Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Nhà văn già và củ sâm trẻ Phi Châu

Nhà văn già và củ sâm trẻ Phi Châu

SHARE

Mít tơ Khồ đã hưu nhưng nhà gần nên vẫn thường tới cơ quan. Mỗi lần đến là ông xộc thẳng lên tầng hai, vào phòng đầu tiên khen oang oang cái truyện ngắn mới in của Tổng biên là đỉnh cao, sang phòng thứ hai gật gù bảo câu thơ của Phó tổng biên đã in từ vài năm trước là tuyệt bút. Xong “lệ phí bến bãi”, Mít tơ Khồ rảo dọc hành lang, hết ngó xuống rồi lại ngước lên. Tầng ba, chỗ của đám nhà văn hoi, cái bọn hễ mở miệng nói chuyện văn chương là kêu mới mới, khác nào ngầm chê văn Mít tơ Khồ là cũ. Ghét lắm! Thế nên Mít tơ Khồ quyết định xuống tầng một tán dóc với các em hành chính trẻ đẹp một chặp rồi về.

[jwplayer mediaid=”4785″]

Thế mà một ngày phòng tôi có tiếng đá cửa bùm bùm. Mít tơ Khồ ôm một chiếc laptop mới cáu trước bụng, vừa thở vừa nheo mắt nhìn tôi ngân nga: Khổ thân chúng mày… Phận càng thấp ở càng cao… Càng gần trăng gió… càng hao tình người.(1) Này… tao có tí việc nhờ mày đây.

Ông ào vào phòng lập cập mở laptop dí vào mắt tôi.

Em là Jennyfer Garteh. Năm nay em 23 tuổi, chưa lập gia đình. Em cao 5 feet 8 inches, nặng 110 pounds, tóc đen và mắt nâu…

Bác lôi đâu ra thứ này?

Mít tơ Khồ ghé tai tôi thì thụt: Tao tham gia mạng xã hội Badoo mày ạ. Thế rồi… tao nhận được cái thư này. Mày dịch cho tao, khẩn trương!

Tôi mủm mỉm: Nhà văn lớn như bác mà không biết ngoại ngữ kể cũng khổ, nhỉ!

Mít tơ Khồ trợn mắt: á à. Tao chưa biết chứ không phải là không biết! Tuổi mười tám đôi mươi chúng mày được mài đít trên giảng đường đại học thì thế hệ bọn tao còn bận đánh đuổi một tên đế quốc to, nhá!

Chợt nhớ còn lá thư, ông đổi giọng dịu dàng: Chú mày dịch hộ tao cái thư này xem nó nói gì.

Em đang trong hoàn cảnh rất nguy cấp.

Em sinh ra ở thành phố Monrovia, thủ đô nước cộng hòa Liberia.

Cha em là một doanh nhân thành đạt người Ireland, mẹ là bác sĩ người Liberia. Tuổi thơ của em rất hạnh phúc. Em được đi học và đã học được một năm tại trường đại học y khoa.

Thiếu tá, nhà văn Đỗ Tiến Thụy
Thiếu tá, nhà văn Đỗ Tiến Thụy

 

Nhưng cuộc nội chiến đã nổ ra trên đất nước em. Cả cha và mẹ em đã bị quân phiến loạn giết chết. Nhà em bị đốt cháy để trả thù việc cha em đã mang tiền bạc ủng hộ chính phủ đương thời. Em may mắn thoát chết vì không có mặt ở nhà nhưng lập tức phải chạy trốn trước sự truy nã của những kẻ nổi loạn.

Hiện em đang tỵ nạn trong một nhà thờ vùng Dakar, Senegal. Cha Frank Jonhson là người chăm sóc linh hồn và hướng dẫn chúng em cách giải thoát. Cha bảo, để thoát khỏi tình trạng hiện nay em cần phải có một người ở nước thứ ba đứng ra bảo lãnh.

