Home Nghe đọc truyện Truyện tình yêu - Ngôn tình Sao không chờ đợi nhau

Sao không chờ đợi nhau

SHARE
Truyện tình Yêu – Cả hai cùng nhìn nhau cười và hiểu rằng thời gian còn bên nhau quá ngắn.
Trái đất vẫn quay và thời gian vẫn cứ trôi.
Biển buổi chiều đẹp quá. Tử Khiêm cùng nhóm bạn kéo nhau ra thành phố biển. Họ đi tắm biển từ trưa, không ai muốn đi lên cả, cứ trầm mình dưới dòng nước mát….
Tử Khiêm cố van lơn:
– Con học ở Việt Nam cũng được mà, phải không mẹ. Mẹ nói với ba giúp con đi!
Quá bực dọc, ông Nam đẩy cửa bước vào:
– Con làm cho ba có cảm giác con là con gái chứ không phải con trai của ba.
Ba thật sự thất vọng về con. Tại sao ba mẹ muốn con sang nước ngoài Dung học là lo cho tương lai của con, mà con lại không muốn? Có phải vì con bé Đan Châu đó không? Ba không thể tưởng tượng được mới mười chín tuổi mà con đã yêu thương vớ vẩn.
Tử Khiêm cúi gằm mặt. Xưa nay anh rất sợ cha. Ông là một người cha tài giỏi xuất chúng ngoài xã hội, người lại luôn nghiêm khắc với con cái trong nhà, mọi quyết định của ông khó ai lay chuyển được.
Ông Nam dịu giọng:
– Thủ tục đi sang Nga du học hoàn tất hết rồi, con đừng có van xin ba hay mẹ. Hãy đi học cho tốt. Năm năm nữa trở về, nếu con bé kia nó thực lòng yêu con, nó phải đợi con.
Vậy là chút hy vọng mong manh cuối cùng của Tử Khiêm cũng không còn.
Anh sẽ phải xa Đan Châu. Đúng ra ở tuổi mười chín của Khiêm yêu là sớm.
Đan Châu cũng vậy, cô kém Khiêm một tuổi, cả hai đến với nhau bằng những rung động đầu đời, tình yêu ngọt ngào, thỉnh thoảng hờn giận nhau chút chút để rồi nhớ nhau lại đi tìm nhau.
Ngày xưa Trời ở trên trời.
Trời xui đằng ấy đến ngồi bên ta.
Ngày xưa đằng ấy nhà xa.
Tan trường mưa quá nên ta đưa về.
Ngày xưa đằng ấy tóc thề.
Ta thời tóc ngắn nên về tương tư.
Ngày xưa ta viết phong thư.
Đằng ấy nhận được hình như bằng lòng …
Phải đi sang Nga học những năm năm sao? Lòng Tử Khiêm đau nhói. Tại sao vậy trời, cho yêu nhau rồi phải xa nhau!
hat-giong-tam-hon-tinh-yeu-24h-loi-yeu-thuong-truyen-ngan-tinh-yeu (44)
Sao không chờ đợi nhau
Bà Nam vuốt ve Tử Khiêm:
– Ba con nói đúng. Con nên nghe lời ba. Hơn nữa, con ở lại Việt Nam cứ suốt ngày yêu đương hẹn hò thì làm sao sau này có thể trở thành một bác sĩ giỏi cho được.
Tử Khiêm hiểu rồi, vì sao cha nhất định buộc mình phải du học, bởi vì mới mười chín tuổi anh đã yêu. Đứa con trai duy nhất của ông cũng phải là một con người xuất chúng như ông. Tháng nào Khiêm học kém tụt hạng là ông không vui. Trái tim Tử Khiêm buồn vời vợi. Nếu như Đan Châu biết Khiêm phải đi du học năm năm, cô bé sẽ khóc cho mà xem …
– Ngồi đi em!
Tử Khiêm kéo tay Đan Châu cho cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh mình.
– Uống nước trái cây nghen?
Đan Châu cười nheo mắt:
– Em ăn kem.
Cô nhìn ly cà phê đá của Tử Khiêm:
– Bộ anh đến đây đợi em lâu lắm rồi hả?
– Ừ.
Tử Khiêm gọi phục vụ làm ly kem, xong anh mỉm cười, nụ cười không tươi mấy:
– Hôm nay em mặc áo màu này đẹp thật. Anh thích màu này.
– Vậy hả! Sau này em sẽ mặc hoài cho anh ngắm nghen?
“Sau này” … Tim Tử Khiêm lại nhói lên. Còn sau này hay sao, khi anh sắp xa cô đến năm năm, sẽ nhớ đến chết mất thôi.
