Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Internet về làng

Internet về làng

654
0
SHARE

RadioPlus.vn – Từ sáng đến giờ lão Quých bồn chồn đứng ngồi không yên, trong lòng nóng như có lửa đốt. Chưa khi nào lão lại hay xem đồng hồ như hôm nay. Hết ra cửa trông mặt trời, lão lại vào nhà ngước nhìn chiếc đồng hồ Jimiko treo tường. Có lúc lão chắp tay sau đít đi đi lại lại quanh nhà. Lúc khác lão lại bó gối ngồi yên lặng. Như mọi khi lão thường giết thời gian bằng việc chơi cờ với mấy ông bạn hàng xóm hoặc lướt web nhưng hôm nay thì không. Hết ông Canh lại cụ Mão đến rủ lão oánh cờ, lão đều lắc đầu. “Hôm nay tôi mệt, các ông thông cảm, để khi khác vậy nhé”.

Hai đứa cháu nội của lão đi học cả. Hai chiếc vi tính bỏ không, lão cũng chẳng màng. Mọi ngày, lão phải tranh thủ lắm mới online được với chúng. Kể cũng lạ, từ ngày đứa cháu hướng dẫn cho việc truy cập mạng, lão đâm nghiện Internet. Thú vui của lão bây giờ là cờ tướng và online. Năm giờ chiều nay lão có một cuộc hẹn quan trọng: gặp một cô gái chưa hề biết mặt nhưng lại rất yêu lão. Và ngược lại lão cũng rất yêu cô gái ấy. Lần đầu tiên trong đời lão có cái cảm giác kỳ lạ vậy – cảm giác của một cuộc hẹn hò qua mạng. Chính vì thế lão mới bồn chồn đến vậy. Lão chợt nhận thấy tuổi xuân của lão đang thức dậy, y như cái thuở đương trai.

internet-ve-lang
Internet về làng

Mãi rồi cũng hết buổi sáng. Mãi rồi cũng qua buổi trưa. Và chưa đến bốn giờ chiều, lão đã rời khỏi nhà. Trước khi đi, lão chỉnh đốn lại quần áo, đứng trước gương ngó trước nhìn sau. Cu Hưng thấy lạ, trố mắt nhìn lão, nó hỏi: “Ông đi đâu mà oách thế?”. Lão Quých thoáng giật mình: “À… Ông đi bộ thể dục tí mà”. “Đi bộ mà cháu nhìn ông cứ như là đi họp ý”. Hưng tò mò. Lão Quých xoa đầu Hưng, vội vàng: “Thì cũng phải tươm tất chứ cháu. Nếu ông về muộn, cháu bảo bố mẹ là ông đi bộ thể dục nha”. “Vâng ạ!”. Thằng Hưng ngoan ngoãn đáp lời. Tuy vậy, nó cũng hơi băn khoăn. Mọi ngày, ông nó toàn đi bộ buổi sáng, sao hôm nay ông lại đi bộ vào buổi chiều nhỉ? Mà lại đi sớm nữa cơ chứ? Đi bộ gì mà ông ăn mặc tươm tất thế không biết? Hay là ông đến nhà bạn của ông chơi?

Lão Quých có bốn người con, hai trai hai gái. Lấy vợ cho thằng cả xong, lão cho nó ra ở riêng ngay. Cô con gái thứ hai lấy chồng trên thị trấn. Cô út lấy chồng ngoài thị xã. Vợ chồng lão ở với thằng con thứ. Được cái đứa nào kinh tế cũng khá giả cả. Hai đứa con gái lấy chồng ở phố không nói làm gì, hai thằng con trai lão cũng có bát ăn bát để. Đứa nào đứa nấy đều nhà tầng khang trang. Thằng cả chủ trang trại chăn nuôi. Thằng em chủ doanh nghiệp xây dựng, thầu hết công trình này đến công trình khác. Ruộng chúng cho mượn, cho thuê hết. Mà cả cái làng Cổ Cò bây giờ đều thế tất. Người ta làm ngành nghề, làm dịch vụ dễ kiếm hơn. Còn ít người làm ruộng lắm. Dồn điền đổi thửa, một số hộ tập trung vào cây lúa cũng khá giả ra phết. Nhà nào cũng có ti vi, tủ lạnh, xe máy. Có nhà đã có ô-tô. Nhiều nhà nối mạng Internet. Chả bù cho cái thời lão, mua được cái “kích tã” tám chỉ vàng mà đêm đầu tiên có con xe ấy, lão không thể nào ngủ được. Mấy lần vục dậy lão bật lửa sờ ngắm nó mãi không chán. Dạo ấy, lão từng tuyên bố: “Cho mượn vợ thì được chứ mượn con kích của tớ á, đừng có hòng!”. Thế mà bây giờ, lũ kích ấy biến đi đâu hết cả. Mới có hơn chục năm mà so với cái thời lão ngày ấy sao khác quá. Vợ lão mất đã mấy năm nay. Đến lúc sướng thì bà ấy lại không được hưởng. Rõ tội!