Em đã phải suy nghĩ rất nhiều và quyết định chọn ông, một người Việt Nam. Chỉ có người ở một đất nước đang phát triển từ đống đổ nát điêu tàn của chiến tranh như Việt Nam mới có thể hiểu và thông cảm với cảnh điêu linh trên đất nước em, hiểu những nạn nhân của chiến tranh như em…

Nếu ông có thể bảo lãnh cho em, xin hãy liên lạc ngay với Cha Frank Jonhson theo Email…, điện thoại… Cha sẽ đứng ra tổ chức xác lập mối quan hệ của chúng ta. Ông muốn là cha nuôi, anh nuôi hoặc chồng em… đều được, miễn là ông giúp em thoát khỏi tình cảnh đáng thương này…

Dịch và đọc xong lá thư gửi từ Phi châu, khi quay ra tôi đã giật thót vì thấy Mít tơ Khồ đang khóc. Nước trong hai mắt mấp mé. Nước trong hai lỗ mũi lươm tươm.

Tôi bật cười.

Mít tơ Khồ tuốt nước mũi vẩy đánh toẹt xuống nền nhà nhìn xoáy vào mặt tôi gằn giọng: Mày cười cái gì? Chúng mày từ cái kén hòa bình chui ra, hút mật hoa thời đổi mới…, chúng mày không hiểu được đâu!

Toàn thân run nhè nhẹ, mắt nhắm, mặt chau, Mít tơ Khồ hệt một La Hán Tây Phương vời vợi nỗi đau nhân loại.

Rồi ông lặng lẽ bỏ về.

Hôm sau Mít tơ Khồ quay lại. Ông chìa cho tôi một lá thư viết tay có nhiều chỗ dính nước mắt lem nhem, hạ lệnh: Mày dịch ra tiếng Anh rồi gửi cho Jennifer, mau!

Tôi phải vã mồ hôi dịch ngược hơn hai trang viết đẫm đụa nhân văn. Rằng trái tim nghệ sĩ của tôi đã đau thắt trước cảnh ngộ của em. Rằng với tư cách và uy tín của một nhà văn nổi tiếng, tôi sẵn sàng đứng ra bảo lãnh cho em tới Việt Nam định cư để học tiếp đại học…

Những ngày sau đó tôi chết mệt với những lá thư của hai người. Thư đi tuần trước, thư lại tuần sau, mật độ câu âu yếm thư sau dày hơn thư trước. Đến lá thư thứ tư thì Jennifer đã gửi kèm ảnh. Một cô gái lai ngăm ngăm căng mọng như một củ sâm rừng nhiệt đới khiến Mít tơ Khồ ngồi trước màn hình ngây dại.

Đến lá thư thứ sáu thì Mít tơ Khồ đột ngột bảo: Trò chuyện với gái mà phải thông qua người thứ ba thế này thật bất tiện quá. Từ ngày mai mày phải dạy tao tiếng Anh, rõ chưa?

ối giời ôi là may! Tôi đồng ý ngay.

Có động cơ nên Mít tơ Khồ học siêng năng lắm. Chỉ trong một tuần ông đã thuộc một trăm từ, sau nửa tháng đã có thể đọc và hiểu được những câu đơn giản. Hôm Jennifer gửi một mẫu hồ sơ cá nhân bảo Mít tơ Khồ điền vào để cha xứ Frank làm thủ tục xác lập mối quan hệ, ông ủy quyền cho tôi và ngồi canh chằm chặp. Lý lịch Mít tơ Khồ tôi đã thuộc làu nên tự động điền vào các ô họ tên, cân nặng, chiều cao, nghề nghiệp…, Mít tơ Khồ ngồi gật đầu nhè nhẹ. Nhưng đến ô tuổi, tôi điền số 65 tức thì Mít tơ Khồ xua tay: ấy ấy ấy! Mày chỉ điền 45 thôi!

Tôi nhướng mắt. Mít tơ Khồ quát át: Hạ tuổi để kéo dài thời gian giữ chức, để trốn hưu mới đáng lên án, hạ tuổi để phục vụ tình yêu thì phải tuyên dương!

Mẫu hồ sơ có một mục khác thường, đó là phần khai về… khả năng tình dục. Không hỏi Mít tơ Khồ, tôi điền:

SEX: Not good.

