Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Bức Thêu Quan Âm – Võ Diệu Thanh

Bức Thêu Quan Âm – Võ Diệu Thanh

790
0
SHARE
Nghe đọc truyện đêm khuya – Lựa nổi tiếng trong nghề thêu nhờ mũi kim cô luôn đều tay và tỉ mỉ.  Mắt cô vừa tỏ vừa lanh. Lướt qua như chớp cô đã biết mũi kim cần phải trổ tại can chỉ nào.  Cô thêu rất mau và thuần thục hầu hết  các mẫu thêu. Từ  ngày Út Lim chết, cô làm biếng nhận hàng. Có cảm giác không còn gì để cô phải nỗ lực nữa.  Nhưng khi có người đặt thêu  một bức Quan Âm  để trị bệnh cô gật đầu liền. Ơ bức này cô thêu thật chậm, thành kính rút từng mũi chỉ. Lần đầu thêu tranh Phật, cô gởi vào từng đường kim mũi chỉ những lời cầu nguyện trong lành. Chú Tám  trước cửa nhà cũng khuyến  khích “thêu tranh Phật ráng thêu cho đẹp, vừa kiếm tiền mua gạo vừa được phước”.
 Ngày đã trôi một nửa, đời cũng đã qua gần dốc bên kia. Hai Lựa vừa tạm quên  mình sẽ cả đời neo đơn, xóa được phần  nào  ám ảnh  đỏ  nhức nhối  ngày Út  Lim chết. Hắn lù lù xách bọc ni lông bước vô nhà. Hắn vô nhà hắn nhưng Hai Lựa lại muốn châm lửa đốt nhà mình. Nhẹ nhàng lắm cũng là đóng cửa nhà mình  rồi biệt xứ.  Hai Lựa cầm chắc những ngày kế đó cô sẽ nhai  nuốt những hột cơm hiền lành như nuốt sạn, cắn miếng tàu hủ mềm xèo sẽ thấy cứng như bê tông. Chắc chắn vùng đỏ lòm ngày nào lại hiện về, gương mặt Út Lim thoi thóp  nói “Hai ơi, em…”  rồi tắt thở sẽ  đáo lại y nguyên. Hắn  đã được ân xá trước hạn. Thời gian tệ hết biết, chưa làm tròn bổn phận xóa nhòa quá khứ lại để hắn nhong nhỏng trước mũi  Lựa. Ngay bữa đầu tiên đã hắn tuyên bố với mấy thằng bạn nhậu. “Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại.  Chưa có nơi nào yên lành hơn nhà mình dù nó chỉ là cái  chòi. Xa nó hơn mười năm… Nhứt định  không  khi nào  tao xa nó lần nữa”. Ôi nhà mình.  Nằm trong nhà mình,  Lựa nghe rõ từng lời của hắn.
Nhà Lựa cách vách nhà hắn một khoảng lớn cỡ… bề ngang sợi tóc. Đêm  nằm cô nghe rõ tiếng ngáy, tiếng mớ nặng nề đầy lo sợ, thù hằn của tên giết người…  Có bận đi nhậu xóm nào về,  hắn  đi huốt  nhà mình sừng sừng trước cửa nhà Lựa, gục gặc… Khi ở nhà hay đi đâu cô đều phải đóng kín cửa. Ngột ngạt bực  dọc  muốn  nổi điên, muốn ra giữa trời gào la cho  trời đất rùng mình một  trận nhưng không làm được.  Lựa kêu bán  nhà.   Vài người   dòm tới dòm  lui cái nền  của Lựa lắc đầu.  Nhà  gì mà như cái bụm tay, vừa không thông thoáng vừa  sát nách một thằng bán trời không mời thiên lôi, chỉ có cô  dám ở.
Chú Tám nói “Lỡ  rồi, con ráng chịu đi. Đừng khi nào đôi co với  thằng đó, ai biết được nó lại nổi khùng lúc nào” . Nghe chú nói  Lựa muốn khóc vì ức. Cô ra chợ mua mấy thước lưới kẽm rào bọc quanh cửa nhà cô.
Đi nhậu về hắn vịn  hàng rào nhà Lựa lắc lắc, cười hịt hịt  bằng giọng mũi như chế giễu “rào kiểu này cũng  bày đặt rào…”
Lúc đó nhìn  cái mặt  hất  hất, hai  hàng mày nhướng nháy của hắn, Lựa  muốn đạp bừa lên đám lưới kẽm vặn cổ hắn lọi ngược ra sau.