Lão túc tắc đi về cuối xã, ra phía bờ sông. Nơi đó là công viên thị trấn. Gọi là công viên cho oai chứ thực ra nó là khu vui chơi giải trí được quy hoạch khá bài bản. Mô hình cho công viên trong tương lai mà. Xã lão liền kề với thị trấn. Cái làng Cổ Cò của lão có đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Nhất cận thị, nhị cận giang, tam cận lộ nữa, xã lão có tất. Thế nên, luồng gió xây dựng nông thôn mới thổi tới đã làm cho bộ mặt quê hương lão thay đổi từng ngày. Chính lão cũng không ngờ phong cảnh quê hương lão lại đẹp đến thế. Ngoài quốc lộ thì nhà cao cửa rộng san sát. Trong xóm nào cũng kém gì. Có nhà xây to đùng như cái biệt thự. Khuôn viên cây xanh đẹp lắm. Xóm mới, phố mới mọc lên. Mấy khu trung tâm làng bây giờ cứ như phố cả. Thị tứ hình thành sánh vai cùng thị trấn. Đường làng ngõ xóm bê tông phẳng phiu, sạch đẹp. Cái chợ xã lèo tèo khi xưa nay đông đúc sầm uất hẳn. Mặt trời còn tít trên cao mà đèn xanh, đèn đỏ nhấp nháy loạn xạ. Loa đài inh oang. Xe cộ chạy vù vù. Thanh niên tụ tập hò hát inh ỏi trong các quán bia hơi, karaoke, game online. Mấy đứa con gái còn váy ngắn, áo hai dây nữa chứ. Có kém gì thành phố đâu. Chân lão bước mà đầu lão không khỏi ngỡ ngàng trước sự đổi thay của cái làng Cổ Cò này.

Công viên thị trấn chiều hôm khá đông người. Chủ yếu là cánh già ở gần đó đi bộ thể dục. Lão ngó trước nhìn sau như kẻ trộm. Rất may, toàn là người thị trấn. Lão chỉ sợ gặp người quen. Có ai biết thì dở quá. Gần sáu chục tuổi đầu mà vẫn còn hò hẹn trai gái? Góc đằng kia, cánh thanh niên đang chơi bóng chuyền, reo hò inh ỏi. Dưới tán cây xanh, mấy cô cậu thanh niên đang ngồi trên những chiếc ghế đá, đôi thì chụm đầu vào nhau tâm sự, đôi thì chỉ trỏ ngắm cảnh. Lão lặng lẽ đi về phía bờ sông. Chọn chiếc ghế đá chưa có ai ngồi, lão đảo mắt một lần nữa rồi nhẹ nhàng ngồi xuống. Hoàng hôn ngã ba sông đẹp thật. Bóng tượng đài chiến thắng sừng sững hiện lên trên nền tím, vàng đan nhau của những chiếc rẻ quạt mà ông mặt trời đỏ ối phía trời tây đang từ từ xuống núi tạo nên. Từng đợt sóng do những chiếc xuồng máy, ca nô đang phành phạch giữa dòng kia tạo ra đã lan vào bờ vỗ dưới chân lão ì oạp. Gió chiều thu mơn man. Lão cảm thấy khoan khoái thanh bình quá. Rất thơ mộng, lãng mạn. Khung cảnh này mà gặp “meoconcodon” thì còn gì bằng. “Meoconcodon” là nick name của cô gái đã hẹn với lão chiều nay.

