Home Nghe đọc truyện Truyện đêm khuya Bản lĩnh đàn bà – Phan Thị Thanh Nhàn

Bản lĩnh đàn bà – Phan Thị Thanh Nhàn

512
0
SHARE

Hơn nửa đêm, Thúy gọi di động cho Hùng, thì thầm:

– Anh đang ở trong phòng một mình phải không? Nghe em nhé. Hùng đang ngủ ngon bực mình vì bị thức, giọng cáu kỉnh:

– Có gì ghê gớm không mà phải gọi vào giờ này?

Thúy vẫn nũng nịu:

– Anh sao thế? Em đây mà.

– Biết rồi, nói đi, tôi nghe đây.

Sao Hùng lạ thế? Nếu anh hóm hỉnh như mọi lần “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi” thì lại khác. Thúy thở dài, đặt máy xuống, nghĩ là thế nào Hùng cũng gọi lại ngay. Lúc ấy cô sẽ nói. Chuyện tày trời chứ có phải đùa đâu. Bởi vậy cô mới phải gọi thật khuya, để cả nhà cô, bố mẹ và cái Thùy em gái ngủ hết không ai nghe cô nữa và bên nhà Hùng, bố mẹ anh cũng đang say giấc. Chỉ có hai đứa với nhau thôi, cô sẽ thì thầm thật là âu yếm:

– Em có thai rồi…

Cô muốn nghe Hùng phản ứng ra sao. Chỉ cần qua giọng nói của anh là cô hiểu hết. Anh vui sướng hay lo ngại, hay tưởng cô đùa?… Nhưng Thúy thao thức suốt đêm không nghe Hùng gọi lại. Sáng hôm sau gặp nhau, Hùng chằm chằm nhìn Thúy:

– Sao em phờ phạc thế? Đêm qua có chuyện gì?

Thúy uất nghẹn, giận điên lên. Chính tại anh, vì sự thờ ơ của anh mà anh sẽ không bao giờ được nghe câu trả lời mà lẽ ra đêm qua anh đã biết. Cô thờ ơ.

– Hơi mệt.

Hùng phẩy tay bỏ đi:

– Nhõng nhẽo quá. Từ nay bỏ cái kiểu đang đêm bắt người ta thức dậy đi nhé. Vớ vẩn!

Thúy cúi xuống, không nhìn theo anh như mọi lần, mắt rưng rưng. Cô đã tin, đã yêu anh biết bao vì tưởng rằng anh cũng rất yêu cô. Anh đã nhiều lần mời cô đến nhà chơi, dạy cô học thêm tiếng Pháp. Anh đã rất đàng hoàng nghiêm túc cho đến khi giảng về động từ aimer, anh viết vào vở cho cô: “Je t’ aime” rồi bảo cô về tra từ điển. Mặt cô đỏ ửng lên. Chẳng cần tra cô cũng biết “Je t’ aime” là “tôi yêu em”, nhưng cô vẫn ngồi im. Anh dịu dàng đặt bàn tay lên những ngón búp măng của cô đang để trên cuốn vở rồi khẽ nâng mấy ngón tay thon của cô đặt lên môi. Cô hốt hoảng đứng lên. Anh có yêu cô thật không? Tim cô đập loạn xạ. Anh cũng đứng lên theo, nhẹ vòng tay ôm cô vào ngực, thì thầm:

– Ngoan nào, cho anh ôm một tí tẹo thôi.

Vừa nói bàn tay anh vừa thò qua vạt áo đưa lên ngực cô. Thúy nóng bừng cả người nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo giằng mình ra khỏi tay anh chạy xuống cầu thang. Anh chạy theo:

– Em sao thế?

– Em về đây!

Cô về, quên cả mũ và sách vở còn để trên bàn.

Đã 23 tuổi rồi nhưng Thúy chưa nhận lời yêu ai, chưa một thằng con trai nào chạm được vào người cô.

