Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Phần mềm

Phần mềm

SHARE

RadioPlus.vn – Tiếng thở dài của Đông hòa tiếng gió phập phào ngoài cửa sổ.

Chuyện là, phần mềm HOX2, Đông đứng tên nhưng đưa về cho tôi lập trình. “Cơ quan nhiều người biết. Ngượng quá”. Hôm trước về quê, Đông buột miệng kể cho bố chồng tôi nghe. Ông cụ lạnh băng, buông câu: “Ngượng gì, ăn cắp đâu mà sợ”. Đông tái người, đầu gằm xuống, trông tựa ngỗng đội lá khoai.

 

– Anh viết, có mà thành rác chữ.

Tôi bĩu môi rồi với tay lên bếp tắt tạch nồi canh mướp đắng nhồi thịt. Ngoài đường, từng bụm bụi đất ném ràn rạt vào tường đầu hồi mỗi lúc có chiếc ôtô tải chạy qua. Căn nhà run như người bị trúng gió. Nhớ ngày nào, khi mới tốt nghiệp trường tổng hợp chuyên ngành lập trình là tôi xin ngay về làm việc ở viện máy cùng Tổng công ty với chồng. Không biết hồi đó có phải vì yêu nghề! Mà viện máy của Đông, ba năm chẳng có phần mềm nào ra giàng cả.

 

– Bố muốn mẹ thử nghề thôi. Điếc thì uổng.

Nói xong, Đông rúc mũi cù cù vào bụng cu Quy, khiến thằng bé cười nẩy cả người lên. Tôi yên lặng, nhìn chồng.

“Cây nhà lá vườn, chứ sáu triệu đồng bèo bọt, giá ở châu Phi cũng chẳng bói ra”. Nỗi buồn không đáng ở đâu bỗng rấm rứt lan trong tôi như có hàng trăm con mạt lần mần.

Dưới kia, sông ngầu ngầu máu cát.

Mặt trời đã tắt hừng, bởi đám mây trở mưa đang liếm dần từ đây tới.

Ngồi trong nhà, tôi bắt đầu nghe rõ tiếng Vờ kéo về, dàn dạt mé bờ đê.

 

*

 

– Chú cho cháu cái thiết kế hệ thống.

Đông thập thò mãi ở cửa phòng ông Quảng. Hơi lạnh của chiếc điều hòa nhiệt độ 18000 BTU loang dịu góc hành lang. Mùi nước hoa xịt phòng thoang thoảng, khiến chồng tôi nhẹ bẫng người.

 

– Thiết kế gì? Phần mềm cần gì phải hệ với thống.

Chết cha. Ông Quảng lại phán không cần bản thiết kế hệ thống mới gay. Mặt Đông bạc phệch như tờ giấy ăn, chuyền dần sang dừ đỏ. Anh đứng như trời trồng, dũi mãi mũi giầy muốn thủng tấm thảm chùi chân mà ông Quảng chẳng gọi vào, cũng không đuổi ra. Con chim sẻ mắc kẹt từ hôm qua trong hành lang kính, cứ bay loạn xạ, bỗng lao phịch vào vai Đông, làm anh giật bắn người.

Trấn tĩnh một hồi rồi Đông cũng liều hé mắt nhòm vào. Hoảng hồn. Trong phòng, ông Quảng đang gập mình lên màn hình máy vi tính. Đông thoáng nghe thấy gì chiu chíu như tiếng va chạm binh khí kim loại. Chết cha, đây là trò chơi game Võ lâm truyền kỳ. Giời ơi. Không có lẽ ông Quảng tiêu khiển thứ tào lao này trong giờ hành chính. Sếp bộn việc cơ mà?! Bên trong, ông Quảng vẫn đang say máu phóng ngựa, vung đao, vẻ mặt đầy căng thẳng và chắc chắn sếp không còn nhớ Đông đang chờ bẹp dí bên ngoài. “Chuồn thôi”- Đông lắc đầu ngao ngán. Anh nhón dép khỏi cửa phòng Viện phó. Trời bỗng kéo mây đen. Đông ngó xuống sân, ái ngại. Chiếc xe máy wave tầu của anh dính tí mưa là không thể nào nổ máy được!