Thằng này láo! Mít tơ Khồ bật nhẫng lên như thể bị lưỡi dao hoạn chạm vào cơ quan nhạy cảm. Mày phải điền là gút, thậm chí là ve-ry gút, hiểu chưa!?

Tôi ngờ ngợ: Bác chả bảo tao bị tiểu đường, cả năm không sinh hoạt cơ mà?

Mít tơ Khồ ghé sát tai tôi thì thào: Mày ngu lắm! Tao nói thế là để trốn nợ mụ La Sát nhà tao. Thực sự thì tao chả có bệnh tật gì sốt.

Tôi: Bác có đấy.

Mít tơ Khồ: Bệnh gì nào?

Tôi: Bệnh văn trẻ thì chê, gái trẻ thì mê!

Mít tơ Khồ: ờ ờ ờ! Đúng đúng đúng… Văn trẻ thì chê, gái trẻ thì mê… Khồ khồ khồ, khổ thế!

Tôi: Bác đã tuổi cao sức yếu… Gặp một cô gái nóng bỏng như sa mạc thế, không chừng cụ… “đi” sớm.

Mít tơ Khồ gầm lên một tiếng kinh hoàng, chỉ mặt tôi: Chiều nay tao với mày ra sân tỉ thí xem ai khỏe hơn ai, nhé!

Mới ba rưỡi chiều Mít tơ Khồ đã cởi trần trùng trục, một tay chống nạnh, một tay huơ lakét đứng dưới sân, hệt một lão tướng cầm đoản đao lẫm liệt đứng dưới chân thành ngửa cổ lên gọi giặc: Thằng nhà văn nhãi nhép kia mau xuống đây chịu tội!

Trình độ bóng bàn của Mít tơ Khồ thuộc vào hàng… phế tích. Nhưng đánh với tôi, ông sung lực bất ngờ. Ông tiu bên phải, ông ve bên trái, ông giật, ông quất… Quả nào theo ông cũng là “búa bổ”. Tôi chỉ cười đã đủ thua rồi.

Sau trận thắng, Mít tơ Khồ hai tay khuỳnh khuỳnh, nện gót chân hùng dũng dọc hành lang tầng một thò cổ vào từng phòng nhìn các em nhân viên hành chính nói đi nói lại một câu đắc chí: Thắng một trận to quá! Thắng một trận to quá!…

Nhà văn già và củ sâm trẻ Phi Châu
Nhà văn già và củ sâm trẻ Phi Châu

Tôi vẫn nghĩ mối tình của Mít tơ Khồ và Jennifer chỉ là trò chơi vô hại. Và việc tôi đồng lõa với ông chỉ là muốn khơi lại ngọn lửa sáng tạo đang tàn lụi trong ông. Nhưng sự việc đã không như tôi tưởng. Một đêm đông mưa dầm sùi sụt, Mít tơ Khồ lễ mễ ôm laptop sang gõ cửa phòng tôi giọng nghẹn ngào: Tao không thể sống thêm với con mụ ấy một ngày một giờ nào nữa!

Chết! Bác bị ngộ độc sâm Phi châu rồi. Bác nên nghĩ lại, mối tình của bác với Jennifer chỉ là ảo.

ảo là ảo thế nào. Tao đã làm xong thủ tục bảo lãnh cho cô ấy. Chỉ vài tháng nữa là cô ấy sang đây sống cùng tao…

Chết, sao bác cả tin thế?

Mít tơ Khồ: Tôi tin người để tin tôi/ Tin em để thấy cuộc đời đáng tin…(2)

Rồi ông say sưa vẽ: Tao và Jennifer sẽ mua một trang trại vùng ngoại ô. Tao sẽ viết và Jennifer sẽ là người dịch nó ra tiếng Anh. Tao sẽ có tác phẩm lớn của đời mình…

Thì bác cũng đã là nhà văn lớn, có tác phẩm lớn rồi đấy thôi?