Bố mẹ đã nhắm cô cho anh Hiệp ở cạnh nhà. Hiệp học với Thúy từ bé, chỉ hơn cô một tuổi nên cô vẫn cho anh là “trẻ con” không để ý. Anh cao lớn đẹp trai nhưng nhút nhát vô cùng. Tối nào Hiệp cũng sang nhà cô chơi, thấy mẹ làm gì là sà vào giúp. Nào bóc lạc, nào giã vừng, nào cuộn len… Anh chỉ nhìn Thúy cười, chẳng nói năng gì.

– Con trai mà chăm chỉ, ít nói là đứa rất đáng tin cậy. Mày mà sa vào tay thằng nào bẻm mép táo bạo là chết đấy con ạ.

Ôi lời của bố. Ở nhà Hùng về, Thúy không sao quên được bàn tay của Hùng đúng là thuộc loại táo bạo rồi. Nhưng cô chưa bao giờ được biết cảm giác ngọt ngào êm dịu và bừng bừng như khi mấy ngón tay anh chạm vào ngực cô. Ngay lúc ấy cô đã muốn đứng im để anh ve vuốt, để mặc anh muốn làm gì thì làm. Thúy rùng mình vì những cảm giác lần đầu cô biết, vì những ý nghĩ liều lĩnh mà nhờ bản năng mà cô thoát ra được. Cô vừa vào nhà và còn bàng hoàng thì Hùng đã gọi điện năn nỉ:

– Thúy ơi, cho anh xin lỗi. Mai em cứ đến học nhé. Anh hứa sẽ rất ngoan mà!

Thúy đến và ngồi bên bàn không nói năng gì. Hùng mở cuốn từ điển.

– Nào hôm nay ta học tiếp…

Cô ngước nhìn anh, ngơ ngác và đắm đuối. Cô thì thầm:

– Anh biết không, suốt từ bé đến giờ em rất chăm học thể dục thể thao. Em… em… ngực của em rất đẹp.

Hùng từ tốn gấp lại cuốn từ điển. Anh dè dặt.

– Cho anh nhìn một tí tẹo xem nào. Anh không làm gì đâu.

Thúy ngả đầu, nhắm mắt và Hùng rất nhẹ nhàng mở từng chiếc khuy áo của cô. Anh hít hà: “Đẹp quá”. Bàn tay anh nhè nhẹ chạm vào núm vú. Thúy giật nảy mình cùng ngồi thẳng dậy, hấp tấp gài lại khuy áo. Cô cười:

– Thôi, thế đủ rồi.

Hôm ấy họ học rất nghiêm túc, chỉ thoảng thoảng chạm vào nhau với những luồng điện chết người. Nhưng Thúy rất vững, cô không hề tỏ ra xao xuyến.

Không biết có phải quyết chinh phục cô không mà từ hôm ấy Hùng đáng yêu vô cùng. Anh săn đón từng ý thích của cô, mua tặng cô những vật dụng thể thao đắt tiền như vợt tennis của Đài Loan, mấy hộp bóng, chiếc áo bơi của hãng thời trang nổi tiếng… Anh còn gọi điện mời cô đi ăn sáng rồi rủ cô đi ăn chiều ở một quán nhỏ nhìn ra hồ rất thơ mộng với cái tên ngọt ngào “Quán Mai Hoa”. Buổi tối anh lại mang vé xem ca nhạc những 200 ngàn một đôi, năn nỉ cô ngồi sau xe để anh đưa đi…

Bố mẹ thấy Hùng đến nhà luôn và cùng đi chơi với Thúy thì nhắc:

– Trông nó cũng được đấy nhưng phải cẩn thận con ạ.

Còn cẩn thận làm sao được nữa. Chỉ xa anh ấy một thoáng đã thấy quá dài. Ngồi sau xe, tựa vào vai anh, nhắm mắt lại nghe gió lướt qua má mình mới ấm áp làm sao, cứ y như những ngón tay dịu dàng ve vuốt. Chỉ sau vài tháng được anh tận tụy hết lòng, Thúy đã không thể giữ được mình khi anh năn nỉ:

– Cho anh nhìn một tí tẹo thôi nào.