 

Nguồn cơn chuyện thụt thò trước cửa phòng viện phó là việc Đông muốn “truyền” lời vợ tới chủ nhiệm dự án điều tra cơ bản HOX. “Phải có mô đun phần mềm, mới bắt tay lập trình được”. Tôi giải thích tam phen tứ bận, Đông mới vỡ vạc cái gọi là sơ đồ thông tin đầu vào, thông tin đầu ra của phần mềm HOX2. Rồi giỗ đầm, tát hậu tôi đôn đáo gặp “bên A” là nhóm HOX nhờ tư vấn thiết kế mô đun quản lý dữ liệu phần mềm. Thú thực, tâm trạng tôi lúc ấy thất vọng lắm về tính khả thi của phần mềm, tựa như người đang nhặt gió, ném vào gió… và đến hai tuần sau, cũng xong cái thiết kế hệ thống ban đầu. Đông lại cất bước tới cửa phòng ông Quảng, tất nhiên kèm cây thuốc lá 555 gửi mua tận sân bay. He he, hôm nay không thấy mùi nước thơm xịt phòng, cả hơi lạnh của chiếc điều hòa phả ồi ồi khi mở cửa. Có mùi dầu gió nồng nặc. Ông Quảng đang say rượu, đầu ặt ẹo. Ông không thèm nhìn nội dung bản thiết kế, chấm bút. Đông gập người đón tờ dự toán rồi quay người vọt ra cửa nhanh như con Giôn phóng qua bờ rào khi vớ được cục xương nhà hàng xóm.

 

“Chữ ký ông này lạ quá, tròn vo như chiếc xe lăn leo dốc”- Tôi liếc tờ dự toán Đông hý hửng về khoe. Thế là… lịch không thèm xé. Cu Quy tự xúc cơm ăn, đêm, bị bỏ lăn lóc bởi tôi và Đông phải dồn sức cụ thể hoá sơ đồ mức khung cảnh, sơ đồ mức phân rã để cho phần mềm làm được cái việc ông Quảng nôm na: “ấn chuột là biết số lượng máy móc tốt, xấu, hỏng hóc thế nào? đã bảo trì, bảo dưỡng hay chưa?” Ông sẽ ký rẹc lần nữa, tài vụ mới ok, đề xuất tiền… Ôi. Một trăm cái lý sẽ chẳng vui khi cái lý giản đơn của sếp không… “wan”.

Liếc ra cửa sổ, tôi phát hiện dưới lòng sông có quầng hoa súng nở xanh biêng biếc. Kỳ lạ, sông Hồng lại có hoa súng nở.

 

*

 

Ông Quảng thăng viện phó từ trưởng phòng kế hoạch nên đường đi ngõ tắt, việc thanh quyết toán các loại chuyên đề ông nắm chắc vì từng làm chủ nhiệm mấy chục đề tài trong Viện. Nghe chuyện, Đông phục lắm. “Chủ nhiệm một đề tài đã nhược người, thế mà…”. ở ghế chỉ đạo, có nhàn thì ông Quảng cũng phải quán xuyến được công việc chung chứ. “Quan trọng, là sáng tác vô khối sân bóng ảo, để cầu thủ như mình đá, ghi bàn” – Tôi ranh rảu, hài hước với chồng. Lạ thật, ngợp đầu chuyện vậy, mà ông Quảng vẫn đủng đỉnh, tướng tá lúc nào cũng phây phây, trán  nhây nhẫy bóng. Ngày đầu ông Quảng về Viện, tiếp xúc, ai cũng xít xoa: “Cơ quan nghiên cứu mà có người hào hoa thế. Cái gì cũng sâu, cũng thạo”. Tóc ông Quảng thì luôn bồng bềnh như mây xếp. Về mái tóc, nhiều người đã nhầm. Ông Quảng bị hói nặng, khéo vun mà được cái đầu giả, lọn có, búp có, chuẩn như lợp, cầu kỳ giống đầu văn nghệ sỹ.

