Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Nụ cười bí ẩn

Nụ cười bí ẩn

502
0
SHARE

Tôi đang ngắm những con đò ngược xuôi trên sông Hàn thì điện thoại reo. Đầu bên kia, giọng nói trong vắt:

– Anh đang làm chi đấy?

– Đi dạo trên sông bờ sông Hàn nè!

– Anh đi với ai thế?

– Một mình chứ với ai!

– Thế  cho em đi cùng với được không?

– Em chỉ thích nói giỡn hoài! Em ở xa cả trăm cây số!

– Không đâu, em đến ngã ba Huế rồi nè. Anh đón em nhé!

Tôi định hỏi thêm vài câu nhưng Thủy Nguyên đã cúp máy. Cô bé ra đây làm gì? Chẳng lẽ đi công tác, hôm nay cuối tuần mà. Thôi thắc mắc lm gì. Tôi bèn lại chỗ gởi xe, lấy xe máy đi đón.       

Tôi gặp Thủy Nguyên khi đi thăm Hòn Kẽm Đá Dừng. Chúng tôi cùng đi trên một chuyến ghe phiên chở đến mấy chục người, vui không thể tả. Lúc đi, mọi người mang xuống ghe bao nhiêu là trái cây mua ở chợ Trung Phước. Trái cây chợ Trung Phước được lấy từ làng Đại Bình, mà trái cây của làng Đại Bình thì ngon hết biết. Dù là đất miền Trung nắng lửa nhưng ở đây trồng được đủ loại cây trái của Nam Bộ, cả xứ lạnh Đà Lạt hay Sapa. Chôm chôm, sầu riêng, măng cụt… đủ cả. Nhưng ngon nhất vẫn là đặc sản vùng núi  miền Trung: bòn bon. Trái bòn bòn chua chua ngọt ngọt ăn quên thôi. Cả đồn vừa ăn trái cây vừa đàn hát vang cả một khúc sông rộng.

Thích ngắm cảnh sông nước hơn, tôi ra mũi ghe, bắt chéo chân ngồi nhìn những rặng tre xanh ngút ngàn hai bên bờ sông Thu Bồn. Ghe chui qua cây cầu Nông Sơn, cây cầu thương mến do tình thương của người dân khắp nơi đóng góp sau khi mười tm em học sinh bị chìm đị. Phía xa xa là ngọn núi Cà Tang cao vút, nơi thi sĩ lng du Bi Gingmột thời cơm gĩi mo cau chăn d. Kia là bãi bồi Đông An cát cao ngất, còn đây Tí lở Tí bồi. Tí lở là sườn núi, Tí bồi bãi cát vàng mênh mông. Giữa miền trung du nhưng có những ngôi làng ghe sống trên sông nước. Trên mấy bãi cát trắng có những túp lều tạm nho nhỏ. Những đứa trẻ chạy nhảy trên cát, nô đùa, chơi trò nhảy dây, trốn tìm… Chiều xuống người ta cặp ghe vào bãi bồi để nấu nướng. Có bà cụ chỉ tấp ghe vào chỗ khuất tránh gió thổi lửa nấu cơm, khĩi bếp l l mặt nước quyện với sương chiều bng lng. Cảnh nghèo đơn sơ trông đến se lòng. Nhưng nghèo mà sao thấy yên bình quá! Những cô gái ra sông gánh nước tưới bắp, gánh nước về nhà, trước lúc về tiện thể  tắm ngoài sông, cứ để quần áo mỏng ướt dính da. Địn gnh trĩu vai, dấu chân in trên cát, bóng gầy đổ dài trên cát. Hai bên bờ sông, những triền bắp xanh mát mắt. Bắp đang trổ bông, hương bắp ngây ngất. Tôi chợt nhớ câu hát ru em của mấy đứa nhỏ hàng xóm thuở nào: Chèo ghe bẻ bắp bên sông / Bắp chưa có trái bẻ bông đem về…

– Sao anh ngồi có một mình?