Hôm ấy bố mẹ về quê, bà giúp việc cũng xin phép nghỉ. Căn nhà bốn tầng của gia đình anh rộng thênh thang chẳng có một ai. Và cô đã ngoan ngoãn ngồi im để anh cởi áo. Cô đã chết lịm đi, nằm bất động nên không thấy anh ngơ ngác lục tìm cài gì đó tên tấm ga trải giường. Cô ngây thơ quá, cô không biết là anh đã thất vọng vô cùng, chán nản vô cùng khi không tìm thấy những dấu hiệu của một cô gái còn trong trắng.

Thúy lần đầu tiên trao thân cho một người con trai là anh. Với cô, thế là tất cả rồi. Cô thấy mình đã thuộc về anh hoàn toàn. Cô si mê anh, bất cứ lúc nào anh gọi là cô đến. Trong mắt cô, trong tim cô, anh đẹp quá, hoàn hảo quá, yêu cô quá! Còn anh quả thực lúc đầu bị cô hấp dẫn. Anh đã thành thực yêu cô. Nhưng rồi anh cho là mình biết cô đã mất thời con gái, anh chỉ còn lợi dụng cô mà thôi. Nhưng anh không nói gì, chỉ âm thầm nghĩ xấu về cô. Anh đâu biết vì từ bé ham mê thể thao, nào nhảy dây, chạy đuổi, bơi lội, kéo co… nên đã nhiều lần cô bị ngã đau và màng trinh bị rách từ bao giờ cô cũng không biết. Cho đến lúc thấy lâu không hành kinh, cô một mình đi thử và biết mình đã có thai. Đêm ấy, cô chờ thật khuya mới gọi điện cho Hùng, cứ nghĩ là anh sẽ vui sướng, hoặc lo âu, nhưng nhất định anh sẽ bàn ngay chuyện cưới. Ngờ đâu cô chưa kịp ngỏ lời anh đã rất bực dọc và thờ ơ cho là cô nhõng nhẽo làm anh mất ngủ. Cái phẩy tay bỏ đi phũ phàng của anh đã khiến Thúy bừng tỉnh. Cô nhìn lại toàn bộ quá trình cô đến với anh và nhận ra rằng gần đây anh chỉ còn lợi dụng cô thôi. Thúy chợt kinh sợ và thấy ghê tởm anh, ghê tởm cả mình. Cô quyết định không cho anh biết mình đã có thai với anh. Cô đủ thông minh để hiểu rằng với thái độ lạnh nhạt hiện nay, anh sẽ nghĩ đó có thể không phải là con anh!

 

Cô quyết định không gặp Hùng, không gọi điện cho anh nữa. Cô hy vọng sự thay đổi của cô sẽ khiến Hùng hốt hoảng sợ mất cô. Anh sẽ đến, sẽ lại chiều thương săn sóc. Nhưng thật đau lòng. Anh không hề tìm cô, không hề gọi điện. Thúy hiểu là mọi chuyện nên chấm dứt. Nhưng cô không muốn phá thai. Đó là mối tình đầu của cô, cô dám chịu trách nhiệm. Bây giờ người ta cũng không còn phê phán các cô gái hoang thai như trước. Cô sẽ chịu đựng được. Chỉ sợ bố mẹ thôi. Thúy cân nhắc, suy nghĩ rồi một hôm cô tìm gặp Hiệp.

Hai người ngồi trong một quán cóc vắng vẻ mé ngoài công viên rợp bóng cây. Xưa nay chưa bao giờ Hiệp dám chạm vào người cô nên anh run run khi Thúy chủ động cầm tay anh. Cô nhìn vào mắt anh hỏi nhỏ:

– Anh yêu em thật chứ? Anh có cưới em ngay được không?

– Ôi Thúy! Em làm sao thế? Anh cảm ơn em vô cùng.