 

“Thời sạch sẽ các cụ hói qua lâu rồi”- Tự tin về mái đầu đẹp, ông Quảng hay kháy khót, phân biệt mình với các vị giáo sư của viện. Nguyên nhân cũng bởi mấy năm nay, Hội đồng giáo sư luôn để tiếng trong các cuộc nghiệm thu đề tài khoa học. Các cụ hói toàn “nghiệm thu vô tội vạ. Trăm phần trăm”. Đơn vị nào đưa đề tài lên, đều “xét chọn”. Điểm thầu, bao, cũng cân. Chuẩn không cần chỉnh. Phong bì đã nhận, phải vỗ tay thôi. Không lẽ xẻn chữ “khen”, “tốt” là đằng khác. Chuyên đề sập xệ thì Hội đồng chấm “trung bình”. Có đủ thang để ghép. Mấy gã thất sừng không chức, không quyền lúc nào trõm được chuyện tò he, lập tức ngoác mồm gọi nhóm kinh viện này là “gà”.

 

Công việc hàng ngày bên viện máy của tôi… cũng nhàn! Thời buổi viết phần mềm lấy công làm lãi qua rồi. Qua như lời chào ở ngưỡng cửa. Các sếp thích duyệt mua hơn là đầu tư kinh phí cho “chuyên viên nội mới ra trường” viết. Giờ may mắn vớ cái HOX2 bên cơ quan chồng, mừng rơn như bắt được của vì mấy tháng nay, xoay mãi chửa ra tiền thay giác mạc cho ông nội cu Quy. Phần mềm HOX2 khái toán số tiền gấp mười lần nhưng chi rải rác, về tay mình vỏn vẹn còn sáu triệu. Thức đêm, thức hôm hai tháng rưỡi mới viết xong. Phim “Bỗng dưng…” trên tivi mấy đứa tre trẻ khen hay lắm, bận, cái romos điều khiển chẳng nhớ vứt đâu. Có điều tiền đến tay ít quá, xót như muối bỏ ruột lại tấm tức phải ký nhận HOX2 những bẩy mươi ba triệu để hợp thức giấy tờ. “Luật rồi” – Ông Quảng nói. Lãi suất hất lên giời chín mươi phần trăm, mà Đông còn thẽ thọt, luồn cúi mọm người ông Quảng mới cho lập trình. Gọi là sớt lộc. Đâu yên, nay ông Quảng dọa, mai móc mảy, rồi bắt nhập vào cơ sở dữ liệu một đống số má hổ lốn nhóm điều tra cơ bản thu thập trên bàn nhậu mấy chục địa phương về. Thế là hai vợ chồng tôi trằn mình thêm gần tháng nữa. Rủn người, nhớ lại, mặt chóng như hít bãi nôn “sản phẩm” của Đông hôm khao phòng nhận được hợp đồng! “Không khả dĩ thì chuyển đối tác, nghe”. Thỉnh thoảng, ông Quảng lạnh tưng. Giời ạ. Khả thi, ông ấy phát chệch là “khả dĩ”. Cái câu nói chệch chết tiệt khiến tôi và Đông lẩm nhẩm trắng đêm giải nghĩa…

 

Thằng cu Quy nói mê, rồi tủm tỉm cười. Tôi quàng tay, ấp má con vào bầu ngực thây nẩy, cương cương vì sắp đến ngày!

Hai tháng vừa rồi tôi đã mướt mát vãng qua phòng tài vụ, khi cân hoa quả, lúc kẹp cá trứng mua siêu thị, cả cái giường xếp để chị kế toán trưởng ngả lưng buổi trưa, gọi là tra mỡ pêđan. Kiểm đủ, sao vẫn thấy khô dầu. “Giá kể ông nội đừng chờ giác mạc nó già” . Tôi lại thoáng nghe Đông xít xoa. “Không biết có phải tại giếng làng!”.