  Ngày đó hắn  chụp  hai chân con chó quật  tới tấp vào cột điện, mặt của hắn cũng nghinh ngang y như  bữa nay. Con chó mất mạng cũng chỉ vì lẻn vô nhà hắn ăn vụng mấy con cá ươn. Hắn nhởn nhơ thọc huyết con chó, vừa hát vừa bắt nồi nước sôi, múc từng giá xối lên mình, cạo lông nó ngay trước mặt  chị em Lựa. Út Lim bườn qua cửa vừa rủa vừa khóc. Út Lim chửi càng quyết  liệt  hắn càng nuốt nước  miếng ừng ực… Nồi thịt chó đã sôi. Mùi sả, mùi dừa, mùi tương tẩm đều mùi thịt xộc vô mũi hắn. Hắn háo hức. Út Lim  nổi khùng, chửi  nghe nhức óc.
Lựa đã cản em mấy lần nhưng làm sao cản được. Mẹ đã chết khi mới sanh nó. Cha đi cưới vợ khác. Nhà chỉ có hai chị em. Lựa chúi mũi may vá mới đủ chén cơm, đủ quần áo mặc nên ít trò chuyện với em. Người chơi với nó thường  nhất chỉ có con chó. Trong mắt Út con chó là một người. Nó vừa gan góc vừa trung thành. Hễ thấy ai hung dữ hay ăn hiếp Út Lim là nó nhào ra vừa cắn vừa gừ, mặc kệ đối phương là người lớn kẻ nhỏ. Vậy mà thằng chó đẻ đó dám ăn thịt  nó. Đồ chó, đồ ác đức sát nhân. Quân ăn thịt người. Cao trào của những câu nguyền  rủa  vừa  rớt ngay cơn say  đạt đỉnh. Nghĩa là hắn không đủ tỉnh để kìm mình, không đủ mê để vùi đầu  trên chõng tre ngáy ầm  bên mâm nhậu dở dang. Ngọn mác để thọc cổ chó giờ xuyên yết hầu Út Lim.
Lựa chay trường đã  mười tám năm, máu con cá màu gì cô muốn quên rồi  vậy mà một   tích tắt  nhà  đẫm máu đứa em trai duy nhất. Nếu hắn không đi tù Lựa không biết mình có  dằn nổi cơn uất hận, có thể là hắn giết  phức  cô, hoặc là hắn chết.
Hắn đi tù, hai ngôi nhà  chỉ còn mình  Lựa.  Cô có đủ yên tĩnh để tụng niệm,  dằn xuống  những cơn chấn động của tình cảm. Những lúc yếu trong mình, Lựa nghĩ nhiều tới tuổi già.  Lim chết  rồi, con đường chay lạt đã làm cô  lắc đầu  chuyện chồng con. Ngôi nhà này  vĩnh viễn  sẽ không có trẻ con. Nếu cô  nằm xuống sẽ kết thúc ngôi nhà này giữa thế gian. Ai sẽ vào đây ở. Ai sẽ thờ  cúng mẹ  cầu siêu  cho cô, cho Lim. Lòng cô  rũ rục  như  sắp rã tan các thứ. Rồi  cô tự an ủi mình. Bận tâm làm gì, cả thân xác này cũng  không phải là của  ta  thì bận lòng chi chuyện còn mất. Cô  nhắm nghiền mắt chìm tâm trạng vào  vùng thành kính với đức Như Lai.
Khi quên được, lòng nhẹ  như chưa có sự hiện diện của chính mình. Nhưng  không phải lúc nào Lựa cũng tìm được an lạc. Chẳng hạn như lúc nghiêng  mặt   đụng  thấy ngôi nhà của hắn, lúc nhìn thấy ánh mắt Lim trên bàn thờ, lúc quét dọn nền nhà… Máu người  là dòng chảy linh hồn, nó lẩn quẩn như dòng gió dày đặc, có thể quơ tay đụng, lành lạnh, gờn gợn, bò vào lòng người ngậm nhấm, kéo dai dẳng từng cơn đau.