Vẻ buồn buồn của người yêu khiến Đan Châu chú ý. Tử Khiêm có vẻ trầm lặng quá. Mọi khi Khiêm đâu có uống cà phê đá, anh thường uống nước trái cây. Cô đặt bàn tay mình lên tay Tử Khiêm:
– Bộ ở nhà anh có chuyện gì hả?
– Đâu có … à, mà có đó! Ba anh buộc anh đi Nga học năm năm, thủ tục đi du học đã hoàn tất hết rồi.
Đan Châu sững sờ nhìn Tử Khiêm:
– Chừng nào Khiêm đi?
– Tuần sau.
Nước mắt Đan Châu ứa ra, cô cúi gằm mặt, buồn thiu:
– Tuần sau Khiêm đi, nhanh như vậy sao?
– Anh … không dám nói sợ em buồn.
– Sợ em buồn, bây giờ em biết rồi cũng buồn vậy. Nhưng mà không sao, Khiêm đi học mà, năm năm sẽ qua rất nhanh phải không, khi ấy em cũng tốt nghiệp đại học.
Tử Khiêm nắm bàn tay người yêu siết nhẹ:
– Em sẽ đợi anh chớ, Đan Châu? Hứa với anh đi!
– Em hứa thì cũng được, vì năm năm nữa em mới hai mươi ba. Nhưng còn Khiêm, Khiêm có chung thủy với em không?
– Anh thề có!
Đan Châu bưng ly kem lên, cô múc nhanh từng muỗng kem cho vào miệng.
Tử Khiêm giằng tay cô lại:
– Bị sặc bây giờ!
Nhả hết kem trong miệng ra, Đan Châu nhìn Tử Khiêm, nước mắt cô chảy dài:
– Khiêm đi rồi, em sẽ nhớ Khiêm đến chết mất.
Tử Khiêm xúc động lau nước mắt cho người yêu:
– Anh cũng sẽ nhớ em, như em đã nhớ anh vậy.
– Vậy hôm Khiêm đi, tụi mình làm một bữa tiệc đi, chỉ có hai đứa mình thôi nha Khiêm.
– Ừ. Em muốn gì anh cũng bằng lòng hết.
– Thiệt không?
– Thiệt!
Đan Châu cung nắm tay đấm nhẹ vào ngực Tử Khiêm:
– Vậy Khiêm đi, bở trái tim của Khiêm ở nhà cho em đi.
– Được.
Cả hai cùng nhìn nhau cười và hiểu rằng thời gian còn bên nhau quá ngắn.
Trái đất vẫn quay và thời gian vẫn cứ trôi.
Biển buổi chiều đẹp quá. Tử Khiêm cùng nhóm bạn kéo nhau ra thành phố biển. Họ đi tắm biển từ trưa, không ai muốn đi lên cả, cứ trầm mình dưới dòng nước mát.
Lưu Khải tát mạnh nước về
hat-giong-tam-hon-tinh-yeu-24h-loi-yeu-thuong-truyen-ngan-tinh-yeu (34)
Sao không chờ đợi nhau
phía Tử Khiêm và Đan Châu:
– Nè, Tử Khiêm! Cậu đi năm năm, ở nhà tớ sẽ chinh phục Đan Châu của cậu đấy!
Tử Khiêm vờ cung nắm tay lên:
– Cấm! Stop! Tớ sẽ đặt tấm bảng “Stop- Nguy hiểm, cấm lại gần” trước mặt Đan Châu. Đan Châu! Em nhớ giữ tấm bảng này cho kỹ nghen!
Đan Châu lườm người yêu, cô hụp xuống và nắm chân Tử Khiêm lôi đi ra xa. Lưu Khải mím môi nhìn theo. Bây giờ Đan Châu quyến luyến Tử Khiêm ra mặt, không che giấu tình cảm của cô nữa.
Được! Tử Khiêm đi, em sẽ khóc và anh lau nước mắt giùm cho em. Không tắm nữa, Lưu Khải lên trên bãi ngồi và gọi ly nước uống. Đông Ngân bước theo Lưu Khải, cô chọc Lưu Khải:
– Lưu Khải, đau tim quá hả?
Lưu Khải nhún vai, vờ ngạc nhiên:
– Có gì mà đau tim. Hai hôm nữa Tử Khiêm cũng đi rồi. Gia đình Khiêm cho Khiêm đi học ở Nga vì hắn yêu sớm quá.
Đông Ngân cười chúm chím:
– Yêu cho đời đẹp thêm thôi. Với tụi mình, tình yêu chưa đủ chín để chờ nhau, rồi Tử Khiêm sẽ quên Đan Châu. Còn Đan Châu nó xinh quá, làm sao có thể đợi Tử Khiêm những năm năm.
Ngoài biển, Đan Châu và Tử Khiêm bơi ra xa, họ tách đám bạn bè ra riêng và leo lên gộp đá ngồi. Đan Châu thích thú nhìn đàn chim biển bay là đà giữa vùng trời xanh ngát.
– Đẹp quá Khiêm ơi!
Tử Khiêm kéo tay Đan Châu ngồi xuống với mình:
– Ngày mai anh và em sẽ xa nhau rồi, Châu ạ, khi chúng ta rời thành phố biển này và đi về nhà.
Đan Châu xụ mặt:
– Đang vui, Khiêm nhắc đến chuyện đi Nga của Khiêm chi vậy, làm chi người ta buồn …