Tao chỉ là con trắm ốc trong một cái ao tù, lớn hơn được bọn rô bọn diếc thôi. Nhà văn lớn phải là những con cá kình của đại dương, tác phẩm phải gây được những cơn sóng lừng biển cả…

Ngồi thở một lát cho lại sức, Mít tơ Khồ đột ngột hỏi: Mày biết vì sao cụ Lép lớn không? Là bởi cụ có một bà vợ tuyệt vời. Cụ viết ra đến đâu là bà Sofia vồ lấy đọc mê say ngấu nghiến, rồi chép lại, rồi biên tập, gửi đi in. Thế mới có Chiến tranh và hòa bình chứ. Còn tao… tao chưa lớn được là bởi phải sống với mụ vợ văn hóa ở tầm vịt bầu! Một con vịt bầu, mày biết chưa!?

Tôi lắp bắp: Dạ, em biết…

Tôi biết “nàng vịt bầu” cách đây hơn hai chục năm trong một phóng sự truyền hình làm về Mít tơ Khồ nhân dịp cuốn tiểu thuyết Cánh đồng lam lũ của ông đoạt giải. “Nàng vịt bầu” đã hồn nhiên kể xấu chồng là người chỉ biết vùi đầu vào viết, chẳng quan tâm tới xung quanh. Sợ chồng ngồi lì một chỗ sẽ gù lưng, táo bón, nàng bèn nghĩ cách thi thoảng “nhờ vả” một việc gì đấy. Một Tết nàng nhờ chồng mang hai cân giò nạc Quốc Hương đến biếu ông bà nhạc. Chồng đón lấy, lững thững xuống cầu thang. Chừng mươi phút sau đã thấy quay lên. Nàng ngạc nhiên quá. Đoạn đường tới nhà ông nhạc gần năm cây số, đi xe đạp nhanh cũng phải mất nửa tiếng. Gặng hỏi, chồng mới sững người bừng tỉnh ấp úng: “Anh tưởng em sai anh đi bỏ rác…”

Lần khác, nàng nhờ chàng đi đón con. Chàng miễn cưỡng rời bàn viết xuống nhà trẻ dưới tầng một bế con về. Nàng đang nấu ăn ngẩng lên và… chết đứng. Trong tay chàng là đứa trẻ… con nhà hàng xóm!…

Mít tơ Khồ nói tiếp chuyện con vịt bầu: Tao đã viết đơn li dị rồi. Con vịt bầu nó không chịu ký. Nó định dùng nhà cửa, con cái giữ tao à? Thì đấy, tao cho tất. Tao ra đi với hai bàn tay trắng… à quên, chỉ mang theo một cái laptop. Mày chịu khó cho tao tỵ nạn một thời gian…

Tôi chối: Không được đâu…

Mít tơ Khồ nạt nộ: Nói cho mày biết, bao bí thư, chủ tịch tỉnh, tổng giám đốc ngỏ ý được mời tao ăn ở khách sạn năm sao cả năm đấy, nhưng tao quyết định ban cái vinh dự này cho mày. Tao đã nói với thằng tổng biên tập là ở nhờ cơ quan một thời gian để viết tiểu thuyết, nó bảo bác là đại công thần, em dành hẳn một phòng để viết, bác muốn ở bao lâu cũng được.

Thế thì bác cần gì phải nhờ em?

Mít tơ Khồ: Mày tối dạ lắm! Tao không sang đây để viết. Nhiệm vụ cao cả của mày là luyện nghe nói tiếng Anh cho tao. Về đọc và viết tao ổn rồi. Nhưng trình độ nghe và nói thì… còi quá!

*

Việc có mặt của Mít tơ Khồ làm đảo lộn hết thời gian sinh hoạt của tôi. Từ một người quen vỉa hè cơm bụi, tôi phải lọ mọ đi chợ mua đồ nấu ăn, cực khổ không sao kể xiết. May mà tôi nhận được điện của con vịt bầu: Chị sẽ nấu thức ăn gửi sang. Nhờ chú chăm sóc anh hộ chị, chị đội ơn chú.