Hắn đã trở về. Nhà tù không khiến hắn nhìn thấy dòng chảy đang lẩn quẩn quanh hắn, dù hắn có sợ nỗi túng quẩn của tù ngục. Chuyện ở  trại giam cũng thành  nơi đào sâu chôn chặc. Hắn chỉ có hay gục gặc cái đầu nhìn về phía nhà Lựa, như còn ẩn ức lắm. Có bữa Lựa nhón người phơi cái áo bà ba màu chàm  trên  sào quần cặp ngõ, hắn  ngồi bên kia nhà vừa nhâm nhi vừa nhướng nháy.
– Dị thường, cả đời nó chỉ  tàu hủ với rau luộc mà hai  cái vú lúc nào cũng nẩy ngược. Thằng chó chết, mầy chổng ngồng vầy hoài sao tao sống nổi hả trời.
Lựa chỉ hiểu được một nửa câu nói, nghĩa là khi cô nhìn xuống, thấy hai khối tròn cứ muốn xé lần áo bà ba chui tọt ra ngoài. Như có điện, cô cụp hai tay xuống  quay phắt người  vô nhà, ngồi thụp khuất vào vách. Cô trách mình tiếc chi cái  áo cũ, trách  sao bước vào  tuổi  ngoài ba mươi người cứ ngày một căng tròn.  Trách ba má ngày xưa đất đai minh mông thiên địa lại chui vô cái xó này tìm chỗ ở, rồi mạnh ai nấy đi. Để bây giờ cô đứng ngồi bên nách hắn, một hơi thở cũng sợ hắn  dệt  ra cả một câu chuyện thô thiển, tục tằng.
Và nửa câu  sau của hắn cô cũng hiểu tường tận sau đó không lâu. Thoạt đầu cô tưởng hắn nói chuyện với mấy con cá sình. Lúc  chiều cô thấy hắn vớt được dưới sông đem lên.
– Đồ chết bầm, đừng có dựng đứng lên như vậy. Nằm xuống, không được  ý kiến gì hết mày biết không. Không chịu hả, để tao vuốt ve mày nghe.  Chỉ có bàn tay tao mới dám tới gần mày thôi, biết chưa thằng khốn kiếp.
Hắn thì thào, thì thào một lúc lâu…  Khi Lựa đội nón đi mua rau  nấu  cơm chiều, cô thấy hắn đi ra  cái lu kê sát cửa nhà Lựa, múc nước  rửa  tay, miệng láp dáp:
– Thứ này vô bụng  đàn bà là thành con nít đây.
Dường như hắn biết Lựa nghe hết nên cố tình  diễn tả thật tỉ mỉ. Cũng có thể do biến thái, hắn thích mô tả những điều chỉ mình hắn biết.
 Lựa nói với chú Tám sao mà con khổ quá chú ơi, chắc con chết quá. Chú  vỗ nhẹ vai Lựa. “Không sao đâu con, nó bị tù một lần cũng sợ lắm rồi, không dám làm gì bậy bạ đâu. Ở đây còn bà con, còn chú.  Lúc khuya chú hay thức giấc đi một vòng qua bên này”.
Chú Tám là một người nhiều tuổi, cường tráng lại hiểu chuyện.  Có gì khó khăn là Lựa chạy qua hỏi ý chú. Trò chuyện với chú cũng  là cách làm  giảm áp lực đè cứng Lựa. Cô ước mình là con của chú, được ở bên chú mỗi ngày.
  Lần nào nói chuyện với chú Lựa cũng yên tâm về ngủ ngon hơn.
Trời âm u. Bóng tối  lạnh tanh đông cứng người Lựa. Cô cựa mình một cái coi có cử động được không. Tay chân cứng ngắt, mắt Lựa cũng không mở  lên được. Nhà bên cạnh có âm thanh như  bàn tay đang vẹt lá, như có tiếng người chui qua kẽ lá. Hắn đang làm điều đó. Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện khi Lựa trấn tỉnh được mình. Cô muốn mở miệng  la lớn nhưng không biết kêu thế nào.  Cô  muốn kêu chú Tám nhưng miệng cũng đóng kín. Nỗi hoảng sợ làm cô  muốn bật khóc  thì có một giọng thì thầm bên tai.
– Đừng  sợ, có chú  nằm kế bên nè.