– Anh ngắm cảnh. Mấy khi được ngắm cảnh tuyệt đẹp như thế này!

– Anh lãng mạn quá ha! Anh ở xa tới phải không?

– Cũng không xa lắm đâu. Qua bên kia đèo là tới làng anh – tôi chỉ tay về hướng đèo phía đông – em có biết làng Gia Cát không?

– Gia Cát? Em cũng ở làng ấy!

Tôi tròn xoe mắt. Cô bé cũng ở làng mình? Sao mình không biết ta? Tôi cố vắt óc. Chịu. Tôi nhìn cô bé một lượt từ đầu đến chn, bn chnthon di trắng hồng; ngĩn chn cũng thon di trắng hồng, mềm mại… Ở làng mình có cô gái đẹp thế mà mình lại không biết, tệ hết sức tệ!

Nhưng đầu ĩc tơi liền chống chế. Tơi đi xa, lâu lâu mới về quê chơi vài ngày, khi về đi thăm lại bạn bè cũ và bà con cũng không hết, nói chi biết thêm ai. Mà tôi chỉ biết lớp lớn tuổi hơn mình thôi, lớp nhỏ hơn nữa thì chịu thua.

– Anh xin lỗi,  nhà em ở xóm nào?

– Em là con út của chú Năm xóm Cây Khế đó anh!

Xĩm cy khế! Tơi nhớ ra rồi. Xóm này trái ngã đường nên mấy khi tôi qua lại. Nhưng ai chứ chú Năm thì tôi không sao quên được. Cái chú mà thường cắt tóc cho tôi lúc nhỏ. Nhà chú xa nhưng chú hớt đẹp nên con nít xóm tôi rủ nhau qua nhà chú hớt. Tôi cịn nhớ khi qua nhà chú Năm có thấy đứa con gái tóc lơ thơ vàng hoe như râu bắp, duy chỉ có đôi mắt là sáng và đen như hai hột nhãn. Chắc là cô bé này chứ ai vô nữa. Bây giờ đã trở thành một thiếu nữ đẹp mặn mà thế này!

Chiều tà, tôi cùng đoàn người vượt đèo. Tơi chạy xe một mình nn rủ Thủy Nguyn cng đi cho vui. Thủy Nguyên không đi bằng ô tô của cơ quan nữa mà cùng ngồi xe máy với tôi để ngắm cảnh. Tôi đi sau cùng và đi chầm chậm. Mọi người cứ lao vút lên đèo rồi biến mất, chỉ còn hai đứa tôi. Thật vắng vẻ. Đến đỉnh, xe đang chạy ngon ơ, tôi cho xe chạy thật chậm rồi dừng lại.

– Vụ gì á? Vụ gì á?

Tôi không trả lời. Sao cứ nghĩ xấu cho con trai hoài! Tôi chống chân đứng im ngắm cảnh từ đỉnh đèo Le thơ mộng, rất chi là thú vị. Tiếng chim núi ríu rít. Núi rừng hoang sơ xanh bạt ngàn. Cũng thật lạ, hai con suối cùng xuất phát từ đỉnh ni Hòn Tàu nhưng một dòng đổ về hướng tây là nước nóng Tây Viên cịn dòng kia đổ về phía đông là dòng suối Nước Mát hiền hòa.

 

bau-lung-tung-khong-gio-truyen-tinh-yeu-doc-truyen-dem-khuya=nghe-blog-radio

 

Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng liếm trên lưng sườn núi, tắt dần trên những cánh đồng la xanh đang thì con gi với con đường quanh co đẹp như bức tranh thủy mặc. Cảnh đẹp mà ngày xưa nhà thơ Khương Hữu Dụng đã từng dừng chân mở quán nước lưng đèo để nuôi hồn thơ.