Ngày bố chồng tôi mắc chứng đục thủy tinh thể, kèm mộng mắt kéo màng, Đông liên tục về giục cha đi chữa nhưng cụ cứ lần khần “để già hẵng khoét” – Mắt chứ đâu phải quả trong vườn mà chờ “chín già…”. Thực ra trong nhà, Đông nói chẳng có ai nghe,cầm như hắt nước ra sân gạch lúc nắng to, dù đứng chức cả. ở làng thế, lên nhà, tôi phải đóng từ cái đinh mắc màn. Nổ cầu chìđiện, cũng hàng xóm xem xem. Còn ở cơ quan, đương nhiên Đông cam phận hát bè… “Liệu, khi bé, anh có níu cành bàng khoắng chân xuống giếng đình?!” – Tôi lan man nghĩ rồi lẩm bẩm. Mắt ríu lúc nào không hay.

Bên ngoài,

Gió đêm đập đì đụp tấm giấy dầu che cửa chuồng gà.

Khào khào tiếng vạc lạc đàn rơi xuống đoạn sông nghẹn dòng quãng trên kia.

*

 

– ủa, em gặp ai?

Ông Quảng thẳng lưng, rời mắt khỏi màn hình máy tính.

– Cháu xin gặp chú.

Tôi bước tự tin qua cánh cửa bọc da, nặng chịch. Trên tay vung vẩy tập thuyết trình phần mềm HOX2.

– Gặp tôi?

Ông Quảng tỏ ra ngạc nhiên. Tôi nhoẻn miệng cười, cố hé chiếc răng duyên và cái lúm đồng xu. Ông Quảng dùn gối, ấn quả bóng xanh vào dây gánh. Màn hình kêu rộp… điểm thưởng 200.

 

– Cháu là Huệ, vợ Đông, chú ạ.

Ông Quảng đóng cái cúc thứ 2 chiếc áo véc mầu xám tro đang mặc. Rướn người, chìa tay về phía ghế sô pha. Mắt ông đánh ra cửa rất nhanh. “Cánh cửa lúc vào mình đã khép, mà lò xo tự động bao giờ chẳng kéo nó chặt chàng” – ý nghĩ lướt trong đầu tôi.

 

– Thế à. Tưởng bạn bên Vụ đối ngoại. Mình già lắm à?!

ánh mắt ông Quảng ánh lên. Tay ông vân vê quả đào bằng đá ngọc bích, nhìn phát ghét! Mà sao lại mang đào tiên lên bàn làm việc!

Mắt cười, mồm cười, mũi cười.

Trán ông Quảng nhẫy nhầy như có nắng đậu trên.

“Ông ta trẻ thật”- Tôi lại nghĩ. Ông Quảng buông quả đào đá, đưa tay lên ốp ốp mái tóc cứng đét vì gôm.

– Chú viên mãn chán. Anh Đông gọi vậy, nên cháu…

Tôi cười tin cậy. Ông Quảng còn dễ chịu hơn những gì Đông kể ấy chứ.

– Đông là việc của nó, mà thôi, tuỳ Huệ.

– Cháu đến báo cáo cái phần mềm HOX2.

– à, ừ, phần mềm.

Con chim sẻ bữa nọ bị lạc, suýt chết đói trong hành lang kính, hôm nay lại sa tới. Nó cứ chấp chới rồi lao mình bùm bụp vào ô cửa mé ngoài.

Biết bay mà còn lạc!?

 

*

 

– Em sao vậy. Mơ gì, nước mắt đầm đìa thế này?

Đông xoay tôi lại phía anh, vừa ầm ờ, mà mắt vẫn nhắm tìn tịt. Tôi đâu có mơ. Tôi lại rùng mình. Đã ba đêm rồi tôi khóc vì không thể quên cảm giác bàn tay đuồi đuội, mềm oặt, lạnh băng của ông Quảng luồn dưới eo mình.