Hiệp xúc động thật sự. Anh không bao giờ dám hy vọng Thúy sẽ đồng ý lấy mình. Hiệp ngạc nhiên thấy đôi mắt Thúy đẫm lệ. Cô khóc rồi ngẩng lên nhìn anh:

– Em phải thú nhận với anh tất cả. Em không yêu anh, hay nói đúng ra là em chưa yêu anh. Nhưng nếu chúng mình lấy nhau, em tin chắc là rồi em sẽ yêu anh, kính trọng anh và chúng mình sẽ hạnh phúc.

Hiệp ngơ ngác:

– Em sao thế? Có chuyện gì với em à?

– Vâng. Em đang có thai với một người nhưng người ấy không yêu em, mà em lại không muốn phá thai đi. Nếu anh không lấy em, em vẫn sẽ đẻ con, nuôi con một mình. Em chỉ sợ và thương bố mẹ.

Hiệp cúi đầu lặng thinh. Anh đã biết kẻ đó là ai. Hắn thường hay đến nhà Thúy (ngay cạnh nhà anh), nhiều lần đưa Thúy đi chơi. Nhưng anh không bao giờ có thể ngờ Thúy lại dễ dàng trao thân cho hắn. Thúy hiếu động, tinh nghịch, thờ ơ với anh đến vậy. Hiệp đứng lên, chậm rãi đi về phía công viên. Anh đứng gục đầu vào một thân cây rất lâu. Lúc anh quay lại thì Thúy đã đi rồi. Anh còn đủ bình tĩnh trả tiền bánh tiền nước cho cả hai người, mặc dù mọi thứ bày trên bàn vẫn còn nguyên. Hiệp nhìn quanh tìm cô, chợt thắt lòng như thể anh đã mất cô vĩnh viễn. Không, anh sẽ không để cô đi khỏi cuộc đời mình. Trời đã cho anh một người đàn bà rất chân thành và vô cùng tự chủ, tự tin. Anh hiểu, cô có đủ bản lĩnh để làm như cô nói: đẻ con và nuôi con một mình. Anh đã chơi với cô từ bé. Anh yêu cô và tha thứ cho cô. Anh tin là rồi cô sẽ yêu anh như cô đã nói. Anh không thể để tất cả vuột khỏi tay mình. Anh muốn chia sẻ với cô mọi điều… Và anh hy vọng vào hạnh phúc. Hạnh phúc khó khăn song nhất định sẽ đến nếu tự mình biết vun đắp và tin tưởng.

***

Bé Thương Thương của bố Hiệp và mẹ Thúy bây giờ đã lên mười. Nó còn có thêm em trai là cu Thiệp lên năm nữa. Có bé không bao giờ biết nó có một người cha khác. Bố rất yêu hai chị em nó, còn mẹ thì rõ ràng là nâng niu cu Thiệp hơn. Nhưng nó cũng chả tị nạnh với em. Nó thường ôm cổ bố nũng nịu:

– Con trai thì hơn gì con gái bố nhỉ. Sau này bố mẹ già đi ấy à, hay là những lúc bố đòi đấm lưng này, mẹ đòi nhổ tóc sâu này, mới biết là con hơn đứt em cu nhá!

Bố nó nháy mắt:

– Với bố thì bao giờ con cũng là con gái rượu của bố mà!

Nhưng rồi mọi chuyện không êm thấm mãi. Mấy năm sau, có một lần tan học, cái Thương Thương thấy có một người đàn ông lạ hoắc đón đường nó. Ông ta trông già hơn bố, ăn mặc chững chạc kiểu cán bộ cấp cao nhưng nó vẫn im lặng cảnh giác. Ông ta tiến lại gần nó, run giọng hỏi:

– Cháu là con mẹ Thúy phải không?

Nó khẽ gật. Ông lại hỏi:

– Cháu sinh ngày… tháng… năm… phải không?

Thương Thương kinh ngạc:

– Sao bác biết ạ?