Nắng tắt, tiếng chim núi gọi bầy, sương ni l l đỉnh đèo. Thủy Nguyên ngồi sau không nói gì, hình như là mắc cỡ với câu nói ban nãy. Đèo lộng gió. Cái gió se lạnh trong sương chiều. Tóc Thủy Nguyên cứ cứa vào mặt khiến tôi không cầm được lòng mình.

– Cho anh mượn cái tay!

– Mượn làm chi?

– Cầm!

– Lạ lắc mà cầm!

Tôi không nói nữa mà thò tay ra sau, nắm lấy tay Thủy Nguyên. Bàn tay trong gió lạnh ngắt. Thủy Nguyên giật tay lại nhưng không rút khỏi được bàn tay khỏe mạnh của tôi nên cứ để yên. Bàn tay ấm dần lên rồi nóng bừng. Má Thủy Nguyên áp vào vai tôi cũng nóng bừng.

– Anh cầm lái hai tay đi, đến khúc cua rồi kìa!

– Té thì té chung, lo gì !

Tôi vẫn cầm tay Thủy Nguyên nhưng cho xe chạy thật chậm, thật chậm. Chậm thế mà Thủy Nguyên cũng sợ, cứ  ôm eo  tôi cứng ngắt…

*    *   *

Ở phố tấp nập, Thủy Nguyên đâu dám ôm tôi như vậy! Tôi đưa Thủy Nguyên đi ăn nghêu sò ốc hến ở bờ sông Hàn, sau đó mới đi dạo. Nghe nói bên bán đảo Sơn Trà đẹp lắm, tôi hỏi đường rồi chở Thủy Nguyên ra đó. Lượn quanh bờ biển một vòng, gió biển mát rượi, đến bãi cát trắng thì tôi dừng xe lại, ngồi uống nước dừa ngắm biển mà chẳng nói gì với nhau, đến khi sóng biển cao dần, bọt nước bắn lên tận chỗ ngồi mới giật mình nhìn đồng hồ. 10 giờ rưỡi, phải về vì Thủy Nguyên còn phải đến nh cô bạn trên tận Hòa Khánh. Xe mới qua cầu Sông Hàn có một đoạn thì tiếng nổ lụp thụp như hụt hơi rồi từ từ dừng lại. Xuống kiểm tra, hết xăng. Cây kim xăng của xe thằng bạn bị kẹt, xăng cạn mà kim vẫn báo đầy. Tôi dắt, Thủy Nguyên đẩy một đoạn khá xa mới có chổ bán xăng lẻ. Đến ngã ba Huế đã 12 giờ kém. Thủy Nguyên gọi điện mấy lần cho bạn đều không có tín hiệu. Có lẽ cô bạn đã khóa máy và ngủ mất rồi. Bây giờ thì biết ngủ nơi đâu? Con trai lăn lóc đâu cũng được, con gái tìm chỗ ngủ thật là khó quá. Không còn cách nào khác tôi phải chở Thủy Nguyên tìm khách sạn cho cơ nghỉ qua đm.

Trúng mấy hôm diễn ra hội chợ hàng Việt Nam – Lào – Thái Lan, đi đến gần chục khách sạn mới cĩ mộtphòng trống. Gởi xe rồi mang giỏ xách lên tận lầu 4, chân tôi mỏi rã rời, lại qu buồn ngủ. Nhưng tôi phải đi gần chục cây số nữa mới đến nhà thằng bạn để ngủ nhờ. Tôi gọi trước cho nó. Chuông réo hoài mà không ai bắt máy. Thôi rồi, nó cài chế độ rung chứ không để chuông. Giờ này chắc nó cũng ngủ co giò từ lu, cuối tuần uống vô mấy chai, ngủ say có sóng thần từ vịnh Đ Nẵng đổ vô nó cũng không hay.

–  Thôi cho anh ngủ lại đây sáng mai anh đi sớm, được không?

–  Được, nhưng chỉ có một chiếc giường, anh phải nằm dưới đất !