Ngồi trước tô canh có những vẩng gạch cua đồng nâu mịn quyến những miếng mướp hương xanh như ngọc cạnh bát cà pháo muối nén trắng tinh, Mít tơ Khồ sững người: á à… mày bảo con vịt bầu thôi ngay cái trò lấy rơm khô trói cánh đại bàng đi, nhá!

Mít tơ Khồ quyết tâm đoạn tuyệt với quá khứ một cách triệt để. Tóc ông đảo mái xanh rì. Răng ông cạo men sáng bóng. Ngọn lửa tình yêu ngùn ngụt cháy đang nung đỏ những cảm hứng sáng tạo trong ông. Ông say sưa nói về những ý tưởng tráng lệ kỳ vĩ. Cuốn sách mà ông sắp viết ra sẽ vượt không gian thời gian…

Đúng lúc này thì cuốn Cánh đồng lam lũ của Mít tơ Khồ được xét trao giải thưởng lớn của thời kỳ văn học đổi mới. Ông đón nhận tin này bằng một thái độ ơ hờ. Ông nói rất có thể ông sẽ từ chối giải thưởng. Nhưng rồi ông lại đi. Ông diện bộ vét màu ô liu, thắt cà vạt màu vang Chilê, dận đôi giày ý màu sô cô la. Tư thế của một nhà văn sắp đạt đẳng cấp toàn cầu, Mít tơ Khồ lên bục chân tình phản tỉnh: Tôi cảm thấy vinh dự với giải thưởng này nhưng cũng cảm thấy xấu hổ với những gì mình đã viết ra. Nó manh mún quá. Nó thiển cận quá. Bao nhiêu năm chúng ta chỉ biết cảm hứng từ rau muống tương cà và tự sướng với nhau rằng đậm đà bản sắc. Đã đến lúc chúng ta phải thay đổi. Nhà văn thời hội nhập cần phải có tư duy toàn cầu… Đến đoạn cao hứng, Mít tơ Khồ xổ một tràng tiếng Anh bồi vi vút làm bao nhà văn bên dưới gỡ kính dụi mắt ngơ ngác hỏi nhau có phải tác giả của tiểu thuyết Cánh đồng lam lũ đấy không.

*

Mít tơ Khồ hăm hở thông báo, hai mươi chín ngày nữa là Jennifer sang. Ông ráo riết thực hiện chế độ sáng thể dục, chiều thể thao, tối nâng cao ngoại ngữ. Bốn giờ sáng ông tốc tôi dậy chạy bộ, ba giờ chiều ông thét tôi xuống “chịu tội” bóng bàn. Tám giờ đêm ông cười khồ khồ nào chú em, ta bắt đầu Inh lịch.

Để sát với thực tế, tôi phải chọn một chương trình luyện nghe nói tiếng Anh cấp tốc trực tuyến.

Mở máy, vào mạng, Mít tơ Khồ thoắt biến thành một người đàn ông lịch lãm, và bắt tôi đóng vai Jennifer để nói chuyện bằng những câu tiếng Anh tình tứ trẻ trung. Những câu Em là ý nghĩ đầu tiên của anh vào mỗi ban mai hoặc Em có mệt lắm không khi đêm qua cứ chạy hoài trong suy nghĩ của anh được Mít tơ Khồ đặc biệt khoái.

Khi đã nhuyễn chủ đề ái tình, chúng tôi mở rộng đối thoại sang các lĩnh vực xã hội. Một đêm tôi vừa nói dứt câu “Lots of persons have been cheated by fake sites pretending to be famous banks or online stores” thì bất ngờ Mít tơ Khồ giật bẵng mình: Mày… mày nói lại tao… tao nghe! Tưởng ông chưa hiểu nghĩa của câu, tôi đọc chậm lại và dịch: Rất nhiều người bị lừa bởi những trang web giả mạo, giả làm các ngân hàng nổi tiếng hoặc các cửa hàng trực tuyến.

Mít tơ Khồ đột nhiên ú ớ, mặt từ vàng chuyển sang tái, xanh, mắt trợn ngược rồi đảo người đổ gục xuống bàn. Tôi hốt hoảng lay lắc hỏi dồn: Bác làm sao thế, bác làm sao thế?