Đã hơn ba chục phút mà chẳng thấy cô gái nào cả. Chiếc ghế đá gần đó có một bà trạc tuổi lão cũng đang ngồi một mình. Xem ra, bà này không phải là người chờ đợi. Cái cách bà ấy ngồi ngắm cảnh vô tư, thư thái thế kia thì làm sao là người hò hẹn được? Với lại, “Meoconcodon” của lão đâu già đến thế? Nàng trẻ lắm. Giọng văn chát với lão thì lão biết. Toàn ngôn ngữ tuổi teen. Nhưng mà biết đâu được đấy, người ấy “cưa sừng làm nghé” thì sao? Thì chính lão cũng thế đấy thôi! Chát với nàng lão bảo lão mới bốn mươi tuổi (!). Đang là giám đốc công ty xây dựng Hoàng Gia cơ mà? Lại còn chưa vợ nữa mới kỳ cục quặc chứ (?). Về sau, thân mật hơn, lão thú nhận đã năm mươi tuổi rồi, ăn bớt đúng mười tuổi. Ấy vậy mà nàng vẫn yêu. Nàng bảo “trong tình yêu không có tuổi tác”. Thế lão mới chết.

nghe-truyen-internet-ve-lang
Internet về làng

Chờ đến cả tiếng đồng hồ rồi vẫn không có cô gái nào đến. Lão bồn chồn hết đứng lại ngồi dõi tầm mắt quan sát tứ phía. Chợt lão nhìn thấy chiếc ghế đá góc công viên có một cô gái đang ngồi đó. Hình như cô ta cũng đang nhớn nhác tìm ai. Hay là nàng? Tim lão đập thình thịch. Không biết cái giờ phút đầu tiên gặp nhau nó thế nào nhỉ? Chắc là ngượng ngùng, xấu hổ lắm? Lão hít một hơi thật dài rồi đứng dậy, đĩnh đạc tiến lại gần cô gái. “Ơ! Ông ngoại? Ông đi đâu mà giờ này vẫn ở đây?”. Lão Quých thoáng giật mình. Lão ớ người khi nhận ra cô gái ấy lại là Thủy. Nó chính là cháu ngoại, con đứa gái đầu của lão. Lão Quých trấn tĩnh: “Thủy à? Ông đi bộ. Còn cháu?”. “Cháu á? Hì hì… Cháu đợi thằng bạn cháu”. Thủy cười một cách nhí nhảnh. Vừa lúc đó, một toán choai choai cả nam lẫn nữ kéo đến. Chúng lôi Thủy ào đi. “Cháu đi ông nhé!”. Cái Thủy ngoảnh lại chào với. Toàn bạn học lớp mười hai của Thủy. Chúng vô tư quá chừng. Lão Quých đứng chơ vơ giữa công viên. Hơn chục phút sau, lão thất vọng, thở dài đánh thượt một cái. Lão quyết định ra về. Vậy là bặt vô âm tín. Vậy là ảo vẫn hoàn ảo. Ai lại hẹn hò thế cơ chứ?

Gần bảy giờ tối lão mới về đến nhà. Cả nhà vẫn chờ cơm lão. Lão chán nản ngồi trệu trạo nhai miếng cơm như bò nhai rơm. Thằng Hưng, cái Nguyệt xúm vào, hỏi lão đủ chuyện. Lão chỉ ừ hữ lấy lệ. Chán trò, hai đứa kéo nhau về phòng học bài. Lão cũng về phòng của mình nằm vắt tay lên trán nghĩ miên man. May mà con lão xây căn nhà này nhiều phòng, mỗi người một phòng tha hồ cho mọi người có khoảng trời riêng, chứ cứ như ngôi nhà năm gian xưa của lão thì cái buồn này không biết giấu vào đâu.

Nằm được một lát, chừng như không thể chịu hơn được nữa, lão vục dậy. Ngó sang phòng thằng Hưng, lão thấy nó đang cắm cúi học bài. Thế là lão mò sang. “Cho ông mượn máy vi tính tí nha!”. “Ông online hả?”. “Ừ. Ông xem thời sự tin tức có gì hot không?’. Lão Quých nói với thằng Hưng. Ngôn từ lũ trẻ nhiễm vào ông cứ như không. Lão cũng “hot”, cũng “gut”, cũng “bai”, cũng “thanh cưu” thanh kiếc nhuyễn ra phết. Tất cả là do thằng Hưng, con Nguyệt dạy lão đấy. Thực ra, lão đâu có quan tâm thời sự thời siếc gì, lão chỉ sốt ruột muốn xem “Meoconcodon” của lão vì sao chiều nay lại không đến như đã hẹn.