Ông ta vặn hai tay vào nhau, khẩn thiết năn nỉ:

– Thương ơi, bác phải đợi mãi, đợi mãi, hôm nay mới dám tìm gặp cháu. Bác xin cháu đừng nói gì với mẹ. Chiều mai tan học, cháu cho bác gặp một lát được không? Chuyện quan trọng lắm, quan trọng với cả hai bác cháu ta. Đây bác cho cháu giữ chứng minh thư của bác. Chiều mai nhé…

Nói rồi ông ta bỏ đi, để lại Thương Thương ngơ ngác chẳng hiểu gì. Nó đã mười bốn tuổi, cái tuổi vô cùng tò mò, muốn chứng minh mình đã là một người lớn đàng hoàng, muốn có những bí mật riêng tư. Người đàn ông này không làm nó sợ mà chỉ khiến nó thấy thương. Nó rất muốn biết ông ta sẽ nói với mình chuyện gì. Và nó đã im lặng không nói gì với ai. Nó cẩn thận lật lại tấm chứng minh thư. Ông ấy rất tin cậy mình đây. Tên ông là Lê Tiến Hùng, sinh năm 1958, hơn bố mình sáu tuổi, cũng người Hà Nội nhưng đang ở trong thành phố Hồ Chí Minh.

 

Chiều hôm sau nó nói với mẹ trước khi đi học là sẽ về muộn vì còn cùng các bạn đến thăm cô giáo ốm. Cũng chả hiểu sao nó nói dối cứ như đã quen. Nó không thấy nghi ngại gì người đàn ông lạ mặt hôm qua. Nó cảm thấy chắc chắn ông muốn nói với nó điều gì vô cùng quan trọng. Và cả buổi học nó cứ thấp thỏm không yên.

Hùng và bé Thương Thương ngồi đúng cái quán cóc mà ngày trước bố Hiệp và mẹ nó đã ngồi, nhưng tất nhiên cả nó và ông bố đích thực của nó đều không biết điều ấy. Ông Hùng gọi cho nó một cốc nước cam và rút trong túi ra một xấp ảnh:

– Cháu xem đi.

Thương Thương reo lên:

– Ôi mẹ cháu đây mà. Xinh quá bác nhỉ. Với lại đây là bác đúng không? Nhưng bác bây giờ béo, à bây giờ bác… khác quá. Hai người ngày xưa thân nhau nhỉ bác nhỉ. Chụp ảnh chung nhiều thế này cơ mà.

Rồi nó hồn nhiên liến láu:

– Cháu đoán nha! Đây là hai người ngồi trên thuyền ở Hồ Tây. Đây là cùng đi bơi trên biển. Cái này là chụp trong sân viện bảo tàng nghệ thuật, còn cái này là trong Văn Miếu đúng không bác?

Rồi nó chăm chú ngước lên nhìn ông, vẻ tò mò tinh nghịch:

– Cháu biết rồi cơ. Bác cũng yêu mẹ cháu nhưng không lấy được nhau phải không ạ?

Ông Hùng ngồi, hai tay ôm đầu, vẻ của người thất bại:

– Ừ, bác cũng yêu mẹ cháu nhưng mẹ cháu đột ngột làm đám cưới với bố cháu hiện nay, không nói với bác một câu nào.

Thương ngơ ngác:

– Nhưng mà chắc mẹ cháu cũng yêu bác chứ? Hay đi chơi, hay chụp ảnh thế này cơ mà.

– Ừ, mẹ cháu cũng yêu bác chứ. Cho đến giờ bác cũng không hiểu tại sao mẹ đột ngột đi lấy chồng. Hay là do ông bà cháu ép? Hay là mẹ giận gì bác? Thương à, bác xin cháu làm sao để bác được nói chuyện với mẹ cháu một lần, một lần thôi.

Cái Thương cười thật tươi:

– Việc gì bác phải nhờ cháu ạ? Bác cứ đến cơ quan mẹ cháu hoặc đến nhà. Bố mẹ cháu nhiều khách lắm. Bố cháu thoải mái mà, bác đừng ngại.

Hùng e dè thăm dò:

– Cháu ơi, thế ở nhà có bao giờ cháu thấy những tấm ảnh ngày xưa mẹ chụp mà có bác không?