Mít tơ Khồ đã cứng cả hàm, chỉ tay vào cái laptop nói một câu ngọng líu: ó… ó… ó… áp ốp… như một lời trăng trối.

Tôi vội xốc ông xuống đường chặn một chiếc taxi.

Từ phòng cấp cứu đi ra, vị bác sĩ vẫy tôi lại bảo: Bệnh nhân bị nhồi máu cơ tim do xúc động quá mạnh, đã tạm qua cơn nguy kịch.

Tôi thở phào, rút máy gọi con vịt bầu rồi vội vàng bổ về cơ quan.

Trên màn hình laptop ở chế độ nghỉ, dòng chữ Jennifer! I love you forever and forever vẫn nhảy nhót vui tươi. Tôi vừa đụng tay vào chuột thì bất ngờ “củ sâm trẻ Phi châu” nhảy vút ra tọa cười trên desktop trong tư thế show hàng, múi nào múi nấy căng mọng nhức mắt.

Tôi sục vào những files word ngổn ngang trên màn hình.

File thứ nhất trên đầu đính một bông hồng đỏ:

My darling! Em đang đếm lùi từng ngày mong được gặp anh! Mọi thủ tục em đã lo xong. Chỉ còn việc chuyển khoản số tiền thừa kế 2,3 triệu USD của em sang tài khoản của anh là gặp rắc rối một chút. Ngân hàng yêu cầu phải có luật sư đứng ra lo liệu vụ này với một khoản chi phí nho nhỏ. Nhưng với hoàn cảnh bây giờ, em chưa thể lo được. Anh có thể giúp em được không, anh yêu, để cả em và những gì của em nhanh thuộc về anh tất cả! Em đã cho họ điện thoại và email của anh để họ liên hệ trực tiếp…

File thứ hai trên đầu đính kèm hình logo của một ngân hàng rất nổi tiếng:

The Royal Bank of Scotland PLC London United Kingdom.

Ngài Khồ kính mến! Ngân hàng chúng tôi đã nhận được yêu cầu của bà Jennifer, người thừa kế hợp pháp số tiền 2,3 triệu USD của ngài Francis Garteh gửi tại ngân hàng chúng tôi, chuyển qua tài khoản của ngài. Theo luật pháp nước Anh, chúng tôi cần có một luật sư tới Liberia để xác tín nhân thân, trách nhiệm, quyền lợi của người thừa kế. Chúng tôi xin thông báo để ngài biết, chi phí cho dịch vụ điều tra này thuộc trách nhiệm của người thừa kế…

File thứ ba đính kèm hình một chiếc cân công lý:

Mr Kho!

Tôi là luật sư Cheikh Musa, người được Ngân hàng hoàng gia Scotland ủy nhiệm việc xác tín nhân thân của Miss Jennifer tại Liberia. Tôi thông báo tới ngài như sau:

– Vé máy bay khứ hồi Scotland-Dakar + chi phí di chuyển đường bộ trong thời gian tác nghiệp: 5.000 USD

– Chi phí giao dịch với nhà chức trách các nước liên quan và chính phủ Liberia: 10.000 USD

– Thù lao cá nhân: 2.500 USD.

Tổng cộng: 17.500 USD

Ngài vui lòng chuyển tiền vào tài khoản xxxxxxx của Ngân hàng Hoàng gia Scotland để công việc có thể tiến hành.

File thứ tư không đính kèm hình:

Gửi luật sư Cheikh Musa!

Tôi là một nhà văn Việt Nam. Mà nhà văn Việt Nam thì đương nhiên nghèo. Tôi không thể có số tiền 17.500 USD được. Tuy vậy tôi vẫn sẵn sàng lấy danh dự và uy tín của mình ra để giúp đỡ về mặt tinh thần, luật pháp cho cô Jennifer có thể sang định cư ở đất nước hòa bình tươi đẹp của chúng tôi. Việc làm này là hoàn toàn xuất phát từ tình yêu nhân loại, không có một mục đích vụ lợi nào khác!