Quay cái màn hình khỏi tầm nhìn thằng Hưng, lão Quých mở máy, lên mạng. Lão sốt ruột khi con trỏ cứ nhấp nháy nhấp nháy như trêu ngươi. Mãi một lúc sau, nó mới cho lão vào mạng. Đầu tiên, lão mở hộp thư gmail tìm thư nàng. Y như rằng, nàng đã viết một lá thư khá dài cho lão. Nàng trách lão sao không giữ lời, bỏ nàng bơ vơ ngoài điểm hẹn. Nàng dỗi. Nàng khóc. Nàng bắt đền. Đủ thứ. Lão bần thần. Sao lại thế được nhỉ? Rõ là lão chờ từ chiều cơ mà? Rồi lão chợt phát hiện ra rằng hai người chưa có ký hiệu, tín hiệu quy ước với nhau để nhận ra nhau khi cả hai cùng chưa biết mặt. Thì lúc chiều có mấy cô gái đi ngang chỗ lão đó là gì? Lão vội ghi mấy dòng an ủi nàng. Sau đó, lão mở yahoo tìm nàng. Yahoo nhà nàng vắng tanh. Lão thoát ra, tìm lối vào facebook. Suýt nữa thì lão reo lên khi cái đốm xanh bên phải màn hình nhà nàng sáng. Tha hồ chat rồi. Chat mới tâm sự được nhiều, chứ mail thì vẫn còn bị hạn chế lắm. Tức thời, lão chuyển chế độ chat với nàng. Nàng bắt lời ngay.

Nhớ lại cái đận lão học vi tính, lên mạng chat chít mà buồn cười. Lão lóng ngóng với con chuột. Ngón tay mổ cò gõ bàn phím lung tung. Cái Nguyệt phải mất mấy buổi thao tác cho lão biết cách vào ra máy. Ấy thế mà có lúc lão quên, chẳng làm sao thoát được, lão giật ngay công tắc điện. Màn hình vi tính tắt phụt một cái đen ngòm. Cu Hưng thấy vậy bảo: “Ông làm thế hại máy lắm. Có khi chết cả chương trình đấy”. Lão ngượng ngùng sửa sai. Rồi lão ham. Rồi lão say. Lão như lạc vào một thế giới mới. Tin tức thời sự, “trăm thứ bà giằn” cứ gõ “gu-gồ” là ra tất. Quá giỏi. Quá tiện lợi. Đúng là “mang cả thế giới vào ngôi nhà của bạn” rồi còn gì.

Lão mò mẫm các trang web. Có hôm, lạc vào trang sex lão rùng mình. Lúc đầu thì lão ngượng, lão xấu hổ. Sau đó, tính tò mò kích thích lão. Thế là lão mê mẩn thử mở hết mục nọ đến mục kia. Toàn thứ kỳ dị lão không thể nào tưởng tượng được. Sức vóc lão, tuổi của lão vắng hơi đàn bà mấy năm như thế mà không bị kích thích mới là lạ. Chả trách lũ thanh niên làng nghiện sex là phải. Thì chả có mấy vụ hiếp dâm trẻ em đấy thôi. Mỗi lần xem xong, lão lại cảm thấy như người có tội. Sao lão lại đổ đốn ra thế cơ chứ? May mà hai đứa cháu lão không phát hiện lão vào những trang này.

Rồi cái Nguyệt, thằng Hưng lại bày cho lão lập trang blog, mở hộp thư điện tử, nhập làng facebook. Lão càng say Internet hơn. Đã từng làm cán bộ văn hóa xã, vốn có năng khiếu thơ văn, lão tung hoành trên trang blog, trên facebook, đặc biệt là facebook. Comments của lão nhiều vô kể. Các fan hâm mộ cũng chen chúc nhau xin kết bạn với lão. Thế là lão gặp “Meoconcodon”. “Meoconcodon” mê thơ lão. Ngày nào lão cũng “phây”. Comments không hết ý, lão chuyển sang chat. Lão mày mò đọc được, dịch được ngôn ngữ chat của nàng. Toàn chữ không dấu, viết tắt, ký hiệu, tiếng lóng… Thế mà tình yêu giữa lão và nàng cứ lớn dần, cứ lung linh trong từng con chữ tưởng như vô hồn ấy. Lão chat với “Meoconcodon” cả buổi không chán. Có đêm mãi tận khuya, lão vẫn chat với nàng. Nàng “G9” rồi lão vẫn cứ chat. Thì lão có hiểu G9 là cái quái gì đâu. Hôm sau lão hỏi cái Nguyệt mới biết “G9” là “gút-nai”, “gút-nai” là “chúc ngủ ngon”.