Lựa thấy một hơi ấm.  Trời rất tối nhưng sao nụ cười chú sáng lạ lùng. Người chú tỏa ra một mùi lạ nhưng khiến cô vững vàng. Cô quay mũi qua người chú hít một hơi, thấy luồng không khí  đi sâu vào lòng ngực nở  bùng ra ấm rực. Chú  choàng tay qua người Lựa nhè nhẹ  xiết cô vào lòng. Mơ hồ cô  thấy mình kháng cự, mơ hồ cô thấy mình ngất ngây.  Hơi ấm từ môi chú chạm vào má  cô… lần xuống cổ. Bàn  tay chú  lòn sâu vào  lưng  áo, lần ra phía trước, lướt nhẹ qua bầu vú.
     – Nó căng tròn hà.
Tiếng chú thì thầm ngọt hơn cả tiếng an ủi lúc chiều.
Bàn tay ấm  xoay  nhẹ đầu vú…
– Ôi đã quá.
             Lựa choàng tỉnh dậy. Tiếng  nói vừa rồi là của hắn. Thì ra là chiêm bao. Ở  nhà bên cạnh hắn vẫn không ngừng dòng âm thanh mơn trớn. Giống như là hắn đang lần mò chỗ kín một người đàn bà nào đó đang nằm dưới hắn.  Có lẽ hắn đang tưởng tượng, bởi vì Lựa biết ngay cả những cô gái điếm cũng chưa từng dám bước vô nhà hắn. Lựa biết cái thứ lạ tai đó đã làm nên giấc chiêm bao tội lỗi của cô.
Lựa  chợt rùng mình nhận ra cái hoa con gái  đã nở,  bầu ngực căng cứng lên, cái nút bóp bật tách một cái.  Cô thoáng nóng mặt, bịt kín tai lăn mình sát vách bên kia. Tại sao mình  lại đĩ thỏa như vậy được chớ? Mình là thứ gì, ôi tội lỗi. Nammô…  Lựa niệm tới đó lại không dám  niệm nữa. Hình như mình làm ô uế  chốn thanh bạch của tâm linh…
 Bức thêu Quan Âm vẫn chưa có mặt. Mỗi lần cầm kim cô lại nghe tiếng nhừa nhựa chửi thề,  phô diễn chuỗi động từ  thô tục. Lựa nghiến răng, cắn môi.  Chỉ có khi hắn  đi phức chỗ này hoặc khi hắn chết cô mới đủ bình yên tu tĩnh.  Cô nhắm mắt niệm Phật.  Trong đầu, những dòng  ý nghĩ cuộn  xà quần, những câu từ tục tằng thối tha của hắn xen lẫn tiếng tụng niệm như đang rượt đuổi, như giành giật nhau.  Cô  đâm kim vào mặt vải hậm hực bỏ đi ra đường, lang thang một lúc.
Một hôm, hắn trèo lên xe lôi đi đâu đó, Lựa thở ra một cái, cầm kim thêu  riết riết. Đói cô không ăn vì cô  biết chẳng mấy khi được thanh thản làm  cho rồi  bức thêu. Khi mũi kim vừa chạm dứt viền môi tươi hồng của Ngài  thì…
– Trời, hình  Phật gì mà con mắt láu liên như  đang rình…
Lựa nhìn lên thấy nụ cười nham nhở  man dại, hai con mắt đục ngầu như  mắt cá chết. Lựa thấy như mình sa xuống địa ngục và quỷ sứ có bầy đang vây  quanh. Cô cầm khung thêu lùi lại tự vệ.  Hắn cười ắc ắc  rồi lúc lắc người bỏ đi.
Cô ngồi nhìn lại bức thêu. Ui trời, cô thêu đôi mắt  Quan Âm nhìn vừa lãnh đạm, vừa quạu quọ, như đang soi mói ai đó. Mắt của Ngài trong lòng Lựa không phải như vầy. Cô tỉ mẩn tháo từng mũi chỉ. Thật bối rối.  Đúng ra ngay từ đầu cô nên từ chối lãnh bức thêu này. Giờ đây cô giống vừa thêu vừa  chui kẹt hóc trốn bọn  thú ăn thịt người. Từng mũi thêu nhập nhằng  chằng chịch như đám chỉ rối.