File thứ năm đính kèm một icon khóc lớn:

My darling!

Em biết anh rất yêu và thương em. Nhưng anh không đủ sức cứu em ra khỏi hoàn cảnh hiện thời. Tha lỗi cho em, Mr Khồ, em buộc lòng phải cầu cứu một sự giúp đỡ khác…

 

Thủ phạm đây rồi! Cô nàng Phi châu đã cắm câu nhầm địa chỉ nên quyết định đoạn tình. Nhưng chả nhẽ Mít tơ Khồ lại đột quỵ chỉ vì nguyên nhân vớ vẩn này ư?

Tôi quyết định đọc những file tiếp theo. Lá thư thứ sáu đính kèm một bó hồng nhung rực rỡ:

My darling!

Có lẽ Chúa đã cảm động trước tình yêu của chúng ta nên Người đã ban cho anh một món quà ý nghĩa: anh vừa nhận được một giải thưởng văn học lớn trong nước, kèm theo số tiền thưởng đủ chi phí cho chuyến đi của luật sư Cheikh Musa. Anh đã gửi tiền vào tài khoản của Ngân hàng Hoàng gia Scotland. Ngày đoàn tụ của chúng ta không còn xa nữa. Ôi, anh nghĩ quả tim anh sẽ nổ tung vì hạnh phúc trong ngày gặp gỡ. Hôn em nhiều Kiss you a lot!…

Và lá thư thứ bảy:

Anh đã mail cho em, luật sư Cheikh Musa và cả hộp thư của Ngân hàng hoàng gia Scotland nhưng đều thấy báo lại là những hộp thư này không còn tồn tại. Tất cả những số máy em cho cũng đều không gọi được. Thế là sao hở em???

*

Sáng hôm sau, vừa tới cửa phòng bệnh tôi phải dừng tắp lại. Mít tơ Khồ mắt nhắm nghiền thiêm thiếp, lưng dựa vào tường, quần tụt tới kheo, dưới mông là chiếc bô y tế trắng tinh đang được giữ trong tay “con vịt bầu” xơ xác vì suốt đêm không ngủ. Vừa đặt chiếc bô xuống gầm giường thì Mít tơ Khồ đã rên hừ hữ khiến “con vịt bầu” phải vội đỡ ông nằm xuống, đắp chăn.

Mít tơ Khồ nằm trên ga trắng, tóc nhuộm lòi chân lốm đốm trắng, quần áo bệnh nhân trắng, hai bàn tay đúa đen xương xẩu đang được con vịt bầu xoa bóp. Khi tôi đánh tiếng chào, “con vịt bầu” ngước đôi mắt quầng đen lên bảo chú canh chừng anh hộ chị rồi vội vàng lôi chiếc bô đi đổ. Chiếc bô vừa dùng xong mấy phút mà kiến đã bu đen.

Khi “con vịt bầu” vừa khuất, tôi hỏi nhỏ: Bác đỡ chưa?

Mít tơ Khồ rên hư hừ hự hự: Đỡ nhiều rồi.

Bác ăn gì để em mua?

Hừ hừ… chả muốn ăn gì.

Nho nhá?

Khô…ông.

Táo nhá?

Khô…ông.

Cam nhá?

Đã bảo tao không ăn gì mà lị!

Tôi ghé tai ngài: Cái gì bác cũng chối, hay là bác muốn ăn… sâm Phi châu?

Mít tơ Khồ đột nhiên giật bắn mình, mắt mở bừng lấm lét nhìn ra cửa. Rồi, chẳng hiểu vì sao, Mít tơ Khồ đột ngột bật cười. Cứ nằm trên giường ôm ngực mà cười. Vừa cười vừa ho. Tiếng cười rung từ cổ họng rất đặc trưng của ông vang lên: khồ khồ khồ khồ…

——————-

1 – Thơ Nguyễn Đỗ

2 – Thơ khuyết danh.

 

(Nguồn: Văn nghệ số 52/2012)

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here