Và đây là nội dung cuộc chat của lão với “meocondon” tối nay.

“Chao meoconcodon cua a. A vua doc meo xog”. “Hi! Sao chju nay a hok den cho hen?” (Chào anh! Sao chiều nay anh không đến chỗ hẹn). “A co den day chứ” (Anh có đến đấy chứ). Lão Quých lúc thì gõ chữ có dấu theo phản xạ, lúc lại đánh chữ không dấu theo kiểu ngôn ngữ chat của teen. Nàng hờn dỗi: “Sao e hok thay? Bo ng ta!” (Sao em không thấy? Bỏ người ta!). “A den từ luc ba ruoi cơ!” (Anh đến từ lúc ba rưỡi cơ – Lão nói phét). “The ma e ko thay dau ca. Bun wa!” (Thế mà em không thấy đâu cả. Buồn quá). “Anh ngồi ghế đá bên bờ sông thật mà”. “Thi e cug o do. Nhju ng wa laj lam ng ta nguong chit di dc” (Thì em cũng ở đó. Nhiều người qua lại quá làm người ta ngượng chết đi được). “Anh nghĩ ra rồi. Tại chung minh chua thống nhất ký hiệu với nhau nên ko nhan ra nhau đó!” (…Tại chúng mình chưa thống nhất ký hiệu nên chưa nhận ra nhau đó). “Thj j mjh kj hju na” (Thì giờ mình ký hiệu nha). “OK. Lần tới làm sao để a nhan ra e?”. “E mac mini juyp do, ao 2 zay xanh nha!”. Lão Quých phải mất cả phút để dịch câu này của nàng. Thì ra nàng bảo sẽ mặc mi-ni juyp màu đỏ, áo hai dây màu xanh. “Them chi tiết nữa đj. Bjt đâu co ai nữa mặc nhu e thì sao?” (Thêm chi tiết nữa đi. Biết đâu có ai nữa mặc như em thì sao?). “The e deo kinh kon den nha”. Lại phải dịch. Quen thuộc ngôn ngữ kiểu teen của nàng thế mà có mấy câu lão suýt bó tay chấm com. Nàng nói là em sẽ đeo kính cơn đen nữa. “Cute” (Dễ thương quá!), lão nói. “The kon a?”, nàng hỏi lại.

Lão bảo lão sẽ mặc comple đen, thắt cà vạt đỏ, đầu đội mũ phớt. Nàng bảo trời nóng thế này mà mặc thế chết à? Lão bảo: “Thì thế mới dễ nhan ra a” (Thì thế mới dễ nhận ra anh). Nàng khen: “Thog mjh. iu wa co!” (Thông minh. Yêu quá cơ!). Rồi để cho chắc ăn lão còn thống nhất với nàng về mật khẩu cho cuộc gặp. Nếu nhận ra người đã ăn mặc đúng như thế thì thay sau câu chào “Hi” là câu mật khẩu. Nàng sẽ nói “meoconcodon”. Lão sẽ nói: “hiepsilangthang”. Thế là OK. Lại nói về cái nickname của lão. Hôm cháu Nguyệt lập cho lão cái tên này, lão buồn cười quá bảo nó thay đi thì con bé bảo: “Ông phải hiện đại chứ. Ông thấy đấy. Phây búc có mấy ai mang tên thật đâu. Cứ để thế cho hợp, cho nghệ sỹ ông ạ!”. Nói đến nghệ sỹ, lão gật đầu liền. Thì mình cũng là nhà thơ xóm xã cơ mà. Sau rồi quen, lão thay mật khẩu cả hộp thư, cả yahoo và facebook. Ba ông cháu lão độc lập với nhau trên Internet.