Dưới đất cũng được, miễn l cĩ chỗ ngủ. Trời lạnh, tôi lấy tấm chăn đắp rồi nằm thẳng cẳng, ấm ru ru. Thủy Nguyên tắm rửa bằng nước nĩng xong, lên chiếc giường nệm dày trải vải trắng muốt. Cô nằm được một lát thì kéo chiếc chăn tôi đang đắp:

–  Lạnh quá, không có mền em ngủ không có được!

– Có một chiếc thì làm thế nào? Hay là chúng mình đắp chung? Thôi chúng mình đắp chung nhé!

Khơng nghe Thủy Nguyn nĩi gì, khơng nĩi gì tức l đ đồng ý. Tơi leo lên giường nằm. Thủy Nguyên lấy vội chiếc gối để giữa và cấm tôi không được quay mặt vào trong. Hai chiếc lưng cũng không được chạm nhau. Ai vi phạm sẽ bị phạt. Tôi chưa nghe Thủy Nguyên nói sẽ phạt gì thì mắt tôi đã díp lại, không còn biết trời trăng mây gió gì nữa.

Tôi đang ngủ ngon thì có gì đó chạm vào hông khiến tôi tỉnh giấc. nh đn ngủ mu hồng hồng thơ mộng. Quay lại, môi tôi chạm đôi môi mềm mại. Lòng rạo rực, tôi hôn Thủy Nguyên một nụ hôn thật ngọt. Thủy Nguyên cũng đáp lại bằng một nụ hôn thật ngọt. Bản năng đn ơng trỗi dậy, bàn tay vụng về vuốt ve đôi gò má, mân mê cái cổ thon dài rồi nong dần xuống, mở cái cúc áo. Tôi trườn qua khỏi cái gối lúc nào không hay. Đôi vòng tay tôi ghì chặt, tôi cũng được ghì chặt, hơi thở càng lúc càng gấp. Bàn tay đang chu du thì Thủy Nguyn ku ln:

– Dừng lại!

– Sao vậy?

– Anh có… yêu em không?

 

tai-sao-anh-mat-anhlanh-lung-nhu-vay-truyen-tinh-yeu-blog-radio-tinh-yeu

 

Câu hỏi làm tôi giật thót. Tôi lấy lại bình tĩnh bằng cách hít thật sâu rồi thở chậm, đều. Tôi mở mắt nhìn Thủy Nguyên. Cô cũng từ từ mở mắt nhìn lại tôi. Nếu trả lời không thì tôi sẽ làm cho Thủy Nguyên buồn. Nhất định là vậy. Nếu trả lời có là tôi dối lòng mình. Tôi đã yêu một người, một người mà tôi chưa được cầm tay, mấy năm rồi tôi cũng chưa gặp mặt nhưngtôi cứ nhớ cứ thương, cứ chờ đợi và tin tưởng dù rằng chưa có hứa hẹn gì với nhau. Mà sao tôi lại hôn một người con gái mà tôi chưa yêu thế này? Tôi vừa hôn một cô gái mà chỉ mới thinh thích bởi vẻ đẹp đằm thắm, cách nói chuyện thông minh và hài hước. Tôi luôn dặn với lòng mình là sẽ dành nụ hôn đầu đời cho người mình yêu kia mà. Tôi thấy mình có lỗi với mình, với người mình yêu. Tôi chợt nhớ lại lời cô ấy: “Nếu chỉ một việc nhỏ anh làm cho em buồn thì coi như những gì từ trước đến nay anh có làm cho em vui đến mấy cũng bằng không…”. Tôi không muốn mất người tôi yêu, tôi không thể làm cho người tôi yêu buồn. Tôi không muốn người tôi yêu giận. Tôi tự hỏi có phải Thủy Nguyên dễ dãi quá hay không? Tôi lại không ưa người dễ dãi. Dễ dãi với mình thì cũng dễ dãi với người khác thôi. Nhưng với sức mạnh của một người con trai thì liệu một cô gái chân yếu tay mềm kia có không dễ dãi có được không? Câu hỏi ấy càng gợi thêm trí tò mò và kích thích sự khám phá nơi tơi. Thế m giờ đây chỉ  có tôi v  Thủy Nguyn trên chiếc nệm trắng muốt và êm ái trong một căn phòng đã khóa cửa trong ở một thnh phố xa, không thể có người thứ ba nào biết được. Và tôi không là thánh, tôi chỉ là một đứa con trai bình thường, cũng đầy tò mò và khao khát! Sáng sớm mai tôi lại đi rồi và sẽ đi rất xa, chắc gì sau này có dịp gặp lại Thủy Nguyn, càng không thể có cơ hội bằng vngnằm cùng với cơ trn chiếc giường trải nệm trắng muốt như thế này một lần nữa. Ngón tay tôi đưa lên  môi lúc nào không hay. Tôi dằn lòng, không thể, nhất định không thể! Tôi nghiến hai hàm răng, cắn phải ngón tay đau điếng, một lúc sau nghe người mình dần dần hạ nhiệt.  Rồi tôi thì thầm.