Lão này mắc bệnh hoa liễu, không cơm cháo gì được nhưng thói gió trăng luôn ngời ngời trỗi dậy khi vấp mắt bất cứ người khác giới nào. Nghe đồn, có lần trà dư tửu hậu lão buột miệng tuyên bố với đàn em: “Bút của anh có thể viết đủ loại giấy”. Mỗi lần vậy, lũ đàn ông cấp dưới lão lại quay mặt, trõ vào tai nhau “Cái thân bềnh bệu kia có lên máy ép mía cả ngày cũng chẳng thể ra một giọt thứ nước tạo người quý giá đâu”. Hơn nữa, lão đang mắc chứng… biến dạng, của mình mà lão chẳng dám nhìn. Mấy tháng nay, đông tây y, chui lủi chữa hoài không khỏi. Cực nhất là tối tối phải nghĩ đủ mẹo, kiếm đủ cớ để cách ly bà vợ già nhưng lắm tiền, vàng.

 

“Chiều chú tí. Chú chỉ nhòm. Ôi cháu đẹp. Cháu có kêu, chẳng ai cứu lúc này”.

Nỗi sợ hãi cùng cực, sự khinh bỉ, dẫn đến cảm giác chai lì, tràn ngập trong tôi. Tôi nghe ùng oàng tiếng bom tấn dội từ xa. Rồi đôi mắt nhằng nhịt mộng thịt của ông nội thằng cu Quy cứ lồ lộ. Mặc kệ cho bàn tay những mỡ là mỡ, mềm oặt rờ rịt suốt quãng eo thân thể, dịch xuống… từ đầu đến chân tôi lúc này tựa bùn lã tã rơi khi vách rơm tuột nhứng.

“Thế đã xong chưa ông?”.

“Ôi, chú mệt”.

“ Mệt, còn ham!”.

“Cháu đẹp quá. Chú chết mất”.

“Tôi tởm”.

“Chú sẽ ký HOX2, mai bảo Đông làm các thủ tục thanh khoản”.

Lão Quảng bệt xuống nền nhà. Hốc mắt lão thấy hai dòng nước. Hô hô. Lần thứ hai tôi gặp lão khóc, một lần khi bố lão chết, lão đứng cạnh quan tài giơ tay cảm ơn mọi người đi quanh. Hồi đó tôi cứ tấm tắc, ông Quảng này thương bố ghê. Còn lần này…

 

Điều gì mơ hồ, trống rỗng, tan loãng, vỡ vụn trong tôi.

Tôi trố mắt trước đống thịt nhão nhoẹt như chum đất gặp mưa rào.

Cầm tờ kinh phí dự toán phần mềm HOX2 tôi bước khỏi cánh cửa nặng nề. Tuy trong lòng không hề có ý nghĩ phải giấu giếm ai tai nạn vừa rồi thế mà bàn chân tôi vẫn lặm lội tựa chân trộm, vụt qua cái sảnh hắt nắng chiều, nhảng vội bên gốc sung trụi quả,… nước mắt lưng tròng, tôi tức tưởi, rã rười suốt đoạn đường về nhà. Buổi chiều hôm đó, cơn mưa trái mùa thấu xương và gió như đình điệu; thằng cu Quy suýt chết ngạt trong áo mưa,… rồi ba đêm nay, tôi khóc thầm mà chồng không hề biết.

Bên ngoài, gió oang oác lùa vào gian nhà để trống rồi lượn lờ đớp mặt sông quãng xa xa, chỗ mấy đứa trẻ con nghịch dại sụt cát chết tuần trước. Mồ hôi tôi vã ra, bụng đau thắt tựa như đang bị co vắt thứ gì trong gan, trong ruột.

 

*

 

– Con mời thầy và các ông vào mâm.

Tôi khoanh tay, nháy chồng khi thấy Đông cứ phùng má diễn thuyết về cuộc cách mạng xanh bên ấn Độ cho mấy cụ đồng niên với bố chồng, sang tiễn bạn già lên thành phố khoét giác mạc.

– Em ngồi đây hầu thức ăn các cụ.

Giọng Đông khô tong, nghe khác mọi ngày.

– Thôi, để chị ấy xuống nhà dưới ăn.