Về địa điểm hẹn hai người thống nhất vẫn chỗ cũ. Thì còn chỗ nào lãng mạn, thơ mộng hơn cái công viên đang xây dựng bên bờ sông ấy nữa? Còn thời gian thì nàng đề xuất chuyển sang buổi sáng. Buổi sáng thì mới có nhiều thời gian bên nhau. Mãi sau này lão Quých mới biết là nàng học buổi chiều, không thể hẹn như chủ nhật được. Nàng bảo ngay sáng mai. Lão Quých bảo không được vì sáng mai lão bận họp tỉnh. Thực ra ngày mai là ngày giỗ vợ lão chứ cái ngữ lão mà lại được họp tỉnh? Nàng lại chat tiếp: “Sag ngay kja zay nha?” (Sáng ngày kia vậy nha). “Cũng không được em ơi. Hôm ấy anh bận ký hợp đồng công trình rồi”. Nàng dỗi: “Dzay ma noj iu ng ta?” (Vậy mà nói yêu người ta?). “Anh bận thật mừ. Ký hợp đồng mới có xiền chứ!”. “Ui zui ui! The ma e hok nghj ra. Hoa hong nhju lam nhj?” (Úi giời ui! Thế mà em không nghĩ ra. Hoa hồng nhiều lắm nhỉ?). “Tất nhiên!”. “Phan ng ta voi nha!” (Phần người ta với nha). “Tất nhiên!”. Cuối cùng, lão và nàng thống nhất chọn ngày chủ nhật cho nó thoải mái vô tư. Tha hồ tâm sự. Tha hồ ngắm nhau… Tự nhiên lão Quých lại nghĩ tới cái nhà nghỉ Thiên Thai trên phố huyện.

Thực ra lão có ký tá công trình quái nào đâu. Mà lão có tư cách gì để ký được cơ chứ? Có con trai lão làm thì có. Nhưng cứ nhận vơ, bốc phét thế cho oách. Hôm đó là ngày lão có tiết mục đọc thơ trong chương trình văn nghệ phục vụ lễ công bố đón nhận danh hiệu “xã nông thôn mới”. Xã lão đã đạt mười chín tiêu chí rồi mà.

Lão và nàng chat với nhau một lúc nữa thì “G9”. Thoát máy, lão về phòng ngả lưng đánh một giấc cho tới sáng. Trong giấc ngủ hình như lão cười. Lão mơ thấy gặp nàng, cùng nàng dạo bước dưới trăng bên dòng sông thì thầm sóng nước. Rồi lão hôn nàng. Chính cái lúc lão cười là lúc lão đang hôn nàng đấy.

Ngày giỗ vợ lão, cả hai thằng con trai lão đều không có nhà. Vợ chồng thằng cả xuất lợn bán. Nó bảo không hoãn được vì bên mua đã hợp đồng rồi. Nó gửi cho ông mấy trăm ngàn tiền lễ coi như xong. Thằng thứ hai nói bận đi chỉ đạo cánh thợ chỉnh sửa mấy cái nhà văn hóa thôn để phục vụ cho lễ cắt băng đón nhận danh hiệu xã nông thôn mới. Lão thắc mắc ngày kia đón nhận danh hiệu rồi mà nay vẫn sửa chữa là sao? Mà vừa mới khánh thành hôm nào sao nay đã phải sửa chữa rồi? Con lão nhấm nhẳn: “Vấn đề tế nhị. Cụ bô không thể biết được đâu. Có xã còn nợ tiêu chí vẫn cứ đón nhận đấy”. Thế thì chịu, lão không thể nào hiểu được cách làm ăn hiện nay nữa. Hai cô con gái lão thì đã quán triệt rằng giỗ năm lẻ thì bố và anh thứ tổ chức, giỗ mẹ năm tròn thì cả nhà sẽ sum vầy đầy đủ. Thời buổi kinh tế thị trường không bám sát làm ăn thì tụt hậu là cái chắc. Mả cha chúng nó chứ, giỗ mẹ mà chúng cũng quy ra năm tròn, năm chẵn. Cứ tưởng tiền là xong à? Con với chả cái!

Thế nên, ngày giỗ vợ lão, chỉ có cô con dâu vợ thằng doanh nghiệp là ở nhà để cùng lão lo liệu. Thằng Hưng học chiều. Thấy ông nội khua mẹ nó dậy sớm đi chợ, nó tỉnh như sáo đòi đi chợ theo mẹ. Nửa buổi thì con Thủy trên thị trấn học chiều nhớ ngày giỗ bà ngoại cũng đến. Nó chào lão xong nhảy luôn vào phòng con Nguyệt ôm máy vi tính mặc cho ông ngoại dọn dẹp lau chùi ban thờ. Lão Quých dọn dẹp một lát cũng hết việc. Lão chắp tay sau đít đi đi lại lại. Chợt mặt lão rạng lên, lão vào phòng thằng Hưng và cũng lên mạng. Phải gặp nàng mới được. Nhớ lắm. Sắp gặp nhau thật rồi nên lòng dạ lão nôn nao khôn kể.