Hơn một ngày Lựa đóng cửa nhà kín mít, tập trung tâm trí thêu. Nhưng khi thêu được  hết vầng trán, chạm vào đôi mắt Ngài là tai Lựa lại vang lời nói trong đêm. Lựa nghiến răng lắc đầu nhiều lần. Mọi thứ tưởng như tan rồi cô mới cầm kim. Khi mũi kim nhú khỏi mặt vải tai cô lại cuộn lên mấy lời gợi dục, những hình ảnh của đêm… bàn tay ấm áp…  Cô cắn môi  chạy ào tới bàn thờ, lấy mấy chung nước cúng nghiêng đầu đổ vào tai, đổ hết tai này lại đổ qua tai kia rồi nghiêng ngược lại cho nước trút ra, hy vọng nó sẽ rửa  sạch thứ rác rưởi. Tai Lựa đã bít chịch màng nước, có cảm giác bóng đêm trộn nước, đóng cứng trước cửa tai. Lựa  phải ra lu nước múc một ca nước lạnh đổ vào tai để dẫn nó ra.
   Cô bước tới bức thêu, không dám  cầm kim vì  cô sợ lại đụng phải  dòng âm thanh lúc nãy. Lựa hoảng loạn thực sự. Điều tồi tệ nhất là nỗi lo sợ này  cô không dám nói cùng  ai thậm chí người cô tin tưởng nhất là chú Tám. Cô  ngồi xuống xếp bằng, hít thở, gạt mọi ý nghĩ ra khỏi đầu óc. Lòng cô  hạ dần xuống cho tới khi:
–         Má mày, sao nứng không có giờ giấc vậy hả…
           Âm  vang tụng  niệm của Lựa  bắt đầu trộn lẫn mấy lời trần trụi nhớt lầy của gã cuộn thành một  dòng  kì quái, ầm ập, ngoằng ngèo đổ ụp vào đầu Lựa, lớn từ từ rồi  nổ bùng ra. Lựa lơ mơ không biết  mình đang ở cõi nào. Mình mẩy bức rức như người nghiện ma túy đang tới cơn ghiền, ruột gan cồn cào  như đang chờ đợi cái gì đó và không đủ sức chờ nữa. Đầu  óc đầy cứng mà trống rỗng, đảo đi đảo lại một câu nói, ta phải đi khỏi  chỗ này, ta phải đi khỏi chỗ này…
  Cái ý nghĩ đó cứ đáo đi đáo lại ngay cả khi Lựa đã rời khỏi nhà mình thật. Trầm cảm cấp tính. Bác  sĩ nói  có phải cô đang sợ cái gì đó? Hay là cô  lo  mất cái gì đó dữ lắm. Chuyện  chiêm bao thấy chú Tám không phải cô yêu ông ấy mà do cô đang  chới với lại được chú động viên nên vương vấn. Bỏ hết, thay đổi môi trường,  ví dụ  như đổi chỗ ở. Khi hết bệnh những tình cảm vụng dại cũng từ từ  dẹp bỏ được.
Đổi chỗ ở? Đi đâu? Bỏ Lim cho ai? Vô chùa? Lựa đang có ý nghĩ đó hoặc là  hắn  chết hoặc là Lựa vô chùa. Tại sao một người ác như hắn không bị trừng trị, một người cả đời không tranh chấp giành giật với ai như Lựa phải mang bệnh trầm kha, phải bỏ chạy, bỏ trốn. Phật ơi con có tội gì đâu mà phải trốn. Đáng lẽ người biến mất khỏi  miếng đất gọn ghẽ này là hắn. Hắn hãy chết đi, càng sớm càng tốt. Sau đêm này, sau đêm Lựa mở trừng mắt nhìn lên nóc mùng thì  hắn  đã biến mất khỏi  thế gian này là tốt nhất. Cô muốn bật khóc vì cô biết chắc ngày mai đây hắn vẫn  còn ở y đó, tẩm đầy rượu cái đầu man rợ  rồi  ém  đầy tai Lựa mấy lời lầy lụa. Lựa bật khóc hức, đấm xuống vạt  rầm rầm  như đang giẫy chết.
                                                  *
Tản  sáng, người trong xóm  bu  đen kịn nhà hắn y như bữa Lựa phát bệnh. Gã đang gồng mình  rên  vì một cơn đau đâu đó ở bụng.
 Tiếng  xe cấp cứu của hội chữ thập đỏ xa dần.