Bố chồng tôi hừ một tiếng.

– Vâng. Con còn phải thu xếp mấy thứ vật dụng cho ông.

– Phải. Chị nhớ cầm cái gối bương. Không, tôi chợp mắt chẳng được. Chị đi.

Tôi lụt cụt bước vào trong. Mấy cô em chồng đang chờ chị dâu bên mâm cơm dưới nền đá hoa rời rợi.

 

Căn nhà này cũng mới làm lại. Nguyên do là đầu năm kia, nhân lúc các con tề tựu, bố chồng tôi tuyên bố “Cuối năm tôi sửa nhà”. “Chuyện nhỏ, thầy”. Đông buông câu gọn lỏn. Tôi nhoài người bấm mạnh vào bàn chân chồng. Đông ngó sựng vợ. Mặt anh vểnh lên: “Em này. Nếu tiện, ta xây lại luôn”. Tôi cúi xuống, kịp chứng kiến ánh mắt sắc lẻm của mấy cô em chồng. Về nhà, tôi tấm tức suốt đêm: “Mình là cả, nhưng nghèo. Sửa nhà cho ông, lấy tiền đâu?”. “ừ mà. Anh cũng phải thể hiện”. “Cái nhà xây từ lâu chắcrã rồi… còn đập bể nước cũ ra… bẩy tám chục triệu chứ chơi”. “Thì, để anh tính”. “Giời ơi”. Tôi như cây nước đá bị dòng nước nóng xuyên tâm. Bốn tháng sau, mấy anh chị em cũng sửa xong cái nhà cho cha. Tổng kết kinh phí, vợ chồng tôi lo nhiều nhất. Mấy chỉ vàng hồi môn bay theo xi măng, vôi cát, gạch lát nền. Cả mười mấy triệu vay lãi cao.

Cây nước đá thủng toang hoác không biết lấy gì hàn!

Chỉ có Đông được mẻ vênh vang với xóm với làng.

 

*

 

Mãi rồi, tôi cũng điều được cậu em họ lái xe tắc xi về chở bố chồng lên thay giác mạc. Ngày nhập viện, ông cụ xúng xa xúng xính trong bộ cánh lụa tơ tằm tôi vừa sắm, như VIP trong cái buồng bệnh tự nguyện này. Tất nhiên, giác mạc thay cho ông phải loại đắt tiền nhất. Việc xếp lịch mổ theo đó cũng thuận lợi. Ngày bố chồng tôi lên bàn mổ, ở cơ quan Đông thay tôi đề mô phần mềm HOX2 trước Hội đồng nghiệm thu, bởi các loại giấy tờ đều do anh đứng tên. Trong bệnh viện, mỗi mình tôi chân nam ốp chân chiêu. Hình như bố chồng tôi cũng biết mọi người tưởng con trai mình “bự” nên ông chẳng sốt sắng sự có mặt của Đông. “Nó làm được gì, chỉ mồm thôi”- Câu cửa miệng mỗi lần nhắc đến cậu quý tử trưởng họ Cao Tuấn nhà ông.

 

*

 

Phòng nghiệm thu đề tài, bóng điện vàng nhòe. Rèm buông. Trang trọng.

Cà phê đen, cà phê nâu, cà phê đá.

Mận Mỹ, táo Mỹ, nho Mỹ, bưởi da xanh.

Đông sụng sịu trong bộ comple quá khổ may khi còn học ở nước ngoài. Rụt rè, e hè, hắng giọng:

– Thưa hội đồng, HOX2 nhằm quản lý dữ liệu từ dự án điều tra cơ bản HOX. Phần mềm tối ưu về kiết xuất thông tin đầu ra. HOX2 thực thi chớp nhoáng các phép tìm kiếm, kể cả toán tử, toán hạng, hay trả lời câu hỏi động, hỏi sâu. HOX2 gồm 4 mô đun…

Những gì tôi dặn, Đông nhại rất thuộc bài.

Ông Quảng vít mico, cắm vào cái miệng hôm qua ông mới đắp chín chiếc răng sứ, chi hết mười bốn triệu đồng.