Tử Khiêm chớp mắt buồn buồn:
– Anh đâu có muốn làm cho em đau lòng, nhưng sự thật như vậy mà. Anh muốn nghe lời em nói “em sẽ đợi anh”.
– Lo là lo phần Khiêm kìa!
– Anh hứa yêu em suốt đời.
Khiêm quàng tay ôm qua vai Đan Châu, cô rùng mình một cái. Yêu nhau nhưng chưa bao giờ cả hai thân mật với nhau như thế này. Cô và Khiêm cùng mặc áo tắm, người lúc này giữ kẽ gì nữa, ngày mai Khiêm đi rồi, cô sẽ không tiễn Khiêm đâu, nước mắt sẽ rơi mờ mịt mà thôi …
– Đan Châu!
Tay Tử Khiêm nâng gương mặt Đan Châu lên, anh nhìn vào đôi mắt màu xanh như mây trời của cô, xúc động:
– Anh sẽ mãi yêu em …
Anh hôn lên mắt cô, nụ hôn vụng dại như lần đầu tiên anh tỏ tình và nói rằng anh yêu cô. Đan Châu khép mắt đón nhận, đôi môi hé mở khi môi Tử Khiêm chạm vào môi cô. Nụ hôn ngọt ngào, vùng ngực thanh tân dậy thì áp nhẹ vào ngực Tử Khiêm, cả hai nghe rõ tiếng nhịp đập tim của nhau.
Nụ hôn dài và mạnh dần lên, tay Tử Khiêm run rẩy khi đi vào khám phá …
mà bóng chiều chập choàng đồng lõa với cám dỗ cho đôi kẻ yêu nhau đi vào khám phá thế giới tuyệt mỹ của tình yêu.
“ Về tâm hồn, tình yêu là một khát vọng ngự trị, về trí não là sự thông cảm, và về thể xác là một thèm khát âm ỉ, làm sao có được người mình yêu”.
Cả hai về đến phòng trọ thì bị cả nhóm bao vây. Đông Ngân vờ nắm áo Tử Khiêm:
– Nói mau! Hai người đi trốn ở đâu để yêu nhau?
Tử Khiêm đỏ mặt, hất tay Đông Ngân ra:
– Đừng có đùa quá đáng nghen Đông Ngân! Người ta ngồi ngoài quán uống nước chớ đi đâu.
Đôi mắt Tử Khiêm khẽ liếc Đan Châu, cô đang lùi lại phía sau. Trong lúc Lưu Khải cũng ngầm quan sát Đan Châu. Họ biến mất từ lúc năm giờ chiều, cho đến tám giờ đêm mới chịu về phòng trọ. Đi sáu người, mà cuối cùng có hai người tách đi riêng …
Thái Sơn chen vào:
– Tụi mày phải thông cảm cho hai đứa nó chứ, tối mai Tử Khiêm lên máy bay rồi. Thông cảm tí đi!
Lưu Khải bá vai Tử Khiêm:
– Mày là người chủ xướng và bao tụi tao ra đây chơi, mày có quyền mà phải không? Ưu tiên cho mày xé rào đi chơi.
Tử Khiêm bật cười:
– Tụi mày đi ăn chưa?
– Ăn rồi! Đợi mày để bọn tao đói hả?
– Vậy đi hát karaoké một bữa đi, tối nay không say không về.
– Hoan hô Tử Khiêm chịu chơi!
Cả bọn kéo nhau đi, nhưng Đan Châu lắc đầu:
– Thôi, Đan Châu ở nhà, nhức đầu quá.
Đông Ngân nhăn nhó:
– Mày làm mất vui vậy Châu?
Tử Khiêm lo lắng:
– Hay anh đi mua thuốc cho em uống, cố gắng vui một bữa đi Châu.
Đan Châu miễn cưỡng gật đầu. Cô đang trong trạng thái nửa hạnh phúc nửa đau khổ. Hạnh phúc vì có tình yêu của Tử Khiêm, đau khổ vì ngày mai phải xa anh. Buổi chiều nay trên bãi biển mênh mông, cô đã trao đời mình cho Tử Khiêm. Năm năm đi học, ai biết được ngày mai sẽ ra sao….(….)
Nguồn: Megafun.vn

Bạn thích nghe Blog radio, truyện audio ? Bạn muốn chia sẻ những Blog radio hay truyện audio do chính mình đọc ? Hãy chia sẻ audio của bạn tới RadioPlus.vn bằng cách gửi email đến địa chỉ: radioplus.vn@gmail.com

Chúc các bạn có một ngày học tập và làm việc vui vẻ!!!

Tìm kiếm theo từ khóa:

Ví dụ: blog radio, đọc truyện đêm khuya, truyện ma, truyện ngôn tình, truyện audio, truyện cổ tích, mc tiểu thiện linh, mc Pin, mc ánh phan, nhà trọ địa ngục..v..v...

Facebook Comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here