Người trong xóm nói  hắn đang hấp hối, nãy giờ  chết rồi cũng không chừng. Lựa nằm nhà nghe không khí im ắng một cách rợn người. Hình  như nhà bên cạnh có tiếng gió.  Có khi hắn đã chết chỗ  bệnh viện  và… vong hồn hắn  đã về bên nhà đó. Hắn chết rồi? Sao cô không thấy  nhẹ như trong tưởng tượng của mình? Đáng lẽ cô phải ngồi dậy nhảy nhót cười hí hửng, thậm chí mở tiệc ăn mừng. Tại sao vẫn như có  tảng đá thật lớn đè  nặng đâu đó trong lòng, trong đầu hay trong linh hồn. Hắn đã chết  rồi phải không? Đầu óc cô lại căng ra. Cô biết nếu  để những câu hỏi đầy thêm đầu óc cô sẽ nổ tung lần nữa. Phải làm cái gì đó…Lựa  vói lấy bó nhang để vô bọc, bước lên xe, đạp về hướng chùa. Cô  muốn hít một ít mùi nhang ở chùa, nghe một ông sư nào đó giảng đạo.
Không phải ngày lễ ngày rằm nên chùa rất vắng, mấy sư cũng đang  tìm chỗ yên tĩnh  tụng niệm. Lựa  quỳ gối bên tượng đức Như Lai nhắm mắt niệm Phật. Cô ngồi rất im, nghe được tiếng trái tim gõ từng nhịp rối bời. Đừng sợ, hãy thành tâm. Cô tự trấn tĩnh mình. Vẳng  phía ngoài vườn tiếng  gió vi vút. Trong  điện không có âm thanh nào. Một lúc sau cô nghe  tiếng một con muỗi  vo vo bên tai. Nó lượn xuống  khuỷu tay Lựa kiếm chỗ ghim. Cô mở mắt ra phủi phủi đuổi nó đi. Nó lại bay tới, cô lại phủi phủi đuổi nó đi. Cô đủ từ tâm làm điều đó.  Mười mấy năm nay, một con kiến lỡ cắn Lựa cũng chỉ đuổi nó đi  chớ không giết… Nghĩ tới đó dòng nghĩ  ngừng lại, máu trong tim cuộn lên cơn chấn động. Lựa ơi,  hôm nay cô nguyện cho chết một con người. Tội này tu tới kiếp nào mới giải cho xong? Linh hồn hắn sẽ  vất vưởng  đâu đó. Lựa tin  chắc người chết để lại dòng tâm linh. Tại sao cô có thể  cầu chết một mạng người? Cô ác có thua gì hắn  đâu? Xin đức Phật từ bi tha thứ cho con,  tại lúc đó con ức lòng quá, tại hắn  ác đức với con quá. Xin ngài hãy chứng  giám mà tha cho con, phù hộ cho tâm trí con  minh mẫn an lành.  Lựa niệm tới đó thì lại nghe một tiếng thở của hắn bên tai. Có phải hắn  đã chết rồi không?  Hắn đã về trú ẩn ngôi nhà  quen thuộc của hắn. Nơi đó giờ này lạnh như a tỳ. Lựa đã đem a tỳ đến sát vách nhà mình. Cô tu hành làm chi, cô tu được cái gì rồi? Nam mô A Di Đà Phật. Con phải làm sao, Ngài hãy cứu con. Lựa ngồi bệt xuống  nền nhà chùa mắt không rời khỏi  bức tượng. Cô như nghe tiếng nói chính mình. Mình  gieo nhân thì hãy gặt quả, không ai gặt thế được đâu…
Lựa trở về nhà bụng trống không. Cô với tay lấy chung nước cúng  xối một ít vào lòng tay rồi vuốt đều mặt. Lòng cô nhẹ hơn một chút.  Trước mặt cô bức thêu vẫn chưa có mặt. Cô nhớ lại tiếng nói của người đặt bức thêu:
– Con gái tôi bệnh gì không biết nữa, sao nó  cứ buồn buồn hoài.  Một bữa tôi nghe người ta khuyên tìm một hình Phật  cho nó nhìn mỗi ngày từ từ  tâm trí sẽ  an lành. Nhà tôi treo nhiều tranh Phật rồi  nên muốn  tìm một bức thêu. Thấy cô chay lạt hiền lành  lại  khéo tay nên nhờ cô thêu  để lấy đức.