– Nếu là có?

– Thì em sẽ là… của anh!

– Nếu là không?

– Không yêu mà như thế này, hả?

Thủy Nguyên giận dỗi đẩy một cái thật mạnh làm tôi lăn tròn. Đột ngột tự ái của tôi bng lên, sức mạnh của đứa con trai trỗi dậy. Tôi chồm lên cô như hổ vồ mồi. Cơ chống cự yếu ớt được một lc sau đĩ chn tay mềm nhũn, mồ hơi rịn ra lấm tấm thơm ngai ngi, cả tấm thn trắng ng nĩng hơi hổi. Tơi sẽ dng hết sức chiếm cơ ngấu nghiến. Nhưng tôi lại kịp đưa ngón tay lên miệng cắn thật đau. Thật trớ trêu! Sao người nằm đây không phải là người tôi yêu để tôi nói lời yêu thương ngàn lần, để tôi không phải kìm nén sức trai, để rồi tới đâu thì tới! Sao lại không phải chứ? Sao lại không phải chứ! Tôi càng nhớ người yêu quay quắt. Tôi cắn tay thật mạnh một lần nữa rồi nằm yên cho cơn đau tan lan tỏa khắp cơ thể. Khá lâu, chợt có ngón tay mềm mại gi gi vào lưng tôi.

– Bộ nhớ người yêu à ?

Tôi không quay lại mà chỉ gật gật đầu.

– Chứ người yêu anh ở đâu, xa lắm hả?

– Xa lắm. Xa mà anh không bao giờ gặp được. Anh xin lỗi em. Anh không muốn lừa dối em (tôi biết rằng trước một người con gái mà nói về một người con gái khác là thằng ngu nhất trần đời nhưng không hiểu sao miệng tôi cứ nói, không dừng lại được), anh càng không muốn dối người anh yêu. Người ấy đã lâu rồi anh chưa gặp mặt, anh cũng chưa được cầm tay, chưa một lần hẹn ước nhưng anh luôn nhớ luôn thương và anh sẽ chờ cô ấy suốt đời…

– Hoang đường, thật là hoang đường!

Thủy Nguyn cười mỉm. Tôi cũng nghĩ là hoang đường. Tôi ước là hoang đường. Tôi muốn quên đi lời dặn của cô ấy để bây giờ khỏi phải cắn mãi ngón tay đau! Nhưng biết phải làm sao bởi tình yêu bắt nguồn từ nhiều thứ, trong đó có cả niềm tin…

*    *   *

Sáng ra khi xuống trả phòng, cô nhân viên khách sạn nhìn chúng tôi cười cười đầy tình ý. Chúng tôi nhìn nhau cũng cười cười. Không ai biết chúng tôi cười gì. Chỉ có ánh đèn trần phòng 404 mới biết

TRƯƠNG ANH QUỐC

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here