 

– Mời Hội đồng đặt câu hỏi về tìm kiếm.

Khắp mặt hội trường. Ông Cầu, cô Thưởng là trưởng các ban trong Viện, có mặt từ sớm. Ông Chang người Đài Loan, đại diện công ty Giao Long được mời riêng, giờ mới phụng phiệng bước vào cửa.

– Ghét. Đồ chim lợn.

Toán vấu buông câu, như kiến gáy. Mặt ông Quảng thoáng sạm. Hai phóng viên tờ tin nhanh của Viện, ống kính dài ngoằng trước bụng, đi lại vênh vang. Nghiêm trọng. Tất cả khách mời; thành viên hội đồng, được ông Quảng chọn và lệnh cho Đông đưa ý kiến phát biểu tham luận trước cả tuần.

– Viện phó chu đáo thế, chả trách tém phần to.

Toán vấu lại xổ vào tai Đông. Chỉ ngại ông Khả trưởng phòng đo lường, mệnh danh tà vẹt, là “mười phần trăm”cứng đơ các hội nghị nghiệm thu đề tài của Viện. “Qua được, coi như xong” – Trước lúc họp, ông Quảng nhắc Đông.

 

– Ông Khả hoạnh họe, liệt, ai dám ký nghiệm thu.

Vấu lại xì xòe.

Lúc đầu, ông Quảng mời ông Vở. Ông Vở có biệt danh là “Bát sách”, vì nghiện tổ tôm, miệng lúc nào cũng tía lia hơi men. Hôm qua, không hiểu sao Viện trưởng đổi danh sách mời, ông Vở thành ông Khả. Mắt ông Quảng lộn tròng, nhưng mồm bặm tựa dính hồ. Biết sao, có mà nhổ bọt lên giời. Từ đầu buổi tới giờ, ông Khả chưa có ý kiến gì. “Chắc khả dĩ. à, khả thi thôi”- Đông nghĩ bụng rồi thở phào khi phép toán tìm kiếm, một thành viên đưa ra được Đông ấn chuột. Tiếng vỗ tay ràn rạt. Ông Quảng đứng lên:

– Ngoài tính năng lọc nhanh các vị vừa chứng kiến, HOX2 còn có thể mịn sâu, vượt trội những phần mềm các nước trong khu vực.

– Anh Quảng nói rõ hơn.

Ông Khả lên tiếng.

– Thí dụ, khả năng tìm kiếm rộng. Thuật ngữ lập trình gọi là tráng kính.

–  Đề nghị nói cụ thể và đề mô trước hội đồng.

Ông Khả lại nghiêng người, hắng giọng. Ông Quảng đưa hai tay lên ốp tóc. Hớp ngụm nước khoáng thật to, ông Quảng trịnh trọng:

– HOX2 xử lý được hết các bài toán về tính hệ thống, tính phù hợp, cả tính đồng bộ nữa, không kể chủng loại phương tiện mà viện đã trang bị cho các địa phương nhiều năm nay. Anh Đông tác vụ đi.

Đông đang mơ màng ngó hành lang kính dài trước cửa phòng ông Quảng. Sao con chim sẻ mải chơi trò gì mà lạc đến nỗi chẳng tìm thấy đường ra?

ánh mắt Đông mơ màng.

Các khuôn mặt thành viên Hội đồng khoa học những thịt là thịt chập chờn trong ánh điện vàng.

Đông cứ nhìn mãi cái cà vạt đỏ nhễ nhại như máu chảy từ cổ ông Quảng xuống đến cạp quần, rồi anh giật thột người bởi rõ ràng bắt gặp mình vừa bị ảo giác. Đông dụi mắt. Cà vạt của ông Quảng mồn một mầu mỡ gà. Lắc lắc đầu mấy cái, Đông tỉnh dần ra.

– Dạ thưa, tác vụ gì ạ?

Ông Quảng bạnh hàm.

