừa chặt, ước lượng dư rồi, anh bỏ dao, phụ Phương ném tàu lá dừa làm phao cứu Tả.
“Ảnh sống chắc!” – Định nói. Phương quay lại nhìn Định gật đầu cảm ơn. Định quay đi, không dám nhìn vào mắt Phương, anh cúi xuống túm hai đầu ngọn dừa rồi cột siết chúng lại với nhau. Mỗi tàu lá dừa dài ba bốn mét, cột nối hai tàu dừa lại cũng dài trên sáu mét, đó là “sợi dây” bền chắc để anh chuẩn bị quăng ra kéo Tả vào.
Khi Tả nắm được đầu tàu dừa mà Định quăng ra, những cái giật nhẹ rồi từ từ mạnh như nối liền sự sống. Phương hối hả phụ Định nắm tàu dừa kéo Tả vào, giờ đây gần như cả thân hình trơn nhẫy bùn đen của Tả được hai người kéo trượt trên đám lá dừa nước. Chỉ vài cái kéo mạnh, bàn tay khỏe mạnh của Định đã nắm chặt cổ tay Tả và lôi tuột lên bờ.
Định nhìn Phương vừa mếu máo vừa vuốt bùn trên người Tả, anh buồn buồn nghĩ: “Mình thiệt không xứng với Phương…”
Định tiến lại, vỗ nhẹ vai Tả: “Anh nghỉ chút rồi tắm rửa nghe?… Giờ tui ra sông trước”.
Phương ngước lên nhìn Định tỏ dấu cảm ơn. Định lắc đầu cười, tính nói: “Em ở lại săn sóc ảnh nghe” nhưng lại thôi.
Định thả nhẹ thân mình xuống dòng nước sông Hàm Luông, nước sông mát rượi cuộn chảy mơn trớn và gột rửa những vết nhơ trên người anh, gột rửa những u tối trong đầu anh. Định thấy lòng khoan khoái, thanh thản nhẹ nhàng, anh vươn tay bơi sải một đoạn dài, rồi trở thế bơi ngửa. Định nhớ lại những động tác bơi mà Tả vừa dạy anh rồi mỉm cười. Ờ cuộc đời này… hơn thua nhau mà chi! Hơn người ta chỗ này thì người ta hơn mình chỗ khác…
Định nghĩ đến Phương: “Mình đã nhiều lần nói yêu Phương. Phương chỉ cười, sao mình không hiểu? Tại mình thôi! Dẫu có thắng trong cuộc thi bơi bữa đó thì mình vẫn không có Phương… Ờ! Không có chứ không mất. Không có Phương buồn chớ! Yêu đơn phương mà! Mà nghĩ lại, chuyện có hay mất Phương cũng không lớn bằng mất thể diện với bà con xóm làng. Chà! Sau chuyện này chắc bà con sẽ nhìn mình được được hơn…
Nhưng mình thấy mình không được!
May có Phương tới… làm mình tỉnh lại… Chính Phương đã cứu Tả – ông Trời xếp đặt cho họ rồi… Mình về trước thôi…”
Định vuốt ngược mái tóc sũng nước của mình ra phía sau rồi khẽ ngửa mặt, nghe sóng nước lăn tăn vỗ nhẹ bên tai, thấy sông mênh mông và trời rộng vô cùng!

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here