Lão bật máy vào “phây”. Giờ này nàng có nhà, biết đâu nàng cũng online thì tha hồ mà chat chít. Y như rằng, đèn xanh “meoconcodon” sáng. Lão chat liền. Cứ thế, lão lạc vào mê cung tình ái với những câu thơ tình và những lời yêu thật say đắm. Khoảng hơn tiếng đồng hồ sau, linh tính mách bảo lão. Lão chợt nhớ ra khoản trầu cau cúng vợ. Đứa con dâu lão chúa là hay quên khoản này. Thì chúng có ăn trầu bao giờ? Với lại, chúng đâu có biết nghi thức cúng bái là gì?

Lão rời máy đi sang phòng con Nguyệt. “Thủy! Cháu chạy ngay ra chợ mua ba lá trầu và một quả cau về đây cho ông”. “Để làm gì hả ông?”. “Để cúng bà chứ còn làm gì nữa. Mợ cháu hay quên khoản này lắm”. Con Thủy lưỡng lự. “Dậy. Đi ngay cho ông. Sắp đến giờ cúng bà rồi. Đi đi!”. Vừa nói, lão vừa kéo tay con Thủy. Thủy dùng dằng định thoát máy. Lão Quých quắc mắt giục nó: “Bỏ máy đấy. Đi ngay đi cháu!”. Thủy bất đắc dĩ đứng dậy chạy xuống tầng. Lão Quých quay ra cửa nhìn theo hút bóng nó. Ra dáng thiếu nữ rồi đấy. Cháu lão xinh đáo để. Ngữ này khối thằng chết mê chết mệt với nó cho mà xem.

Chợt lão quay lại vào phòng Hưng. Trí tò mò thôi thúc lão. Xem con bé này mạng muỗi cái gì đây. Rồi lão tròn xoe mắt, há hốc mồm khi trên màn hình hiện ra toàn bộ cuộc chat chit của lão với meoconcodon. Trời ơi! Sao lại thế này hả trời? Lão nhớ lại cuộc hẹn lỡ chiều qua và những liên tưởng đến những chi tiết của cuộc hẹn tới. Vậy là hôm đó Thủy đã ra công viên ngồi chờ ông. Chờ chán không được nên nó đã rút máy ra gọi cho đám bạn đến cùng nhau đi chơi? Hai tay lão ôm đầu, mắt lão trợn ngược như bị trúng gió. Cùng lúc đó tiếng xô xát của cái quán game online kế bên cũng vọng tới. Chắc lại đánh nhau rồi đây?

Lão lờ đờ nhìn lên bàn thờ. Ở đó, ba nén nhang lão thắp lúc nãy cháy gần hết. Ba đốm đỏ lập lòe trong làn khói bay lên vòng vèo như dấu hỏi. Đôi mắt vợ lão trên di ảnh nhìn xoáy vào lão như trách cứ. Lão lê bước về phía bàn thờ, vịn vào đó rồi bật khóc tồ tồ như đứa trẻ. Căn nhà có mình lão bỗng trở nên rộng huênh hoang. “Tôi có tội bà nó ơi! Xin bà tha tội cho tôi bà nhé! Tôi xin mình đấy, mình ơi!”. Cứ thế lão vừa đấm ngực vừa khóc ông ổng.

Hai mẹ con Hưng đi chợ về thấy vậy xúm lại dìu lão về giường. Thằng Hưng cuống lên sụt sịt: “Ông làm sao thế hả ông? Đừng khóc nữa ông ơi! Cháu sợ lắm!”. Mẹ Hưng chạy vội đi lấy dầu gió. Lát sau, lão trấn tĩnh lại, ôm chặt thằng Hưng nằm im. Tuy thế, trong đầu lão cái mũi tên con trỏ và quả đấm hình cái trống cứ nhấp nha nhấp nháy như chọc, như gõ, như đấm vào óc lão khiến đầu lão bùng nhùng, ong ong đau như búa bổ. Mẹ thằng Hưng chép miệng: “Rõ khổ! Tại ông nhớ bà quá đây mà!”

Tác giả: Đỗ Xuân Thu

Thu Gọn Nội Dung

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here