Bức thêu đã ố vàng. Người thuê cô đã hết hy vọng sau lần cô ngã bệnh.  Thêu tranh Phật để trị bệnh, điều cao đẹp như thế sao cô không làm được?  Cô  chay lạt làm gì mà điều đơn giản thế không làm được? Có phải cô chỉ giống  một  con bò, không ăn được thịt nên ăn cỏ rồi khi người ta đâm một nhát vào mông thì quay sừng  móc lòi ruột họ. Mấy năm nay cô  đã làm gì? Mất thời gian cho cái gì? Tại sao không để thời gian đó vào trong từng đường thêu. Dường  như  căn bệnh trầm cảm của cô không phải vô cớ, dường như  ông trời đã muốn cô bệnh để cô cảm nhận được những thống khổ của người bệnh…
Lựa  tháo bỏ bức thêu cũ, cô thay tấm vải mới, trắng tinh. Tay cô thoăn thoắt múa lượn theo từng  đường chỉ. Bức thêu  hiện dáng dần dần mau hơn cô  dự định.
Khi cô thêu đến  gương mặt Ngài thì hắn xuất viện.  Bác sĩ biểu về thèm gì ăn nấy, vô phương rồi. Từng đêm hắn rên rỉ chửi rủa cơn đau. Lựa có cảm giác cô đem cơn đau tới cho hắn . Rõ ràng đang thử thách Lựa. Cô  ngồi im, hít thở chậm, để  đầu óc hoàn toàn trống…Lựa  bỏ khung thêu ngồi niệm bài chú Đại bi, tâm hướng về tên và gương mặt đang đau đớn của hắn.  Lựa niệm  như thế gần một ngày rồi lại ngồi vào khung thêu. Mỗi bữa cô chỉ  ăn một chén rưỡi cơm  với ít muối hột, niệm chú và thêu. Đôi mắt Ngài  dần hiện ra gần gụi như chính đôi mắt mình những khi  tràn ngập thương yêu ai đó. Lựa thêu thật mau, viền môi hồng tươi thuần khiết. Cô vừa thêu vừa say sưa ngắm. Mải miết  với công việc, mệt quá cô thiếp đi. Khi tỉnh  dậy  Lựa không tin đó là bức thêu của mình. Cô đi tới đi lui, đổi từng  góc nhìn, lòng phơi phới một niềm hạnh phúc. Cô nhìn thấy nụ cười của người mẹ, nụ cười trẻ hơn của đứa con bệnh hoạn của bà. Một thoáng cô cười một mình với bức thêu.
– Oa… sao mà giống y như thiệt vậy?
           Lựa  giật mình nhìn lại, gương mặt đen đúa hì hà của hắn  sát bên  cô. Lo thêu Lựa quên không đóng cửa nhà. Hắn ốm kinh khủng.  Cô  chợt nhớ mấy hôm nay cô bỏ quên mất hắn trong trí nhớ  dù ngày nào cô cũng  hình dung về gương mặt về tên của hắn để  cầu chúc phước lành.  Vẫn gương mặt đó nhưng  cô không có phản  ứng gì trừ một cái cười. Mắc cười chớ. Hắn nói  bức thêu giống y như thật.  Làm như hắn đã  từng nhìn thấy gương mặt thật sự của Quan  Thế Âm rồi vậy.
          Hắn  đứng nhìn bức thêu thật lâu, chăm chú thành kính. Gương mặt  tự nhiên hiền như  đứa con nít đang ngắm nghía một công trình  rực rỡ  lần đầu tiên  nó được gặp.  Lựa kệ cho hắn nhìn… Lúc  đó có  chiếc xe tải  chạy ào qua làm hắn giật mình. Nghĩ ngợi một chút hắn  bỏ  đi  vô nhà.  Khi trở ra hắn  đưa cho Lựa một nắm tiền.
         – Hổm rày bệnh quá, chú Tám quyên cho tôi một  mớ tiền. Tôi muốn có một bức thêu y như vậy. Cô  hai… thêu cho tôi một cái nghe. Lúc bệnh tật  như vầy sao thấy thèm nhìn một tượng Quan Âm.
           Lựa nhìn hắn trân trân rồi nhìn bức thêu. Cô lắc đầu.  Chắc chắn cô không thể  thêu được một bức giống y như bức này rồi.  Nhưng cô thầm hứa sẽ thêu cho hắn một bức khác thiệt đẹp.
V.D.T

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here