Cái Thương nghĩ ngợi:

– Mẹ cháu nhiều ảnh lắm, cháu xem hết rồi. Nhưng mà hình như không thấy cái nào có bác…

Nhìn nét mặt thất vọng của Hùng, nó nói chữa:

– Nhưng mà thực thì cháu không để ý. Chỉ có những cái như thế này thì cháu chưa bao giờ được xem.

Hùng nhìn cái Thương đăm đăm như muốn nói điều gì song lại ngập ngừng không dám. Cái Thương có vẻ hiểu tâm sự của ông, nó an ủi:

– Bác ơi, bác buồn làm gì. Tình yêu ngày xưa, mấy chục năm rồi. Bây giờ muốn gặp lại nhau đi uống nước, đi nhắc lại kỷ niệm xưa, tha hồ mà bác.

Hùng bất giác lắc đầu. Ôi giá mà thế được. Ông những muốn nói hết với cái Thương. Con ơi, chính bác là bố ruột của con đây. Con nhìn cái miệng này, đôi mắt này của bố có giống hệt con không? Con về xem lại ngày cưới của bố mẹ với ngày sinh của con đi, chỉ cách nhau chừng bảy tháng. Thế thì làm sao mà con khỏe mạnh như thế này được hả con? Bố đã đến tận nhà hộ sinh rồi, đã biết là con sinh ra nặng ba cân rưỡi. Một đứa bé thiếu tháng thì không thể nào hoàn chỉnh như con được… Thương ơi. Hùng muốn được nói tất cả, được khóc với cô con gái của anh. Nhưng rồi lại thôi. Anh biết anh mà thế là hỏng hết. Thúy sẽ một lần nữa giận điên lên. Thúy sẽ nguyền rủa anh, lại thêm một lần nữa không thể nào tha thứ cho anh. Dạo Thúy lấy chồng anh cũng hơi tiêng tiếc nhưng rồi lại tặc lưỡi bỏ qua. Và rồi anh yêu hết cô này sang cô khác. Nhưng thực ra anh chẳng yêu ai mà chỉ yêu chính bản thân mình. Anh đã quên hẳn cô. Từ ngày ấy anh và Thúy không hề gặp nhau. Rồi anh cũng lấy vợ, có con. Chỉ có điều từ ngày vợ chồng anh chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh, thằng bé con anh chẳng may bị tai nạn xe máy mất một chân và bị chấn thương sọ não nay như người ngớ ngẩn. Đứa thứ hai thì èo uột, lên mười rồi vẫn chưa học xong lớp bốn vì quá yếu.

Lần này anh trở ra Hà Nội và bỗng nhiên gặp Thúy dắt cái Thương Thương đi trong siêu thị. Nhìn thấy con bé anh chợt bàng hoàng, tim nhói đau lên. Chao, nó giống anh quá. Giống hệt cái ảnh mẹ anh hồi bé mà anh vẫn giữ. Anh kín đáo đi theo hai mẹ con nhưng nấp sau các ngăn hàng không cho họ biết. Rồi anh lân la tìm cách điều tra về Thương Thương. Hiệu trưởng trường con bé học lại là bạn cũ của anh. Thôi đúng rồi. Ngày ấy… Mình đã yêu Thúy biết bao nhưng cũng đã thất vọng biết bao và Thúy đã nhận ra sự thờ ơ của mình. Cái đêm Thúy gọi điện rất khuya phải chăng là để báo tin là đã có bé Thương Thương…?

Anh muốn ngồi đây mãi với cô bé khỏe khoắn xinh tươi, máu mủ ruột rà của anh. Ôi con gái yêu quý. Trời đã phạt anh vì anh lỡ bỏ rơi nó, bỏ rơi Thúy suốt quãng thời gian cô cần anh nhất. Anh đã chơi bời và chán ngấy tất cả. Anh đã lấy vợ và muốn có một gia đình tràn đầy tiếng cười trẻ thơ nhưng không thể nữa rồi. Gia đình bây giờ nhiều tiếng khóc hơn. Anh phải gặp Thúy, xin cô tha thứ cho anh được nhận bé Thương…

Hùng đứng lên:

– Thôi cháu về đi kẻo muộn, cho bác xin cái chứng minh. Để rồi ngày mai bác sẽ tìm gặp mẹ.