Đông lúng túng rê chuột, máy tính bỗng tắt phụt. Màn chiếu Prozector hiện lên dòng chữ No sign (Không có tín hiệu).

 

Không khí buổi nghiệm thu đặc nghẹt. Mặt ông Quảng đỏ ăng. Còn khuôn mặt Đông tái dại, bàn tay sũng sĩnh mồ hôi.

– Lưỡi để tủ lạnh à? Gọi ngay cho vợ cậu. Phần mềm không mịn thì lĩnh giấy thôi việc.

ở bệnh viện, ca ghép giác mạc cho bố chồng tôi đạt kết quả “tuyệt vời” như lời bác sỹ trưởng kíp mổ nói. Đã lâu mới có ca, đường rạch đẹp vậy. Bố chồng tôi đang thiêm thiếp khi thuốc tê chưa tan hẳn.

Chuông điện thoại reo. Báo tin buổi nghiệm thu thành công đây. Tôi đứng dậy, mắt bỗng hoa. Từ sáng đến giờ chưa có gì vào bụng. Tiếng chồng tôi trong máy hốt hoảng:

 

– Huệ à. Hỏng hết rồi. Chú Quảng bảo em về Hội đồng ngay.

Quầng sáng vàng hình cánh cung lại nhoáng lên trước mắt. Lần này rộng và nhiều tán sắc hơn. Tôi hỏi Đông:

– Sao thế anh?

– Anh không thể đặt lệnh tìm kiếm không phù hợp được.

– Mã nguồn đâu có dữ liệu này.

– Em ơi, chú Quảng nói phải tìm, không thì bẩy mươi ba triệu…, rồi công việc của anh.

– Giời ơi.

Tôi bật tiếng kêu. HOX2 không làm được những điều ông Quảng đòi. “Mô đun tìm kiếm dựa vào các trường mẫu phiếu điều tra, thoả mãn phép toán OR định tính do phấn khích ông Quảng ợ dại thì phần mềm này sẽ có giá triệu USD và Huệ nhà mày thành lập trình viên ở Silicon!*”. Giọng Toán vấu rin rít xòa vào khuôn mặt như cháo vữa của Đông.

– Giời.

Đông thốt kêu.

Tôi run tựa trúng gió độc.

Hành lang bệnh viện nhòa như ai hắt toan vẽ lên tường.

– Chị Huệ đâu, pha cho cốc sữa.

Tiếng bố chồng tôi váng dọc mấy căn phòng.

–  Đồ nợ.

Cúp vội điện thoại tôi còn nghe thấy câu chửi của ông Quảng eo éo trong ống nói.

“Làm mịn thế vẫn chưa xứng sáu triệu đồng hả ông Quảng ơi?!”.

Tôi mệt mỏi trân trối nhìn cái buồng hậu phẫu xa lạ. Bố chồng tôi như Tây lai mới đấy mà đã kéo gỗ khình khịch. Tôi nhón chân múc một thìa sữa bột vào cốc. “Thứ nhất đau mắt, thứ nhì nhức răng”. Quai hàm bố chồng tôi trễ tận yết hầu, thỉnh thoảng lại máy, máy. Tôi khẽ ấn chiếc khăn bông cho miệng ông khép lại, rồi cóm róm ngồi xuống mép giường. Vất vả, buồn tủi dâng nám gương mặt, dồn vào khóe mắt tôi cay xót.

 

Thằng cu Quy theo cô em chồng ào vào buồng bệnh. “Mẹ thương ông nội à?” Thấy ông nội nằm thẳng rẵng, băng kín mặt, mắt mẹ thì rơm rớm, nó lại thỏ thẻ vào tai tôi: “Con cũng thương ông nội”. Thằng bé vươn tay kéo đầu mẹ ngả vào ngực mình. Không chắc cái ức đầy đặn, tròn trịa của con có là chỗ tựa lúc này, nhưng tôi không thể đặng đừng vì chỉ chút nữa thôi, tôi sẽ quỵ xuống

_________________

* Thung lũng công nghệ cao của Mỹ

Tác giả: Phan Đình Minh

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here