– Vâng. Cháu chào bác ạ.

Cái Thương ngoan ngoãn đứng lên, nhưng nó đã rất tinh ranh, nó giấu nhẹm một trong những bức ảnh của ông Hùng vừa cho xem vào cặp.

***

Ngày mai Thương Thương lấy chồng. Đêm cuối cùng ở nhà bố mẹ, cô giành ôm mẹ ngủ, đẩy bố sang phòng cu Thiệp. Co rúc vào nách mẹ, ôm ngang ngực bà nũng nịu:

– Mẹ ơi, ngoài bố ra mẹ có yêu ai nữa không? Mẹ kể cho con đi.

Bà Thúy vuốt tóc con gái, thở dài:

– Cả đời mẹ chỉ yêu có một người thôi, đó là bố của con, con gái ạ.

Thương Thương trợn mắt:

– Con ứ chịu đâu. Con lớn rồi, mẹ phải nói thật cơ.

– Sao con lại bảo mẹ không nói thật với con?

Cô con gái cúi xuống cái túi xách để dưới chân giường, giấu một tấm ảnh ra sau lưng, cười thật tươi:

– Con biết hết rồi mẹ ơi. Mẹ có chịu nói với con là mẹ đã yêu người trong tấm ảnh này không?

Thúy vươn người giằng lấy tấm ảnh và sững sờ kêu lên:

– Ai đưa cho con? Từ bao giờ?

Thương Thương ôm mẹ, rủ rỉ:

– Bác Hùng đấy mẹ ạ. Bác ấy cho con xem bao nhiêu là ảnh mẹ chụp với bác, con giấu nhẹm chiếc này mà bác không biết nhá. Nhưng đã lâu lắm rồi. Bác ấy muốn con nói với mẹ cho bác gặp, con bảo bác cứ đến nhà hoặc đến cơ quan thoải mái. Bác nói là sẽ gặp mẹ mà. Thế bác không dám hả mẹ?

 

 

Thúy hơi ngần ngại. Con gái đã lớn rồi. Hay là nói cho nó biết tất cả? Nhưng không. Không. Cô không thể phản bội lòng tin, tình yêu của Hiệp dành cho cô và con. Thúy bất giác ngồi lên, điềm đạm nhìn vào mắt cô con gái:

– Có con ạ, bác có gặp mẹ nhưng mẹ đã quên bác rồi. Bác ấy bảo ngày xưa yêu mẹ nhưng mẹ có để ý gì đâu. Hồi ấy mẹ còn nhỏ hơn con bây giờ, đi chụp ảnh với bạn bè là chuyện bình thường, con chả thấy mẹ có hàng đống ảnh chụp với các bạn trai đó sao?

Bà Thúy xoa đầu con gái ngủ. Thương Thương vô tư không nghi ngờ gì. Mẹ nói đúng. Bọn con trai giàu tưởng tượng, cứ nghĩ cô nào cũng yêu mình. Đồ điên. Cô ôm mẹ cười khúc khích rồi ngủ một giấc say.

Nhưng bà Thúy thì không sao ngủ được. Quá khứ xa lắc xa lơ với sự hiện hữu của con gái chưa bao giờ thôi hành hạ bà. Bà chỉ yêu một người là bố của Thương Thương, là Hùng. Cho đến bây giờ vẫn thế. Tình yêu mà bà không thể nào tự giải thích được, không thể nào quên đi được. Nhưng bà phải làm như đã quên, phải làm sao con gái chỉ biết có bố Hiệp của nó thôi. Chỉ bà và ông Hiệp biết nó không phải là con đẻ của ông, một điều ấy thôi cũng đủ để bà tận tụy với ông và các con suốt một đời.

Tác giả: P.T.T.N – Thực hiện: Vân Anh

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here